Chương 449: Chuông Lớn Nhất Thế Giới Treo Lê
Tháng sáu cứ thế trôi qua trong sự trông đợi của đám Phương Chính mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, gác trống cuối cùng hoàn thành! Khi mà viên ngói cuối cùng được đặt xuống, thầy Mã cao giọng hô một tiếng, tất cả công nhân, thợ cả có mặt ở đây cùng với những thôn dân sớm nghe được tin tức đến tham gia náo nhiệt đồng thời bắt đầu hoan hô. Từng người đều phấn khởi kêu lên...
- Đáng tiếc thật, đại sư không cho tôi quyên một cái trống, nếu không thì gác trống này đã hoàn hảo rồi.
Hầu Tử thở dài nói.
Bàn Tử nói:
- Được rồi, tôi cũng không quyên chuông mà, đại sư nói hắn tự chuẩn bị một cái. Tôi đã hỏi, nghe đâu cũng không lớn, còn từng bị hư... Ầy... Anh nói cái chuông hỏng đó đổi không phải tốt hơn à? Tôi đúc cho ngài ấy một cái chuông to hơn, tốt biết bao...
Lời vừa mới thốt ra thì nghe một trận tiếng vang trầm đục, tựa như tiếng phát ra khi cây cối bị nén lại, mọi người vô thức quay đầu nhìn, chỉ thấy một cái chuông lớn không biết từ lúc nào đã được treo lên lầu chuông!
Bàn Tử nhìn thấy chuông lớn này, mắt trợn đến sắp rơi ra luôn! Hầu Tử cũng hết sức kinh hãi, chẳng qua vẫn không quên châm chọc một câu:
- Bàn Tử, anh nói cái này không to hả? Ha hả, còn bị hỏng? Anh nói tôi nghe xem, anh từng thấy ở đâu có cái chuông nào to như cái này chưa! Đẹp hơn cái này chưa! Đệt, cái chuông này tôi nhìn cũng muốn cướp đó!
- Mẹ ơi, chẳng trách đại sư không cho tôi quyên, hắn lại còn có một cái bảo bối to như thế! Ái chà, thật mẹ nó khí phách!
Bàn Tử tấm tắc nói.
- Quả thật khí phách, tôi bây giờ cuối cùng hiểu đại sư vì sao không cho tôi tặng trống, lầu chuông gác trống kiểu cách như nhau, nhưng mà trống cùng bộ với cái chuông này...tôi táng gia bại sản cũng chưa chắc có thể làm được.
Hầu Tử và Bàn Tử tuy nói chuyện ngang tàn, nhưng đều là người trải đời. Bọn họ từng nhìn thấy quốc bảo chuông Vĩnh Lạc, cao hơn 6 mét, giá trị liên thành, có tiếng là có tiền cũng không mua được!
Mà chuông lớn trước mắt này, từ trên xuống dưới đều tỏa ra một nét cổ xưa, nhìn cái biết ngay đồ cổ, thậm chí niên kỷ không thua chuông Vĩnh Lạc. Hơn nữa chuông càng lớn, kinh văn bên trên càng nhiều, mà mỗi một chữ đều có thể nhìn rõ nét, dưới ánh mặt trời cũng không tỏa ra màu thanh đồng của chuông Vĩnh Lạc, mà giống như đúc nguyên khối vàng mà thành, tỏa ra ánh vàng lộng lẫy nhưng không xa hoa, khí phách nhưng không ngang ngược, xinh đẹp lại ngưng kết bề dày lịch sử!
Cái chuông thế này, hai người tự hỏi, ai cũng không lấy ra được!
Mấy người thợ như thầy Mã nhìn thấy chuông này cũng bị rung động, đều là thợ mộc tự nhiên nhìn ra được chỗ quý giá của cái chuông này, từng người đều như nhìn báu vật hiếm thấy. Cuối cùng thầy Mã còn quỳ xuống dập đầu ba cái nói:
- Trình độ cao nhất của thợ thủ công!
- Thánh phẩm!
Bọn La Dương dồn dập quỳ bái.
Các thôn dân không hiểu bọn họ lạy cái gì, nhưng bọn hắn cũng có thể nhìn ra chuông này thật sự rất không tầm thường!
Vương Hữu Quý, Đàm Cử Quốc thì cau mày, đặc biệt là Đàm Cử Quốc. Hắn quá rõ ràng Nhất Chỉ Tự có cái gì, không có cái gì. Bởi vì năm đó khi Nhất Chỉ Tự phân cho Nhất Chỉ thiền sư, hắn cũng có mặt! Nhất Chỉ Tự khi đó là một cái miếu tồi tàn, có một cái chuông nát, nát đến không thể nát hơn, gõ không được nửa năm đã vỡ nát... Như thế cái chuông lớn này là từ đâu ra? Cẩn thận suy nghĩ, chuyện thần kỳ trên Nhất Chỉ Tự này, những điều không cách nào giải thích vẫn thực sự nhiều đến không bình thường... Chẳng qua Đàm Cử Quốc, Vương Hữu Quý không nói gì. Bởi vì sau khi Phương Chính vô thanh vô tức đổi mới Nhất Chỉ Tự, lấy ra Linh mễ như thần kia, bọn họ đã biết, tự viện này đã xảy ra chuyện gì. Nhưng bọn họ đều lựa chọn im lặng.
Thứ nhất, Phương Chính là người của thôn bọn họ, là người ăn cơm trăm nhà, một nửa là con của thôn dân, cũng là con của bọn họ, bọn họ muốn bảo vệ hắn. Thứ hai, bọn họ cũng tràn đầy mong đợi, đợi tự viện kỳ tích này có thể mang lại cho thôn xóm nghèo khó này những gì.
