Chương 446: Thiện Ý Báo Đá

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,386 lượt đọc

Chương 446: Thiện Ý Báo Đá

- Vậy chúng ta phải đợi sao? Thế này cũng sốt ruột quá đi.

Hồng Hài Nhi mặc dù vẫn còn muốn chạy, nhưng ở Nhất Chỉ Tự lâu rồi cũng bắt đầu bất tri bất giác xem mình là người của Nhất Chỉ Tự luôn, suy nghĩ sự tình cũng bắt đầu vì Nhất Chỉ Tự mà nghĩ. Nhất Chỉ Tự quá nhỏ, tự viện người ta là chim sẻ tuy nhỏ nhưng cơ thể đầy đủ, mà Nhất Chỉ Tự lại thiếu không ít thứ. Ai cũng muốn nhà mình tốt, hắn cũng không ngoại lệ, bây giờ có thể xây dựng một cái lầu chuông, hắn đương nhiên cực kỳ vui vẻ, vô cùng tích cực.

- Thế này đã không tệ rồi, có các thôn dân giúp đỡ mới có kết quả như vậy. Thôn dân không giúp, còn phải chậm hơn... Thầy đoán, lầu chuông này nếu chính thức khởi công, làm gì cũng phải mất một tuần.

Phương Chính nói.

- Nhưng mà, mọi người không thể mỗi ngày đến giúp đỡ sao ạ? Con đoán ngày mai sẽ không có bao nhiêu người, ngày sau nữa có thể không có ai đến.

Hồng Hài Nhi lầm bầm. Trong lòng hắn, có thể giúp người một lần đã rất khó gặp, ngày ngày đều giúp, loại người tốt thế này hẳn càng hiếm gặp hơn. Ít nhất trong thế giới của hắn, hắn chưa từng thấy qua vài người.

Độc Lang, Con sóc, Hầu Tử không nói lời nào, chẳng qua trong lòng ngầm thừa nhận ý kiến này của hắn, Phương Chính cũng gần giống vậy. Mọi người đều nghĩ cách tốt hơn, tuy mong sao ngóng trăng muốn xây dựng lầu chuông thật tốt, nhưng mà núi cao đường nguy hiểm, đá nhiều, muốn một bước lên trời cũng không thể nào đơn giản như vậy được.

Ngày hôm sau, La Dương vẫn đang ngủ, hắn là thợ chính, bình thường khiêng gỗ gánh đá hắn không cần làm, chỉ cần làm tốt công tác điêu khắc giai đoạn sau là được. Hôm qua là do nhiều thôn dân tự phát giúp làm việc, hắn cũng không tiện ngồi một bên xem náo nhiệt, thế là cũng đến khiêng đá một hơi, bây giờ... Hắn căn bản không muốn nhúc nhích. Hắn thấy những thôn dân kia có thể giúp một ngày đã rất tốt rồi, không thể mỗi ngày đều giúp.

Nhưng mà, trời vừa sáng, La Dương liền nghe thấy từng trận tiếng xe máy và tiếng máy cày ầm ĩ, còn có tiếng nói của một đám người đang chém gió, thậm chí còn có tiếng xe hơi nữa, ngay sau đó lại có tiếng nhạc vang lên. Bên ngoài một trận hỗn loạn ồn ào, hắn nghe tới phiền loạn, tức giận mắng:

- Mới sáng ra đã làm cái gì vậy?

La Dương bò dậy, vừa nhìn, hay thật, công nhân trong phòng đều dậy hết rồi, thầy Mã ghé vào cửa sổ đang nhìn gì đó,

La Dương hỏi:

- Thầy Mã, ông đang nhìn gì thế? Mấy người khác đâu?

- Đều đi làm việc cả rồi, hóng chuyện nha, nhiều người như vậy, đến để làm gì vậy nhỉ?

Thầy Mã là thợ mộc lão luyện, thông thạo các loại kỹ thuật điêu khắc cổ đại, hơn nữa tuổi cũng cao nên ông không làm mấy việc tay chân nặng nhọc. Những người khác, có một phần lớn là chuyên phụ trách tới khuân vác, khiêng gạch đá. Bọn họ tính tiền theo sản phẩm vận chuyển, khiêng nhiều thì tiền nhiều, cho nên ai nấy căn bản không dám lười biếng, trời còn sớm đã xuất phát.

Trừ căn phòng này, còn có mấy phòng khác có nhiều công nhân, một số người giống như thầy Mã, trên cơ bản cũng mới thức dậy.

- Tôi xem thử nào, ôi, đây đúng thật là đa dạng nha, người gì cũng có.

La Dương cũng tò mò, mặc quần áo xuống đất chạy ra, đứng trước cửa hóng chuyện.

Chỉ thấy xe lớn xe nhỏ chạy qua, mục tiêu là Nhất Chỉ Tự.

La Dương liền buồn bực, những người này đi qua đó làm gì? Lúc này, một chiếc xe máy chạy ngang qua, La Dương vội ngăn lại, tò mò hỏi:

- Người anh em ở thôn nào vậy?

- Thôn Hậu Hà, làm sao vậy?

Người đàn ông hỏi.

- Mấy người đây là làm gì vậy? Nhiều người như thế? Tôi thấy còn có người trong huyện thành nữa.

La Dương hỏi.

