Chương 443: Rút Thưởng Lớn Tất Cả Công Đức
Trịnh Gia Hưng nói:
- Anh muốn phản đối bài bạc, lấy chính bản thân chúng ta làm ví dụ, tuyên truyền trong các thôn, hi vọng mọi người không phải rơi vào hố sâu này.
- Anh có thể nghĩ như vậy thì em vui lắm. Anh đi đi, anh làm gì em đều ủng hộ anh.
Lý Na cười nói.
- Cha con cũng ủng hộ cha!
Trần Hiểu Vũ cũng kêu lên.
- Con trai, cuối cùng con trưởng thành rồi...
Trịnh Gia Hưng cảm thán nói...
Mà vào lúc này Phương Chính sớm đã trở lại Nhất Chỉ Sơn, ăn cơm, niệm kinh, lúc không có việc gì thì gọi mấy đệ tử tới, giảng kinh văn, mỗi ngày trôi qua vô cùng thong thả tự tại. Về phần hương hỏa gì đó, Phương Chính đã không lo gì, ngày ngày đều có người tới, hương hỏa chưa từng đứt đoạn.
Việc duy nhất khiến Phương Chính không vui là, hắn làm nhiều chuyện như vậy sao một chút cũng không dẫn tới chấn động xã hội gì cả?
Nhất vĩ độ giang? Bị người xem thành kẻ lừa đảo. Lưỡi nở hoa sen? Căn bản không ai nhắc tới. Độ một đám người từ thiện giả dường như cũng không ai hỏi đến.
Hôm nay xuống núi giải quyết khối u ác tính bài bạc, cảnh sát đều tóm người đi rồi, sự viện đều đã lên báo, hình như vẫn không có quan hệ gì với hắn!
...
Phương Chính nào biết, việc hắn làm thật quá khó tưởng tượng nỗi, một số người biết chuyện, xuất phát từ muốn tốt cho hắn nên không nói ra; ngẫu nhiên có người nói ra, bởi vì không có người biết chuyện ra làm chứng, đều xem như truyền bá lừa dối, trừ một số người ở gần đây, người mắng hắn xa hơn chút vẫn nhiều hơn. Cứ như vậy, việc hắn làm tuy nhiều nhưng mà người biết hắn là ai thật sự không nhiều.
Phương Chính mỗi ngày đều nhoài trên đầu tường, trừng mắt nhìn hương khách tới, kết quả, ài...
- Hệ thống này, tự viện này của ta khi nào có thể nâng cấp đây? Hương hỏa vượng như vậy, không kém với Hồng Nham Tự bao nhiêu đi?
Phương Chính hổi.
- Tự viện này của ngươi nâng cấp hay không liên quan gì với ta?
Hệ thống hỏi.
- Không phải...chuyện này lẽ nào người không quản sao?
Phương Chính kinh ngạc.
- Chính ngươi lúc trước cũng đã nói, tự viện lớn nhỏ có gì khác nhau? Lễ phật mà thôi, có lòng là đủ, tâm lớn nhỏ quyết định tự viện lớn nhỏ. Ngươi để ý tự viện lớn nhỏ như vậy làm chi?
Hệ thống hỏi ngược lại.
Phương Chính kinh ngạc, sau đó cười khổ:
- Tự viện lớn nhỏ ta mới không thèm quan tâm, nhưng mà năm đó cha Nhất Chỉ lại rất để ý. Ước mơ lớn nhất của người là để cho Nhất Chỉ Tự phát dương quang đại, biến thành đại tự viện số một! Hơn nữa lúc ngươi vừa tới không phải cũng nói...
Hệ thống nói:
- Ta là nói tới giúp người trở thành đại sư, tự viện trở thành tự viện lớn nhất. Chẳng lẽ tự viện ngươi bây giờ nhỏ lắm sao? Người sẽ không vì ở trong núi cao mà tăng giá trị, nhưng núi lại sẽ vì người có đức cao mà có giá. Từ xưa tới nay, chỉ nghe nói vì người mà núi nổi danh, chưa từng nghe bởi vì núi mà người nổi danh.
