Chương 450: Tiếng Chuông An Ổn Tứ Phương
Mà Phương Chính cách chuông Vĩnh Lạc gần nhất, đồng thời lại là người gõ chuông, mọi công hiệu ở trên người hắn càng rõ hơn, trong đầu hiện lên một tia minh ngộ, đối với con đường tương lai của mình, những thứ theo đuổi cũng càng thấy rõ. Kéo lấy chùy, lại gõ một lần nữa!
Boong!
Một tiếng chuông ngân vang, chim bay trên trời, cá bơi dưới nước, các động vật chạy trên đất cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn trời, phản phất như đang lắng nghe, suy nghĩ gì đó...
Cùng lúc đó, dưới chân núi, thôn Nhất Chỉ.
Đỗ Mai đỡ bụng lớn ngồi trên giường, bất đắc dĩ xoa bụng nói:
- Con ngoan, mau dừng đạp đi, mệt chết thì sao?
Nhưng mà Đỗ Mai không biết phải làm sao, đứa bé này vô cùng hiếu động, vẫn luôn đá nè đạp nè. Cái này cũng thôi đi, quan trọng là...
Đỗ Mai cầm giấy siêu âm bên cạnh lên xem, bất đắc dĩ buồn rầu nói:
- Làm sao lại bị cuống rốn quấn quanh cổ nữa, mình không muốn phải sinh mổ đâu... bà đây cũng sợ đau chứ!
Đỗ Mai vẫn luôn xưng là hung hãn, khi mà nhìn thấy những thứ này thật sự muốn khóc luôn, nhiều ngày trôi qua vậy mà vẫn chưa bình tĩnh lại. Cô không muốn trên bụng có một vết dao, khó chịu còn xấu nữa. Quan trọng là cô vẫn luôn cho rằng sinh mổ không tốt, tổn thương nguyên khí, đối với cả mẹ lẫn con đều không tốt. Có thể sinh tự nhiên vẫn phải sinh tự nhiên, nhưng mà cuống rốn quấn ba vòng lại tựa như một bản án, như là phán quyết cuối cùng của một dao kia.
- Con ngốc, bị quấn cổ cũng không biết lộn ngược trở lại sao?
Đỗ Mai thở dài nói, cô thật sự rất sợ, càng nghĩ như vậy, áp lực trong lòng càng nhiều, không có cách nào, chỉ có thể dày vò Dương Hoa giải sầu. Làm cho Dương Hoa sắp suy nhược tinh thần đến nơi, hơn nửa đêm bị đạp dậy đi wc; ăn cơm lúc thì kêu mặn, lúc thì kêu nhạt; Dương Hoa có ý chạy xa một chút, lại lo vợ bụng lớn ở nhà một mình gặp nguy hiểm, chỉ có thể ngày ngày vác cặp mắt gấu mèo bị hành hạ. Đối với chuyện này Đỗ Mai cũng bó tay, cô thật rất khó chịu, không trút ra cảm giác sắp phát điên ấy...
Đúng lúc này nhóc con trong bụng Đỗ Mai lại một trận tay đấm chân đá, hiển nhiên nhóc con này cũng không hiền lành.
Ngay lúc này, boong một tiếng chuông ngân vang từ trên Nhất Chỉ Tự, trong nháy mắt đó, Đỗ Mai chỉ cảm thấy cảm giác phiền muộn lo lắng trong lòng bỗng chốc quét sạch. Cảm giác kia cô đã không nhớ rõ bao lâu rồi chưa trải qua, thân tâm không minh, nhẹ nhõm thanh thản! Phảng phất như núi lớn đè trong lòng chợt bị dời đi.
Nhưng mà tiếng chuông vừa qua, Đỗ Mai lại bắt đầu khổ sở, nghĩ tới sự thật đứa bé bị dây rốn quấn cổ trong bụng, trong lòng khó chịu.
Đỗ Mai lúc này mới nhớ tới hình như hôm nay gác trống hoàn công, nghe âm thanh là từ Nhất Chỉ Tự truyền ra, lầu chuông này hẳn đã treo chuông lên và gõ vang. Trong lòng Đỗ Mai cũng thấy mừng cho Phương Chính, nhưng vừa nghĩ tới bản thân, khổ quá...
Boong!
Lại một tiếng chuông ngân lên, Đỗ Mai trong lòng đã có chuẩn bị, ảnh hưởng không lớn mấy, mặc dù áp lực trong lòng nhẹ hơn không ít, dễ chịu không ít, nhưng mà vẫn như cũ có chút nặng nề và lo lắng. Chẳng qua, vào lúc này Đỗ Mai phát hiện, đứa bé trong bụng hình như đang xoay người!
- Bác sĩ từng nói, không có chuyện gì thì nên xoa ở hướng này, tranh thủ để con tự xoay người tháo dây rốn ra. Bà đây làm không biết bao lâu, Dương Hoa sắp tuyệt vọng cũng không có tác dụng. Làm sao một tiếng chuông lại có phản ứng nhỉ?
Đỗ Mai sau khi kinh ngạc thì lại mừng như điên, vội vàng lấy điện thoại gọi cho Dương Hoa, muốn nhờ Dương Hoa nói thử với Phương Chính, gõ thêm vài hồi chuông!
Nhưng mà điện thoại còn chưa cầm lên, hồi chuông thứ 3 đã vang lên.
