Chương 448: Xây Xong Lầu Chuông, Hệ Thống Công Nhậ
Hầu Tử thì phụ trách chuyển ngói cho các công nhân ở trên, qua lại như gió làm Phương Chính nhìn thấy ngưỡng mộ không thôi, đến khi nào hắn mới có thể giẫm một cái là bay cao ba năm mét như vậy?
Rảnh rỗi nhất chính là Con sóc, mỗi ngày ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, xem cảnh náo nhiệt là được.
Sau khi thấy sức ảnh hưởng của Phương Chính, đám người La Dương, thầy Mã cũng đặc biệt đi hỏi rất nhiều người về chuyện của Phương Chính. Sau khi nghe được những việc Phương Chính đã làm cũng dâng lòng tôn kính với Phương Chính, làm việc càng cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm khắc đến mức bọn họ có thể làm tới trình độ cao nhất! Mà kết quả của việc này chính là, chút xíu sai sót bọn họ đều sẽ làm lại lần nữa, sau đó rất nhanh nhận ra, lãng phí hơi nhiều...
Cũng may ngày thứ ba Bàn Tử đến.
Tình hình ở đây hắn đều nắm rõ, tên mập này rõ ràng ốm đi không ít, nghe hắn nói mấy hôm nay chạy đi mấy thành phố căn bản không có ngừng nghỉ. Song cái gương mặt cười tươi kia hiển nhiên là thu hoạch rất tốt. Vừa nhìn thấy Phương Chính liền kéo tay Phương Chính, cười nói:
- Đại sư, nhờ vào ngài cả! Sau khi lấy lại khoản tiền đó nháy mắt đã kích hoạt tất cả chuỗi thương mại của tôi, mẹ nó...tôi thoắt cái kiếm bộn rồi! Thuận buồm xuôi gió, sung sướng không dừng được!
Phương Chính chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ làm nhiều việc thiện tự nhiên có phúc báo, không liên quan gì với bần tăng.
- Đại sư ngài thế này khiêm tốn rồi, bất kể nói thế nào dù sao tôi cũng mang ơn ngài. Thầy Mã, ông không phải nói không đủ vật liệu sao? Ông cần vật liệu gì thì nói với tôi, chúng tôi đi mua đồ tốt nhất! Thiếu bao nhiêu tiền cứ nói cho tôi biết!
Bàn Tử hét to, vỗ ngực bộp bộp.
Có lời này của Bàn Tử, thầy Mã càng muốn tốt hơn, tất cả vật liệu đều đích thân đi mua, lựa chọn kỹ càng...
- Đại sư, như vậy đi, tôi còn có việc. Ngài xem, đã có lầu chuông, có phải cần làm cái chuông lớn không? Tôi cho người đi thu mua đồng, đợi mua đủ rồi thì có thể đúc một cái chuông lớn rồi.
Bàn Tử nói.
Phương Chính lắc đầu:
- A Di Đà Phật, thí chủ, chuông thì không cần đâu. Bần tăng ở đây còn có một cái chuông cũ, đã sửa xong rồi, chỉ cần lầu chuông xây xong thì có thể sử dụng.
- Chuông cũ? Sửa xong rồi? Tự viện này của chúng ta nào có thể dùng vật mộc mạc như vậy? Đại sư tôi sẽ làm cho ngài một cái chuông mới! Cái loại siêu to kia! Loại mà cao ba năm mét ấy, thế nào?
Bàn Tử lập tức lắc đầu nói.
Phương Chính chắp tay nói:
- Thí chủ, chuông cũ kia của bần tăng thế nhưng là đồ cổ, hơn nữa là tổ tiên truyền lại, phải đời đời dùng.
- Vậy chuông đó có lớn không?
- Vẫn tạm được.
- Nhìn đẹp không?
- Tàm tạm.
- Âm thanh vang chứ?
- Rất vang.
...
- Này cũng thường thôi mà, uầy, không nói nữa, đợi khi lầu chuông xây xong, tôi đến xem. Nếu như chuông không tốt tôi giúp ngài đổi cái chuông to mới, chuông đó vừa đụng vào, người ở mười dặm cũng có thể nghe thấy.
Bàn Tử nói.
Phương Chính cười mà không nói, đổi? Haha...
Bàn Tử cũng quả thực là bận, vẫn chưa ngồi ấm mông, uống ngụm nước liền bị điện thoại liên tục hối thúc đi.
Kết quả không lâu sau, Hầu Tử gọi điện thoại tới:
- Đại sư, Bàn Tử quyên cho ngài một tòa lầu chuông?
- A Di Đà Phật, đúng vậy.
Phương Chính nói.
- Ây da f*ck, tên cháu trai này quá đáng! Đại sư chỉ dẫn cho hắn, hắn kiếm được không ít liền tặng lầu chuông. Cái mạng này của tôi đều do đại sư cứu, tôi còn chưa báo đáp gì. Cháu trai này nếu như trở về chắc chắn châm biếm các kiểu. Đại sư, tôi nghe nói một tự viện có lầu chuông còn có gác trống đúng không? Như vậy thì lầu chuông của tên mập kia quy cách gì, tôi đây phải gấp đôi hắn, tôi quyên một tòa gác trống!
Hầu Tử kêu lên.
Phương Chính vừa nghe liền cười tươi như hoa, hắn phát hiện gần đây gặp vận lớn nha! Chẳng qua miệng lại nói:
- Cảm ơn thí chủ, nhưng lầu chuông Bàn thí chủ quyên tặng dường như rất đắt.
