Chương 447: Thần Thông Của Người Bình Thường

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 191 lượt đọc

Chương 447: Thần Thông Của Người Bình Thường

La Dương nhìn đá, gỗ, gạch trên đất còn thừa không bao nhiêu, vẻ mặt ngây ngốc nói:

- Thầy Mã, nếu như tôi nhớ không lầm, hôm qua ở đây vẫn còn rất nhiều vật liệu mà, hôm nay sao sắp hết rồi?

- Nhiều người chứ sao...

Thầy Mã cũng là trố mắt ngoác mồm, trong miệng thì vẫn lẩm bẩm:

- Mấy chục năm, mấy chục năm rồi chưa từng thấy cảnh tượng này... Mẹ nó, La Dương cậu xem đi, tôi đi khiêng đá.

- Thầy Mã, ông là thợ kỹ thuật đó.

- Cút con mẹ nó kỹ thuật đi, không được gọi tôi thầy Mã, tôi vẫn còn trẻ! Haha... tôi cảm thấy tôi như đã trẻ lại mấy chục tuổi, cảm giác này thật mẹ nó đã!

Thầy Mã thay đổi thường ngày luôn mang cảm giác nho nhã như một học giả, vung bả vai, vứt áo khoác đi để trần hai vai, duỗi chân bước đi, dáng vẻ tuổi trẻ khinh cuồng giống như thật sự đã trẻ lại mấy chục tuổi, thậm chí còn có cô gái vì thầy Mã reo hò cổ vũ.

La Dương nhìn đến đây, đầu nóng lên cũng xông tới trước, loáng thoáng trong đó nghe được Vương Hữu Quý kêu lên:

- Mau thông báo cho các anh chị em huyện Quan thôn Đông Lương đừng đến nữa, chúng ta bên đây hơi nhiều người, đến nữa không lo nổi cơm trưa...

Kết quả tiếng này vừa rơi xuống, một loạt tiếng niệm phật hiệu vang lên, một đám hòa thượng đầu trọc đi đến, nhìn cách mặc kia lại là tăng nhân của Hồng Nham Tự! Người dẫn đầu vậy mà là Ngộ Ngữ thiền sư của Hồng Nham Tự.

Vương Hữu Quý vội vã đi xuống hỏi chuyện, kết quả Ngộ Ngữ thiền sư hỏi ngược lại:

- Không phải các vị đăng trên vòng bạn bè, nói Nhất Chỉ Tự tu sửa lầu chuông thiếu nhân thủ sao? Gia sư đặc biệt bảo chúng ta nhanh chóng đến hỗ trợ... Nhưng mà, ngài đây...

Vương Hữu Quý cười khổ nói:

- Tôi khi đó chỉ là than phiền, ai biết hôm nay vừa sáng sớm nhiều người tới như thế, còn tưởng rằng liên quân tám nước tràn vào thôn càn quét chứ, dọa chết tôi rồi, Bây giờ ngài cũng nhìn thấy, người có hơi nhiều... cái này sao, bằng không.

- Bằng không cái gì, tới cũng tới rồi, không phải vẫn còn ít đồ sao? Làm việc!

Ngộ Ngữ mắt thấy gạch ngói cũng sắp bị khiêng đi hết rồi, vội kêu người đi làm.

Sở dĩ hắn gọi là Ngộ Ngữ, là vì bình thường nói nhiều, Hồng Nham thiền sư muốn cho hắn bớt nói linh tinh lại, nhưng mà giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, vừa gấp gáp lên lại nói lắm.

Sau đó một đám tăng nhân xông qua hỗ trợ, đồ vật cuối cùng đều bị quét sạch.

Vương Hữu Quý ngẩng đầu nhìn Nhất Chỉ Sơn, miệng lẩm bẩm:

- Từ khi nào mà làm việc cũng được ưa thích như vậy?

Cùng lúc đó, Phương Chính cũng trợn mắt, mới sáng sớm vừa mở cửa, liền nhìn thấy vô số gạch gỗ đá ngói được đặt trước cổng tự viện, một đám người mồ hôi như mưa đi lên một đợt lại một đợt, vốn cho rằng làm trong một tuần, cứ thế một buổi sáng đã làm xong! Phương Chính nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc như Trịnh Gia Hưng, Tống Nhị Cẩu, Dương Bình, Dương Hoa, Tôn Tiền Tiến, Trần Kim, Trần Long, Trần Bân. Có một số người hắn từng giúp đỡ, một số thì không, một số là người đã đến hứa nguyện, một số là đến xin giải đáp nghi hoặc... còn có nhiều người hơn là hắn không nhớ được.

- Đại sư, ngài dậy rồi.

Nhìn thấy Phương Chính, một đám người cùng đứng lên cười nói.

Phương Chính thấy những người đàn ông cả người đầy mồ hôi này, trong lòng chua xót, mắt cũng có chút cay cay, vô thức nhớ đến lời Nhất Chỉ thiền sư năm đó từng nói:

- Thiện chính là một hạt giống bồ công anh, nó sẽ bay đi, không thuộc về con, mà sẽ rơi xuống đất nở hoa và phiêu tán đi càng xa...

Phương Chính chắp tay nói:

- A Di Đà Phật, cực khổ cho các vị thí chủ rồi.

- Đại sư, ngài nói lời này sao giống như nói với người ngoài vậy...