Boong!
- Động rồi, động rồi, lật người rồi! Haha...
Đỗ Mai phấn khích khua tay múa chân mà kêu, khiến mẹ già ở bên ngoài làm việc cũng vội vã chạy vào xem xảy ra việc gì, nghe Đỗ Mai giải thích, mẹ Đỗ Mai cũng vô cùng vui mừng, thậm chí trực tiếp hướng về phía Nhất Chỉ Tự mà quỳ, dập đầu niệm A Di Đà Phật, vì Đỗ Mai và đứa bé cầu phúc.
Boong!
Lại một tiếng vang lên, Đỗ Mai quả thực cảm giác được đứa bé trong bụng xoay người, dựa theo xu hướng này rất nhanh thì có thể tháo được phiền phức dây rốn quấn cổ rồi, vui vẻ, hưng phấn! Trong tiếng chuông, cô tựa như nhìn thấy hi vọng...
Cùng lúc đó, trong ruộng thôn Hậu Hà, Trịnh Hỏa đang cầm cây nhóm lửa đuổi theo Trịnh Gia Hưng mà đánh, vừa đánh vừa mắng:
- Cái thằng khốn nạn này, kêu mày đi mua ba ba bồi bổ thân thể cho con dâu, kết quả mày mua về con gà mái! Mày bủn xỉn như thế à? Nhà chúng ta nghèo như vậy sao? Bản lĩnh bài bạc của mày đâu?
- Cha đừng đánh nữa, thứ đồ như ba ba làm sao nói mua là có thể mua ngay được? Chân con chạy đến sắp gãy rồi cũng không có ai bán! Mà con mua kia cũng không phải gà mái bình thường, là gà rừng đó!
Trịnh Gia Hưng kêu lên.
- Đồ đần, gà rừng ông nội mày! Gà rừng ra sao ông đây sẽ không biết hả? Khi bé tao bắt gà rừng lông còn nhiều hơn trên đầu mày! Đây là gà rừng do người nuôi, căn bản không phải gà trên núi! Thứ này có tác dụng quái gì? Còn không bằng gà mái nhà ta nuôi nữa!
Trịnh Hỏa quát.
- Ôi chao ông ơi, mau dừng lại đi, mua nhầm thì đã mua nhầm, sau này dạy dỗ một chút không phải được rồi sao.
Mẹ Trịnh Gia Hưng nhìn không nổi nữa kéo Trịnh Hỏa lại.
Trịnh Hỏa một hơi lửa giận bùng lên, đang muốn mở miệng quát liền nghe nơi xa một tiếng boong như tiếng trời truyền tới. Lửa giận cả người chớp mắt biến mất, Chẳng qua hắn chết cũng phải sĩ diện vẫn trừng mắt liếc Trịnh Gia Hưng, hừ một tiếng đi vào nhà,
- Ô hay, tiếng chuông mới nãy nghe thật hay, giống như có người niệm kinh bên tai vậy, trong lòng rất dễ chịu, từ đâu tới ấy nhỉ.
Mẹ của Trịnh Gia Hưng tò mò hỏi.
Trịnh Gia Hưng vừa nghe vội nói:
- Con biết! Nhất Chỉ Tự, chắc chắn là Nhất Chỉ Tự! Nhất Chỉ Tự không phải vừa mới xây xong lầu chuông sao, cái này hơn phân nửa là bắt đầu dùng rồi! Hay thật, bỏ lỡ rồi, ài... Hồng Nham Tự cách chúng ta mấy chục dặm, thế nhưng tiếng chuông Hồng Nham Tự truyền không tới... không đúng! Nhất Chỉ Tự cách chúng ta cả trăm dặm ấy chứ, làm sao có thể nghe được?
- Con nói linh tinh gì đó? Không rõ thì đi xem thử xem, không được thì gọi điện hỏi thăm. Tiếng chuông này thật hay, nếu như có thể mỗi ngày vang lên thì tốt biết mấy.
bà cụ nói.
Trịnh Gia Hưng lập tức gọi điện thoại, cái này nhất định phải gọi, bởi vì tiếng chuông này mà miễn được một trận đòn đấy...
Bên trong dãy núi Thông Thiên, có một mảnh hàng rào vây quanh một căn nhà tranh, trong sân trồng một ít thuốc đông y, hoa cỏ, còn có một tảng đá lớn, trên đá bày trà cụ, bên cạnh đặt một khối đá nhỏ, có một đạo nhân ngồi đó, cầm lên ly trà, thổi thổi, nhấp một ngụm, sau đó nhàn nhã thích chí cười nói:
- Trà ngon, trà ngon... khà khà...
Nhìn kỹ mới thấy, trong ly nào có trà, chỉ thả vài cái lá không biết là lá gì mà thôi, chẳng qua Lạc Thiên Chân Nhân lại rung đùi đắc ý mà uống vô cùng vui vẻ. Bên ngoài hàng rào cũng đặt một cái bàn nho nhỏ, bên trên cũng để một ấm trà và mấy ly trà, hai phiến đá lớn làm ghế.
Cửa viện hàng rào treo một cái bảng: "Nhất Lạc Thiên An Quán", bên cạnh còn có một bảng hiệu vứt bỏ, bên trên viết Thông Thiên Đạo Quán...
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~