- Đại sư đợi chút, tôi đi hỏi thử.
Hầu Tử nói xong cúp máy, không bao lâu lại gọi tới, giọng nói có hơi đau khổ:
- Đại sư, tên mập này điên rồi...
Phương Chính lập tức vui vẻ, biết Bàn Tử nhất định tốn không ít tiền, Hầu Tử đoán chừng không chịu nổi. Phương Chính nói:
- Thí chủ, quyên tặng không quan trọng lớn nhỏ, hơn nữa lầu chuông gác trống phải thành đôi, lớn nhỏ bằng nhau mới tốt. Ngài làm một cái lớn gấp đôi cũng không đẹp.
- Đúng đúng đúng... xác thực nhìn không đẹp, như vậy đi, tôi quyên một cái gác trống bằng nhau. Cứ nhờ những người kia, vật liệu tôi lo.
Hầu Tử nói.
Phương Chính vội vàng nói cảm ơn, Hầu Tử thì lại liên tục không dám nhận.
Hầu Tử trong lòng cũng có tính toán của mình, mạng của hắn là do Phương Chính cứu, ân tình này vẫn luôn không biết trả thế nào. Hắn biết Bàn Tử là được Phương Chính chỉ điểm mà phát tài. Hắn là một thương nhân, lập tức ý thức được một vài thứ, Phương Chính không chỉ có thể cứu mạng, còn có thể đưa tài đến! Tạo mối quan hệ tốt tuyệt đối không sai! Loại tiền này không thể tiết kiệm.
Thế là mới có một màn này, khoản tiền này đối với Hầu Tử mà nói không phải số nhỏ, nhưng mà theo hắn thấy, một là trả ân, hai là tăng thêm tình cảm, khoản đầu tư này vẫn rất đáng giá.
Phương Chính đối với ý nghĩ này của Hầu Tử đương nhiên hiểu rõ, nhưng mà Phương Chính cũng hớn hở nhận lấy, một mạng đổi một cái gác chuông cũng không quá đáng đi? Tiền có thể quan trọng bằng mạng sao?
Cúp điện thoại, thầy Mã chốc lát gọi tới bàn chuyện thiết kế và vị trí với Phương Chính, sau đó xuống núi mua vật liệu.
Phương Chính vốn cho rằng lầu chuông này mất mấy ngày là có thể xây xong, kết quả mấy người thầy Mã quá tỉ mỉ cầu toàn, một tháng mới xây xong, còn là ngày đêm tăng ca mà làm! Cả lầu chuông điêu lương họa trụ, mái cong, long phượng uốn quanh, nguy nga lộng lẫy! Còn có vô số hình ảnh Phật Đà, từng cái sinh động như thật, nhưng lại không rối mắt. Phương Chính chỉ nhìn một cái liền yêu thích lầu chuông này! Hắn chưa từng thấy qua kiến trúc đẳng cấp thế giới ra làm sao, nhưng mà cái trước mắt này tuyệt đối là lầu chuông đẹp nhất mà hắn từng thấy.
Lầu chuông của Bạch Vân Tự, Hà Quang Tự đều không thể so sánh với cái này!
Càng làm Phương Chính hưng phấn hơn là...
- Ding! Chúc mừng cậu, tòa lầu chuông này là do các vị thợ thủ công vô cùng tâm huyết làm nên, dung nhập tinh thần thành kính không gì sánh bằng của bọn họ đối với nghề thợ thủ công mỹ nghệ. Mỗi một khối đá, mỗi một cây gỗ, mỗi một viên ngói của lầu chuông đều ngưng tụ thiện, ái của các thôn dân, toà lầu chuông này cũng sẽ được công nhận, hệ thống tăng thêm khai quang! Công hiệu lầu chuông: Tất cả công hiệu của chuông Vĩnh Lạc đều tăng gấp bội! Người đánh chuông, cảm ngộ cũng sẽ tăng đôi!
Phương Chính vừa nghe lập tức cười, cười như hoa, cười đến không cách nào khép miệng! Hắn phát hiện, gần đây thật sự là ngày may mắn của hắn, chuyện tốt không ngừng mà! Hắn bây giờ bắt đầu mong đợi gác trống rồi...
Vật liệu vẫn như cũ là các thôn dân giúp đỡ mang lên núi, hơn nữa người tới càng đông, càng náo nhiệt! Người biết đây là đến hỗ trợ Nhất Chỉ Tự xây dựng gác trống, người không biết còn tưởng Nhất Chỉ Tự tổ chức đại pháp hội không chừng!
Gác trống bắt đầu khởi công, Phương Chính cũng không nóng vội treo Vĩnh Lạc đại chung lên, hắn muốn đợi sau khi gác trống xây dựng xong rồi lại treo chuông, xem như một loại nghi lễ khánh thành đi.
Lầu chuông và gác trống không ở trong Nhất Chỉ Tự, Nhất Chỉ Tự quá nhỏ, xây lầu chuông gác trống lớn như thế, sân việc căn bản không dỡ được, cho nên lầu chuông và gác trống đều ở bên ngoài Nhất Chỉ Tự, hai bên tự viện mỗi bên một cái. Thoạt nhìn như hai thành lâu đơn độc rất là khí phái! Nhiều năm Nhất Chỉ Tự chưa từng thay đổi gì cuối cùng cũng có biến hóa lớn như vậy, hơn nữa lại có phần to lớn.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~