Phương Chính nói:
- Cái này ta biết, nhưng mà...
Nhưng mà cả buổi Phương Chính bỗng phát hiện, lẽ nào hắn cũng hiểu sai ý của Nhất Chỉ thiền sư rồi ư? Hắn nói to lớn, chẳng lẽ không phải là nói kiến trúc to lớn? Không phải tăng nhân nhiều? Mà là...
Phương Chính chợt nhớ, lời nói khi bé hắn hỏi Nhất Chỉ thiền sư, khi đó có một người nhà giàu muốn xây đại điện cho tự viện, nhưng mà Nhất Chỉ thiền sư lại từ chối, Phương Chính khi đó không hiểu, thế là hỏi:
- Sư phụ, tại sao từ chối ạ? Cái phòng nát này của chúng ta cũng muốn sụp rồi, đổi phòng mới không tốt sao? Tự viện của người ta đều lớn như thế, còn của chúng ta cũng nhỏ quá đi.
Nhất Chỉ thiền sư lắc đầu nói:
- Có tiền vô đức chính là họa, đối với mình là họa, đối với người cũng là họa. Phật pháp tu hành của thầy, đức hạnh của bản thân, đối với công đức của thế nhân đều không đủ, tùy tiện xây một ngôi tự viện lớn, thầy sợ không trấn nổi. Phương Chính, nhớ kỹ, vạn vật giai không, ngày khi con rời đi cái gì cũng không mang đi. Duy có thứ trong lòng con mới là thật sự, tâm của con lớn, chùa miếu liền lớn. Miếu lớn ở trong lòng, chứa được gió mưa, con mới có tư cách đi bảo vệ một tự viện càng lớn hơn. Tâm vẫn như thế, cho con một ngọn núi, một cái hoàng cung, cũng chẳng qua là một cái lồng lớn hơn chút mà thôi.
Phương Chính khi đó nghe những lời này không hiểu, sau đó hắn lĩnh ngộ ra một chút, đó chính là tự viện không phân lớn nhỏ, lòng thành mới quan trọng nhất. Nhưng mà bây giờ xem ra, ý nghĩa của lời này, không chỉ có nhiêu đó... tự viện không phải không thể lớn, nhưng mà cần đi đôi với đức hạnh mới được.
Nghĩ tới đây, Phương Chính lặng lẽ gật đầu, hiểu ra con đường phấn đấu của mình sau này. Bản thân tu hành, ngoài tu công đức, cùng trưởng thành mới là vương đạo. Trong lòng Phương Chính cũng vô cùng dễ chịu, cười nói:
- Hệ thống, tích lũy phần thưởng ba lần nhiệm vụ rồi, rút thưởng thôi, ta bắt dầu mong đợi phần thưởng lần này rồi.
Hệ thống hỏi:
- Bây giờ rút sao?
- Đúng vậy!
Phương Chính vô cùng chắc chắn nói.
- Ding! Chúc mừng người đạt được kiến trúc nhà Phật, Thần Chung!
Hệ thống nói.
Phương Chính vừa nghe liền mừng như điên, dấu hiệu của một tự viện là gì, tự viện? Không, thần chung mộ cổ (chuông sớm trống chiều) mới phải! Vô luận cổ đại hay hiện đại, luôn luôn là không thấy tự viện lại nghe tiếng chuông, tiếng trống. Tiếng chuông sáng sớm và tiếng trống lúc chiều tối cũng thành một loại đại diện cho tự viện, đạo quan. Nghe được âm thanh này, gần đó hơn phân nửa chính là có tự viện hoặc đạo quan.
Chuông, là vật vốn bắt đầu từ quan phủ, sau được đạo Phật sử dụng, chẳng qua công dụng lại không giống nhau thôi.
