Chương 444: Nghĩ Cái Gì Đến Cái Đó
Do đó, thần chung mộ cổ đối với một tự viện mà nói là vô cùng quan trọng, lúc trước Nhất Chỉ miếu cũng có một cái chuông vỡ, chẳng qua đã hư đến gõ không vang, sau đó bị hệ thống ném đi. Phương Chính khi đó còn phàn nàn, bởi vì Phương Chính thấy, tự viện không có thần chung cổ mộ, giống như không có đại hùng bảo điện vậy, thiếu đi đồ mang tính biểu trưng thì luôn cảm thấy thiếu đi cái gì đó.
Bây giờ có chuông về rồi, như vậy trống sẽ không xa nữa nhỉ? Ngoài ra, chuông là vật khá lớn, hệ thống không có khả năng chỉ cho mỗi cái chuông, không cho lầu chuông chứ? Nếu như cho cả lầu chuông, Phương Chính cười...
Thế là Phương Chính hỏi:
- Hệ thống, có lầu chuông không?
Nhưng mà...
- Đương nhiên!
Hệ thống nói. Phương Chính vừa nghe liền phấn khởi kêu lên:
- Có sao?
- Không có!
Hệ thống quả nhiên thở hộc ra.
Phương Chính trợn mắt, suýt chút tự quất mình một cái, hệ thống chết tiệt này luôn nói chuyện ngắt quãng hắn sắp quên mất.
- Có điều, ngươi cũng đừng đau lòng, chuông mà ta cho ngươi không phải chuông bình thường, đó là chuông chính của ngọn núi nhỏ bên dưới Linh Sơn, lấy xuống cho ngươi dùng đó. Chuông này có một đặc điểm, nó mỗi lần vang lên một tiếng thì sẽ tiến hành một lần cường hóa đối với lầu chuông treo nó, ngươi nếu như gõ chuông trăm vạn năm, lầu chuông kia... chà chà... trái đất nổ tung rồi lầu chuông vẫn không sao.
Hệ thống nói.
Phương Chính nhếch mép nói:
- Đừng nói cái này, còn lầu chuông... ngươi nghĩ ta dựng nổi lầu chuông sao? Ngươi đều lấy tiền đi rồi, ta dùng ngươi dựng lầu chuông à?
Phương Chính là thật sự bất đắc dĩ, một chữ nghèo này, không đụng tới còn đỡ, vừa đụng vào chỉ còn lại chua xót và bất đắc dĩ. Phương Chính cũng muốn dùng thần thông tự mình xây một cái, nhưng mà tự viện cũng có quy tắc của tự viện, đây cũng là hắn lĩnh ngộ ra trong Kim Cang Kinh từ Linh Sơn bản, tốt nhất là tự viện tuyệt đối không được tự mình xây dựng cái gì! Mà là do tín đồ quyên tặng! Điều đó đại diện cho sự thừa nhận của người đời, đủ khả năng tích tụ công đức, mỗi lần gõ một cái đều mang lại lợi ích lớn cho mình. Nếu như tự mình xây thì đó chỉ là một thứ phàm vật trang trí mà thôi.
Cho nên, Phương Chính tuy trong miệng oán giận nhưng trong lòng đã có ý tưởng, đợi đi... ngộ nhỡ ngày nào đó có nhà giàu quyên tặng cho hắn cái lầu chuông thì sao?
Mà bây giờ sao...
- Đừng nói nhảm nữa, Thần Chung ngươi nhận bây giờ hay là sau này lại nói?
Hệ thống hỏi.
Phương Chính ồn ào nói:
- Bây giờ nhận!
Liền sau đó một ánh phật quang rơi xuống cỡ bàn tay, Phương Chính một tay tiếp được, chỉ thấy trong phật quang có một cái chuông nhỏ cỡ ngón tay cái, tinh xảo vô cùng, nhưng mà nhìn kỹ thì bên trên phảng phất như có vô số kinh văn vậy, mang hơi thở cổ xưa, sáng rỡ huy hoàng, tựa như thứ nhìn thấy không phải chuông mà là một phương thế giới, một tôn Phật Đà! Trong cái uy nghiêm túc mục lại có thiền ý vô tận!
Đồng thời trong đầu Phương Chính lóe lên một đoạn tin tức: " Vĩnh Lạc đại chung [Đã khai quang]. chế tạo trong năm Vĩnh Lạc thời Minh, Vạn Lịch năm thứ 35 ( năm 1607), đại chung được chuyển đến chùa Vạn Thọ, hưởng thụ hương hỏa thế gian, hoàng gia cống nạp. Sau được Đà Sơn thiền sư nhập Linh Sơn, lấy vàng, đồng ở Linh Sơn đúc lại, đã to lớn và nặng hơn bản thể. Chuông cao 8 mét, độ dày không đều nhau, dày nhất là 235 milimet, mỏng nhất là 103 milimet, nặng khoảng 64 tấn. Trong ngoài chuông có đúc kinh văn, tổng cộng 32.7 vạn chữ! Tất cả chữ đều là Long Phật văn thư do tự tay Bồ Tát viết, cổ phác đạo kình, tự nhiên thiên thành, có khắc dư âm đại đạo, tiếng chuông ngoại trừ có sức cảm hóa ra, còn có âm điệu tuyệt vời, gõ nhẹ, âm thanh thanh thúy du dương, vang vọng không dứt đến ba phút, gõ mạnh, âm thanh hùng hồn vang dội, âm vang kéo dài tận tám phút, mấy trăm dặm xung quanh đều nghe được. Tiếng chuông có thể "khiến con người thế gian chạy theo danh lợi bừng tỉnh, kêu gọi người đời mau thoát khỏi bể khổ mênh mông"."