Trên thực tế, những gì bọn họ nghĩ đều đạt được, Phương Chính càng đi càng xa, càng đi càng cao. Những việc hắn làm cũng khiến bọn họ thỏa mãn, mà thôn làng cũng dính được ánh sáng của Nhất Chỉ Tự, rất nhiều phiền toái đều không còn nữa, lại nhiều thêm cách kiếm tiền, mọi thứ đều trở nên tốt hơn.
Thế là hai người nhìn nhau, đều chọn giữ im lặng, tiếp tục cái gì cũng không nói, lặng lẽ bảo vệ bí mật này, bảo vệ Phương Chính.
Không chỉ mọi người đang phát ngốc, phấn khởi, Phương Chính cũng không kém cạnh, chịu đựng hai tháng, chuông này cuối cùng treo lên được rồi! Hơn nữa khiến Phương Chính vui mừng chính là không những là chuông, còn có một cái chùy đánh chuông, một cây gỗ tròn to, dây thừng đỏ bao bọc từ đầu đến cuối, thiếp vàng, nhìn giống như Kim Cô Bổng trong truyền thuyết vậy!
Phương Chính nhẹ nhàng vuốt chùy, trong mắt ngập tràn niềm vui, có cái này, sau này Nhất Chỉ Tự tuy rằng không làm đủ được chuông sớm trống chiều, nhưng mà ít nhất có thể làm được một nửa.
- Phương Chính pháp sư, chuông này thật khí phái! Gõ một cái đi!
Bàn Tử dẫn đầu kêu lên, tuy rằng chuông không có liên qua gì với hắn, nhưng mà lầu chuông này là hắn quyên, nhìn thấy chuông lớn thế kia treo lên, hắn cũng có cảm giác vinh quang theo, vô cùng trông ngóng cảm giác gõ vang.
- Đúng á, Phương Chính pháp sư, gõ một cái đi!
Tống Nhị Cẩu kêu theo.
- Pháp sư, gõ một cái nghe thử xem.
Đám người thầy Mã cũng kích động la lên, bọn họ cũng muốn nghe thử cái chuông nhìn vô cùng bất phàm này, có phải thật sự không hề tầm thường như vậy hay không! Thầy Mã lẩm bẩm:
- Tư liệu lịch sử ghi lại, chuông Vĩnh Lạc cao 6.75 mét, thành chuông dày mỏng không đều, dày nhất là 185 milimet, mỏng nhất là 94 milimet, nặng khoảng 46 tấn. Trong ngoài chuông đều đúc kinh văn, tổng cộng 227000 chữ. Gõ nhẹ có thể vang 1 phút, gõ mạnh có thể vang đến 3 phút, âm vang quanh quẩn rung động mấy chục dặm! Đây là chuông lớn nhất thế giới. Tuy rằng nước E có một cái chuông lớn hơn, nặng 200 tấn, nhưng mà vì vấn đề kỹ thuật, ngày chuông đúc thành có một vết nứt lớn, không gõ ra tiếng không tính là chuông...
- Thầy Mã, ông lẩm bẩm cái này làm gì?
La Dương hỏi.
Thầy Mã vô cùng xúc động nói:
- Chúng ta có lẽ sắp được chứng kiến một màn kỳ tích, chuông lớn nhất thế giới được gõ vang... Cậu nói tôi đang lẩm bẩm cái gì?
La Dương nháy mắt ngây ngốc, kỳ tích? Chuông lớn nhất thế giới? Trong khoảnh khắc đó, máu trong người hắn cũng bắt đầu sôi trào...
- Chứng kiến kỳ tích!
Có thợ mộc hét lên, sau đó những người khác cũng gào lên, nhất thời tiếng la rung trời.
Phương Chính chắp tay, thi lễ với mọi người, niệm một câu:
- A Di Đà Phật, như các vị thí chủ mong muốn, bần tăng đây sẽ gõ Phật chuông.
Nói xong, Phương Chính niệm một câu A Di Đà Phật với chuông Vĩnh Lạc, sau đó hai tay ôm lấy chùy nặng to lớn, dùng sức kéo về sau. Lúc này, Phương Chính mới nhận ra cái chùy này nặng vô cùng! Cho dù là lấy sức của hắn, cũng phải dùng hết sức lực mới có thể kéo được.
- Cừ thật, đây nếu như là người bình thường, ngay cả chùy cũng không kéo được thì làm sao gõ chuông?
Cùng lúc Phương Chính cảm thán trong lòng, hét lớn một tiếng rồi phát lực, kéo mạnh chùy gõ vào chuông Vĩnh Lạc!
Trong nháy mắt, con người của mọi người đều tập trung lên chùy, mong đợi tiếng chuông vang lên.
Boong!
Một tiếng chuông vô cùng trong trẻo ngân lên, không hề cao vút, không đinh tai nhức óc, mỗi người đều nghe rõ ràng, âm thanh này giống như từ trên chín tầng trời rơi xuống, giống như mưa trời, rơi xuống tâm hồn, phiền não trong lòng nháy mắt bị rửa trôi, cả người đều lâm vào trạng thái lắng đọng. Nhiều chuyện bình thường nghĩ không thông, nghĩ mãi không rõ vào lúc này đột nhiên nghĩ thông, ý nghĩ thông suốt, thể xác và tinh thần vui vẻ, trên mặt mỗi người đều vô thức hiện lên ý cười.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~