Trong Đạo gia, chuông được gọi là Đạo chung, trừ tác dụng để báo giờ ra, đồng thời cũng là một pháp khí và đồ trang trí nội thất. Trong rất nhiều đạo quán nổi tiếng đều có chuông lớn treo cao ở đỉnh! Tồn tại của nó có thể để đạo quan thể hiện ra trang trọng nghiêm túc hơn, uy nghiêm bất khả xâm phạm, nó không chỉ là pháp khí lễ bái có đủ tính tượng trưng nhất, mà còn được cho là có tác dụng trừ ma trừ tà, chính là một trong những pháp khí quan trọng nhất của Đạo môn. Vì vậy, Đạo gia lại gọi là pháp chung, pháp linh. Đạo quan lớn đều có gác chuông, mỗi ngày đều có nghi thức sáng sớm đánh chuông chiều tối gõ trống, vừa để cảnh giác người tu hành cần cù khắc khổ, tiến bộ mạnh mẽ, không được ăn không ngồi rồi biếng nhác mà buông thả bản thân.
Trong Đạo thư viện thần khế có nói: "Người xưa tế nhạc có bên chung bên khánh, mỗi giá mười sáu, để ứng với mười hai luật và bốn cung âm. Lại có giá treo chung, giá treo khánh đặc biệt. Nay chuông vàng ngọc khánh, lại có các loại chuông lớn tất vốn nhiều như vậy." Lại có nói rằng: " Thần chung mộ cổ, để triệu bách linh, vì tăng thêm uy nghi cho đạo quán, khuếch trương khí tượng núi non, cần mỗi ngày sớm chiều đầy đủ không được có sai lầm." Người tu đạo đều cực kỳ sùng kính tôn trọng đối với chuông và tiếng chuông. Nghe gõ chuông vang, sâu lắng trong trẻo vang xa, gõ chúng sinh thoát khỏi mê ngộ, "Tiếng chuông trên trời trần thế nghe", Một tiếng chuông khánh vạn duyên thức tỉnh".
Mà trong Phật giáo, chuông lại được trao cho một ý nghĩa khác.
Chuông nhà Phật gọi là Phật chuông, ở trong rất nhiều ngôi chùa cổ, trái phải hai bên trước đại điện đều có xây lầu chuông và gác trống, phân biệt bố trí chuông trống, gọi là "tả chung hữu cổ" (bên trái đặt chuông, bên phải đặt trống).
Chuông trong tự viện phần lớn là sớm chiều gõ một lần, mà không giống với những nơi khác, sáng chỉ gõ chuông, tối chỉ gõ trống. Tự viện lại là đều gõ, mỗi lần cần liên tục gõ 108 tiếng. Mà tự viện gõ chuông báo giờ vẻn vẹn chỉ là một, càng quan trọng hơn chính là cảnh tỉnh thế nhân. Phật môn cho rằng "Khi nghe tiếng chuông khánh, có thể sinh thiện tâm, có thể càng tăng chính niệm", "Hồng chung vang vọng giác tỉnh quần sinh, âm thanh vang khắp mười phương mênh mông", phật gia giảng dạy người hướng thiện, thiện độ chúng sinh, người tu hành cần phải hoằng dương Phật pháp, không những cần tự mình giác ngộ, còn cần giúp đỡ người khác thậm chí là tất cả chúng sinh giác ngộ, để bọn họ đều có thể thoát khỏi khổ nạn. Vì vậy lại có cách nói: "Đại chung, tùng lâm hiệu lệnh tư thỉ dã. Hiểu kích tắc phá trường dạ, cảnh thụy miên, mộ kích tắc giác hôn cù, sơ minh muội." (Đại chung, hiệu lệnh Tùng lâm bắt đầu. Sáng sớm đánh để phá tan đêm dài, đánh thức giấc ngủ, chiều đánh chuông để giác ngộ mê muội, giải khai u ám.)
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~