- Anh không biết à?

Người đàn ông kinh ngạc hỏi.

La Dương ngẩn ra:

- Tôi phải biết cái gì?

Người đàn ông cười nói:

- Có một người nhà giàu quyên tặng một tòa lầu chuông cho Nhất Chỉ Tự, chẳng qua Nhất Chỉ Tự giao thông không thuận lợi, gạch gỗ đá chuyển không lên, nhân thủ của thôn Nhất Chỉ cũng không đủ. Có người đăng tin trong nhóm chat, tìm người giúp đỡ, mọi người đều là đến đây giúp đó.

- Ầy... các người đều đến để giúp đỡ sao?

La Dương đần ra, đây là chuyện gì? Chẳng phải đã nói ngày hôm sau không có người sao? Hòa thượng này đến cùng có lai lịch gì mà có sức ảnh hưởng lớn như vậy?

- Đúng đó, đại sư thế nhưng là ân nhân của rất nhiều người thôn Hậu Hà chúng ta, thôn bọn tôi đến đây 16 người, còn có thôn Đại Lưu, thôn Hồng Nham gì nữa, nhiều thì không có, hơn một trăm người thì vẫn có đủ.

Người đàn ông nói xong, cười nói tiếp:

- Được rồi không nói nữa, tôi đi hỗ trợ đã, có gì nói chuyện sau.

Nói xong thì muốn đi.

La Dương vô thức hỏi:

- Anh bạn, anh tên gì?

- Trịnh Gia Hưng!

Trịnh Gia Hưng vẫy vẫy tay rồi đi.

La Dương gãi gãi đầu.

Hắn thật sự tò mò, cũng không ngồi yên được, vừa nói với thầy Mã một câu, hai người vội vã chạy đến công trường. Trên đường, thầy Mã lẩm bẩm:

- Tôi sống đến từng này tuổi rồi, cảnh tượng nhiều người giúp đỡ không công như thế này cũng chỉ thấy qua vào mấy chục năm trước. Lúc đó sao... hây, tuy là nghèo, nhưng mà trên dưới đồng lòng, sự nhiệt tình ngất trời kia sao... Mấy chục năm rồi không thấy, hôm nay lại được nhìn thấy, haha... Hay lắm.

- Sức ảnh hưởng của hòa thượng bây giờ đều lớn như vậy à?

La Dương hỏi.

- Đây cũng không phải là việc mà hòa thượng bình thường có khả năng làm được đâu, rất nhiều tự viện lớn cũng không tìm được nhiều người giúp đỡ không công thế này. Cậu nhìn mấy người này xem, ai ai cũng là trên mặt đầy ắp nụ cười, nào giống như đang làm việc chứ, càng giống như ăn tiệc mừng, đợi phát tiền vậy. Tôi dám nói, chúng ta đều xem nhẹ tiểu hòa thượng kia rồi. Người ta hẳn là người thật sự có bản lĩnh, không có năng lực tạo phúc một phương, tuyệt đối không nhận được hồi báo như vậy. Người sao, đều là như thế, cậu đối tốt với mọi người, mọi người mới sẽ tốt với cậu. Tương phản người chỉ muốn vơ vét chỗ tốt, ha...

Thầy Mã bĩu bĩu môi không nói.

La Dương lại như có điều suy nghĩ.

Đợi đến hai người chạy tới công trường, lại lần nữa bị làm cho chấn kinh, chỉ thấy trên một đống đất, Vương Hữu Quý cầm cái loa cao giọng hét lớn:

- Mọi người nhất định phải chú ý an toàn, núi cao đường hiểm, khiêng không nổi thì giữa đường nghỉ ngơi, chúng ta đông người, không cần gấp như vậy.

- Còn nữa, phụ nữ thì không cần làm mấy này, ở đây nhiều đại lão gia như vậy, các người nghỉ ngơi đi!

Kết quả lời này vừa nói ra, nhất thời đổi lấy một tràng tiếng phụ nữ thảo phạt.

- Vương Hữu Quý, ông cái tên quỷ này, nói gì đó hả? Xem thường bọn tôi phải không? Quên ông hồi còn nhỏ là ai nhét ông vào chuồng heo hả?

Một người phụ nữ to con mắng.

Nhất thời một loạt tiếng trêu đùa ồ lên, Vương Hữu Quý cũng bị chọc cho đỏ cả mặt, vội vã nói:

- Lý Thúy Hoa, bà đừng có nói linh tinh, tôi đây là quan tâm các nữ đồng chí! Các người nếu thật muốn giúp thì đi hỗ trợ rửa rau đi. Hôm nay là tu sửa lầu chuông cho tự viện, không có món thịt, toàn là đồ chay, lá rau khó rửa, mau chân lên, đừng ở đây lắm lời.

Lý Thúy Hoa xì một tiếng, cũng không cho vị thôn trưởng này tí mặt mũi nào, vẫy tay một cái dẫn theo một đám phụ nữ đi rửa rau. Vương Hữu Quý tiếp tục gào lên:

- Các anh em mới tới, đi qua bên trái báo tên, nghe đốc công chỉ huy, không được hô loạn đi trước...

Bên dưới Vương Hữu Quý thì lại là một đám người, ồn ào xôn xao khiêng gỗ, ôm gạch đá đi lên núi.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right