Tống Nhị Cẩu cười nói.

Trịnh Gia Hưng nói:

- Đại sư, nếu không có ngài, tôi đã nhà tan cửa nát, việc này thì tính là gì. Vợ tôi đã nói, tôi nếu như không giúp ngài cho tốt, cửa nhà cũng không cho vào, cô ấy còn mua ba thùng mì gói dứt khoát ở nhà đợi tôi, làm không xong cứ quỳ trước cửa đi, còn không thể nát sao.

Trần Bân cười nói:

- Đại sư, nếu như lúc trước không có chỉ điểm của ngài, Phỉ Phỉ và tôi không có khả năng ở bên nhau, chúng ta tháng 10 năm nay sẽ kết hôn. Đại sư, có thể mời ngài đến tham gia lễ cưới của bọn tôi không?

Phương Chính lúc này mới nhớ ra, khi đó đôi thanh mai trúc mã này đến Nhất Chỉ Tự, trong lòng Phỉ Phỉ chứa một người hư vô mờ mịt tạo khoảng cách cho hai người. Sau đó Phương Chính dùng một câu chuyện cổ đưa hai người đến với nhau. Phương Chính cười nói:

- Đến úc đó bần tăng nhất định sẽ đi.

- Tốt quá, haha...

Trần Bân cười.

Những người khác nhao nhao mở miệng, Phương Chính lại không ngại ngần cùng mọi người trò chuyện.

Phút chốc cũng càng ngày càng rộn ràng, tăng nhân của Hồng Nham Tự tới. Khi trước thôn dân huyện Quan thôn Đông Lương được Phương Chính giúp đỡ vượt nghèo tới, còn có tiểu nha đầu được hộp đựng bút kia.

Vương Hữu Quý trực tiếp để người mang thức ăn đưa lên núi, trên một mảnh đất trống bày bàn ra, bất kể là ai đến thì bao ăn!

Cả ngọn núi đều náo nhiệt lên, Phương Chính cũng không nhớ mình uống nước với bao nhiêu người, không có rượu, mọi người đều uống nước. Nhưng mà khiến Phương Chính không nghĩ tới là, tâm tình dâng trào, uống nước cũng có thể uống say. Một đám người trò truyện càng ngày càng vui vẻ, ca hát, nhảy múa, chém gió gì đó... Khi biết trời đã sập tối, mọi người mới giải tán.

Nhìn người rời đi, Phương Chính, Hồng Hài Nhi, Hầu Tử, Con sóc, Độc Lang đứng ở trên đỉnh núi lặng lẽ tiễn bọn họ đi.

Hồng Hài Nhi ngẩng đầu nhìn Phương Chính nói:

- Sư phụ, con đột nhiên hiểu được chút gì đó...

- Hiểu cái gì nào?

Phương Chính hỏi lại.

- Có những niềm vui là không cướp được... Mẹ con trước kia từng nói, thích cái gì thì cướp, rất đơn giản. Nhưng mà con phát hiện, muốn làm cho người thật lòng đối với con thì không cướp được. Như lúc con gặp kiếp nạn, những Yêu Vương bị con bắt lại nô dịch không có một con vì con ra mặt. Nhưng mà người không giống, người tuy rằng không có bản lĩnh gì, nhưng mà người thật tâm đối với bọn họ, bọn họ cũng thật tâm đối đãi người. Cảm giác được người quan tâm thật tốt...

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính kinh ngạc, sau đó gõ đầu Hồng Hài Nhi nói:

- Cái gì mà nói không có bản lĩnh? Bản lĩnh của thầy nhiều lắm!

- Phải, nhiều lắm đấy.

Hồng Hài Nhi bĩu môi ghét bỏ.

Phương Chính nói:

- Đừng ấm ức, thần thông của thầy chính là những người này, con dùng thần thông thoắt cái có thể chuyển những vật liệu này lên, nhưng mà thần thông của thầy cũng giống vậy, nhiều người như vậy cùng nhau ra tay, cũng chưa chắc kém hơn thần thông của con chứ?

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên.

Phương Chính cảm thán nói:

- Thầy cũng là đến hôm nay mới rõ ràng, thần thông lớn nhất không phải hô mưa gọi gió rải đậu thành binh. Khi trong lòng mọi người đều tràn đầy điều thiện, không có lục đục đấu đá nhau, đồng tâm hiệp lực làm một việc gì đó thì có thể vượt qua tất cả thần thông. Phàm nhân cũng có thần thông, đó chính là điều thiện.

Hầu Tử cũng nói:

- Sư phụ, nói rất đúng.

Phương Chính:

"..."

Vật liệu đều được chuyển lên núi, công cụ cũng đưa lên núi, vấn đề khó nhất đã được giải quyết, việc còn lại trở nên đơn giản rồi.

Đám người La Dương, thầy Mã toàn lực khởi công, Phương Chính, Hồng Hài Nhi giống như hai cỗ máy hình người, đá, gỗ khiêng đi. Độc Lang trực tiếp bị gắn một cái xe cút kít xem như trâu mà dùng. Vừa mới đầu còn bị bọn La Dương ghét bỏ, kết quả rất nhanh bọn họ liền nhận ra, cái này còn dùng tốt hơn trâu... Độc Lang nghe thấy đánh giá đó lập tức lệ rơi đầy mặt, mấy lần đã muốn bãi công.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right