Chương 451: Phật Chuông Kinh Tế
Nhạc Thiên đạo nhân đi ra viện, nhìn ấm trà trên bàn, nước đã không còn nhiều lắm, thế tráng ấm, rửa bát, lại rót đầy, thoải mái nhàn nhã về trong viện. Đây là một cái quy củ nho nhỏ của những ai tu đạo. Rất nhiều người cung phụng Tam Thanh, còn có người cung phụng thiên địa, nhưng đều có một đặc điểm là không mở cửa nạp hương hỏa, mà đã trải qua thời gian ẩn cư nên không thích kẻ ngoại lai quấy rầy. Nếu có người đi ngang qua đạo quán, khát nước thì cổng đã có trà cứ tự uống rồi tự rời đi, không nên làm phiền chủ nhà tu hành.
Cũng như vậy, nếu anh đến Nhất Chỉ tự có thể đưa chút lễ vật cho Phương Chính, hắn sẽ chỉ điểm ít thứ để báo đáp lại. Nhưng mà đại đa số người tu đạo không có Thiên nhãn để nhìn xem anh cát hung họa phúc nên họ sẽ không đòi hỏi anh bất cứ thứ gì. Đây cũng là quy củ, đòi hỏi sẽ dính nhân quả, ngày khác anh cần thì hắn sẽ phải xuống một lần. Bởi vậy, trừ khi cực kỳ cần thiết nếu không rất nhiều đạo nhân sẽ không nợ bất cứ ai cả, tự cắt đứt hết toàn bộ nhân quả, trong núi thể ngộ tự nhiên, khoan thai tự đắc, mới là những gì mà họ truy cầu.
Nhạc Thiên Chân Nhân đang hái cúc Đông Ly, khoan thai tự đắc đâu, đột nhiên một tiếng tiếng chuông từ đằng xa vang lên, y sững sờ! Ngay sau đó trong mắt y lóe lên, ha ha cười nói:
- Ha ha... Rốt cục đã nghĩ thông suốt rồi! Sớm biết đơn giản như vậy, bần đạo không cần nghĩ nhiều thế này đâu? Chà, không được, bởi vì chuyện này mà trước đó đã tranh luận túi bụi với tên thư sinh kia, hôm nay phải đi nói lời xin lỗi mới được.
Cùng lúc đó, một chỗ khác Thông Thiên sơn mạch, bên ngoài một cái sơn động, một người đàn ông mặc cổ phục ngồi trên chiếu rơm, đọc một bản cổ tịch say sưa ngon lành. Nhưng vừa đọc được một câu y lại khó chịu nói:
- Nhạc Thiên tin lời nói bậy, sao có thể giải thích như vậy? Nếu thế nhân đều cứ theo thiên mệnh thì thế giới này lấy đâu ra tiến bộ? Không được, tôi phải đi tìm hắn lý luận, cho dù mất mười năm tám năm cũng phải phân ra thắng bại.
Nói xong y đứng dậy muốn đi ra ngoài, đúng lúc này...
Bong!
Một tiếng chuông vang lên, thư sinh ngạc nhiên, sau đó nhăn mày lại, cúi đầu nhìn quyển sách trên tay.
Bong!
Lại là một tiếng chuông, thư sinh giãn mày ra, trong mắt có nụ cười:
- Thôi, góc nhìn khác đương nhiên sẽ ra kết quả khác nhau, ý kiến phải va vấp mới có tia lửa, mà có tia lửa mới có thể nhóm lên ngọn lửa tri thức. Nếu tất cả mọi người chỉ chung một suy nghĩ mới thật là đáng sợ. Hôm trước đã mắng hắn như tát nước vào mặt, hôm nay phải đến nhà xin lỗi mới được...
Nghĩ thế, thư sinh cũng ra cửa, kết quả hai người đụng nhau ở giữa sườn núi, họ nhìn nhau, cuối cùng im lặng và nở nụ cười, chào nhau rồi đi về nhà. Tâm tình của cả hai người đã khá hơn nhiều, nhưng vô cùng hiếu kì về tiếng chuông này.
- Khiến người tỉnh ngộ, dịu đi oán khí, tiếng chuông này vang lên như đang đọc kinh phật ngay bên tai, quả nhiên là không tầm thường. Có thời gian cần phải ra ngoài một chút, xem xem tiếng chuông này rốt cuộc phát ra từ đâu đây.
Thư sinh đánh giá.
Nhạc Thiên thì trực tiếp vung tay áo, xuống núi nhanh nhẹn như khỉ, y như trẻ sơ sinh nghĩ là làm, không dây dưa lằng nhằng. Khác ở chỗ y nghe tiếng chuông êm tai đã suy đoán là đến từ Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự. Nghe từ xa chưa đủ nghiền, đương nhiên phải đến gần nghe nữa...
Phương Chính cũng không biết, hắn vẫn đang gõ chuông, mỗi một lần va chạm, kinh văn khắc trên chuông như phát sáng, thanh âm như đan xen vô số kinh văn, truyền ra khuyên người hướng thiện, buông xuống thù hận, bình phục oán khí...