- Ding! Có muốn đặt Vĩnh Lạc đại chung bây giờ không?
Hệ thống đột nhiên hỏi.
Phương Chính theo bản năng muốn nói đặt, chẳng qua lập tức ý thức được, vội nói:
- Không đặt! Ngươi đợi ta tìm được nơi thích hợp đã!
Nói đùa, vật nặng 64 tấn một khi đặt xuống chính là đất rung núi chuyển, cả Nhất Chỉ Tự trừ Hồng Hài Nhi đã khôi phục pháp lực, không ai có thể làm nó nhúc nhích tí nào, muốn thay đổi vị trí lại phiền phức. Vật nặng nhất trong Nhất Chỉ Tự, cũng là vật đầu tiên lấy ra, Phương Chính đương nhiên muốn đích thân bài trí rồi.
- Vậy cũng được, tùy ngươi, khi nào cần đem ra thì nói một tiếng.
Hệ thống cũng rất dễ nói chuyện.
Phương Chính đối với cái này vô cùng hài lòng, có điều hắn liền bắt đầu phiền não, Nhất Chỉ Tự không lớn, chỗ có thể bày chuông hầu như không có! Cái chuông này phải đặt ở đâu đây? Đây xác thực là một vấn đề hao tâm tổn trí!
Ngay lúc Phương Chính đang phát sầu, điện thoại Phương Chính vang lên, lấy ra xem một cái, thì ra là Bàn Tử!
- Đại sư, chuyện đó, cảm ơn ngài lần trước đã chỉ điểm sai lầm. Tôi gửi cho ngài một chút lòng thành, bây giờ tôi không qua được, mấy ngày nữa đúng giờ báo cho ngài!
Bàn Tử nói xong, cười khì, đầu bên kia loạn cào cào, cũng không biết hắn đang làm gì.
Phương Chính vừa muốn nói vài câu điện thoại đã ngắt rồi.
- Tên này đến cùng gửi cái gì? Còn thần bí như vậy?
Phương Chính đầy bụng hoài nghi.
Một đêm vô sự, ngày hôm sau trời vừa sáng cửa lớn đã bị gõ vang rồi. Phương Chính vừa mở cửa, chỉ thấy Vương Hữu Quý thở phì phò đứng trước cửa, hỏi:
- Phương Chính trụ trì, đồ của người đến chân núi rồi, có mang lên không?
Phương Chính kinh ngạc:
- Đồ gì?
- Đá gỗ gạch, còn có một đám thợ hồ thợ mộc nữa.
Vương Hữu Quý nói.
Phương Chính ngạc nhiên nói:
- Có ý gì?
- Bọn họ nói có một ông chủ quyên một tòa lầu chuông cho Nhất Chỉ Tự, bọn họ có trách nhiệm đến đây xây lầu chuông.
Vương Hữu Quý nói tới đây tò mò hỏi:
- Cậu không biết à?
Phương Chính vừa nghe nhất thời vui mừng khôn xiết! Thật sự là thiếu cái gì tới cái đó, cười nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng biết, hôm qua có vị thí chủ gọi điện cho bần tăng, không ngờ là đến nhanh như vậy. Mau để bọn họ lên đi, dưới núi nóng lắm.
Vương Hữu Quý cười lớn:
- Xem ngươi gấp thành gì rồi, ta đã gọi người giúp ngươi vận chuyển lên núi rồi, chẳng qua ngươi cũng biết, đường núi này của chúng ta tuy rằng đã sửa lại, nhưng muốn mang nhiều đá gỗ như vậy lên cũng không phải là chuyện nhỏ.
Phương Chính liên tục gật đầu, sau đó vội vàng quay đầu gọi:
- Tịnh Pháp, Tịnh Chân, Tịnh Tâm các con coi nhà, vi sư xuống núi khiêng đồ.
Nói xong, Phương Chính chạy đi như một làn khói, Vương Hữu Quý thấy thế cười mắng:
- Tên gia hỏa này, chú ý hình tượng chút, cao tăng!
Phương Chính phất phất tay, với người nhìn hắn trưởng thành, trước mặt Vương Hữu Quý cũng không cần giả vờ sói đuôi to gì, lộ nguyên hình, buông thả một chút có làm sao? Huống gì hắn thật sự vui mừng, không cần phải nén nhịn. Hơn nữa, hệ thống dường như càng ngày càng bớt kiềm chế hắn rồi, trước đây đủ loại yêu cầu để hắn giữ vững hình tượng cao tăng. Nhưng mà bây giờ...
Song Phương Chính suy nghĩ, hắn tuy rằng không quá giống với đa số cao tăng, nhưng việc hắn làm cũng chưa hẳn là sai, thuận theo bản tính, lòng mang thiện niệm là đủ rồi. Mà không giống hắn của trước kia, hắn của khi đó cả người thô bỉ, giống như con khỉ vừa mới xuống núi vậy, ngang bướng, không biết tốt xấu, mặc dù không xấu nhưng cũng tuyệt đối không thể đặt bên cạnh tăng nhân mà so sánh được.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~