Mặc dù tiếng chuông này không thật sự có thể khiến cho người ta trực tiếp thay đổi nhưng khiến người ta an tĩnh lại, cẩn thận suy nghĩ vấn đề. Rất nhiều chuyện, cũng là bởi vì vội vàng mà làm, sau đó sai. Có càng nhiều thời gian suy nghĩ, lắng nghe, hỏi han, suy tư, cân nhắc, rất nhiều mâu thuẫn, nguy cơ, phiền phức không nên có tự nhiên hóa thành hư vô.
Tuy nhiên Phương Chính biết một điều là hắn sắp mệt chết rồi! Cái chùy gõ chuông này khác hẳn với những cái khác, càng gõ càng nặng, cho dù có sức mạnh kinh hồn bạt vía cũng chỉ đụng hơn mười cái là có cảm giác mất sức. Nhưng chạm một lần, Phương Chính lại cảm nhận được một ít minh ngộ, những gì không nghĩ thấu từ phật kinh bỗng nhiên rộng mở trong sáng, thông suốt tháu hiểu. Đồng thời, trên chuông có vô số kinh văn.
Phương Chính nhìn kỹ lại, phát hiện trên đó khắc hẳn mấy bộ kinh văn! Bên ngoài là "Kinh Đại Nhật Như Lai", "Kinh Di Đà" và "Thập Nhị Nhân Duyên chú", bên trong thì "Kinh Diệu Pháp Liên Hoa", vành chuông là "Kim Cương Bàn Nhược kinh", cổ chuông khắc các loại "Lăng Nghiêm Chú", kế có kinh chú 27 loại! Mấy vạn chữ!
Phương Chính vừa gõ chuông vừa nhìn kinh văn, kỳ quái là quanh chuông tròn chia trong ngoài, nhưng mỗi lần va chạm hắn đều có thể nhìn thấy chút khác biệt, gõ rồi gõ hắn sửng sốt rằng mình đã đọc hết một bản kinh văn hoàn chỉnh! Hơn nữa còn không cần phải xoay quanh chuông càng không cần chui vào bên trong! Cảm giác như chữ tự động được lật qua, vô cùng thần kỳ.
Phương Chính âm thầm quyết định, cái chuông này chỉ có thể để người trong chùa gõ, những người khác không thể đụng vào, nếu không truyền đi, cũng là phiền phức.
Hắn cắn răng đụng chuông, một chút lại một chút, từ đầu tới cuối giữ vững tiết tấu kia, thùng thùng vang vọng toàn bộ núi rừng.
Cả đất trời như chỉ còn lại có loại thanh âm này...
Thanh âm càng ngày càng vang, thậm chí hơn một trăm cây số bên ngoài Tùng Vũ huyện Thành Đô cũng nghe được, tiếng chuông du dương, êm tai dẫn tới vô số ánh mắt tò mò. Trên mạng đang hỏi nhau nơi phát ra, mục tiêu cuối cùng đều nhất trí ở trên núi Nhất Chỉ.
Nhất Chỉ tự lại trở thành chủ đề mọi người trà dư tửu hậu nói chuyện trời đất, bất tri bất giác danh vọng chùa càng ngày càng cao. Lượng người cố ý chạy đến thành Đông Nam ngoại ô nghe tiếng chuông cũng càng ngày càng nhiều.
Dần dần, Tùng Vũ huyện đã tạo nên một thói quen kỳ quái, đó chính là, mỗi sáng sớm tất cả mọi người sẽ an tĩnh lại, hoặc là ghé vào trên ban công, hoặc là ngồi ven đường, hoặc là đứng trêm mái nhà lẳng lặng nghe kia tiếng chuông từ trong núi truyền ra, hưởng thụ sự yên tĩnh trong ngày.
Bởi vì nơi này mới nghe được tiếng chuông, thế là lúc mua nhà mọi người cũng bắt đầu di dần về hướng Đông Nam, không ít nhà đầu tư nhìn thấy cơ hội, nhao nhao đầu tư bất động sản vùng đông nam. Khu vực vốn là thành phố lâu đời lại nở mùa xuân thứ hai, người càng ngày càng nhiều, thương nghiệp cũng càng ngày càng phát triển, chính phủ đành phải từ bỏ kế hoạch phát triển Đông Bắc, thuận nước đẩy thuyền phát triển kinh tế Đông Nam, cũng gọi đùa là: "Phật chuông kinh tế."
Phương Chính không biết tiếng chuông lại dẫn đến nhiều thay đổi như vậy, hắn còn đang nghiến răng nghiến lợi, dùng cả sức bú sữa mẹ, liều mạng mà gõ.
Hắn gõ tổng cộng một trăm linh tám lần, công đức Viên mãn mới như trút được gánh nặng, lại không nỡ buông, chắp tay trước ngực, niệm:
- A Di Đà Phật.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~