Chương 452: Trao Đổi Kinh Vă
Lần này, Phương Chính nhận được ích lợi không nhỏ, vô cùng hài lòng về phần thưởng hệ thống gửi tới, đồng thời cũng thầm nghĩ:
- Xem ra về sau không thể lấy thưởng gấp như này, tích lũy nhiều thì tốt hơn.
Đồng thời hắn nhìn thoáng qua lầu đối diện, phía trên còn trống không, lúc nào có trống đặt vào thì viên mãn rồi.
Phương Chính cảm thán, người phía dưới cũng lấy lại tinh thần đến, thầy Mã, La Dương, Bàn Tử, Hầu tử bọn người đều cảm thán tiếng chuông này mị lực.
Bàn Tử càng là như tên trộm dùng di động ghi chép một đoạn ghi âm, chuẩn bị đi trở về đương đồng hồ báo thức dùng.
Phương Chính đi xuống gác chuông, hướng mọi người biểu thị cảm tạ. Vương Hữu Quý thì bố trí chúc mừng tiệc rượu, lôi kéo một đám công nhân xuống núi đi ăn cơm, Phương Chính tiễn đưa.
Việc xây dựng hai tháp rốt cục đến đây là kết thúc, chỉ bất quá Hầu tử vẫn còn có chút không cam lòng nhìn xem lầu cao của mình, sau đó khẽ lắc đầu, thầm nói:
- Muốn tìm một cái trống có thể xứng với cái chuông kia, khó đấy....
Tất cả mọi người đi, Nhất Chỉ tự lại khôi phục yên tĩnh như xưa. Chỉ là mỗi sáng sớm, Phương Chính có thêm một việc phải làm, quét dọn gác chuông, lên gác, gõ chuông...
Nhìn từ đằng xa, Nhất Chỉ tự rốt cục không còn cô đơn nữa. Hai bên chùa đều có một tòa gác cao, chúng như hai tôn cửa thần bảo vệ Nhất chỉ tự. Nơi xa là rừng trúc, xa hơn nữa là Thông Thiên sơn mạch.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, ngày hôm đó, Phương Chính mới xuống khỏi gác chuông đã thấy Hồng Hài Nhi chạy tới, kêu lên:
- Sư phụ, sư phụ, ngày mai là lễ, chúng ta không định xuống núi ạ?
Phương Chính ngạc nhiên, hỏi ngược lại:
- Lễ á? Lễ gì?
Hồng Hài Nhi đáp đương nhiên.
- Lễ tình nhân ạ!
Phương Chính treo đầy hắc tuyến trên trán, một đám hòa thượng, trẻ nhóc, qua lễ tình nhân cái rắm ư! Lắc đầu, hắn sờ sờ đầu Hồng Hài Nhi, ngữ trọng tâm trường nói:
- Tịnh Tâm à, lễ tình nhân phải có người yêu, chúng ta đều là người cô đơn, con muốn đón lễ thế nào?
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên, sau đó khổ tâm nói:
- Nếu không, con đi tìm tạm lấy một người?
Bụp!
Phương Chính vỗ đầu nó, sau đó nghênh ngang rời đi. Đưa lưng về phía Hồng Hài Nhi, hắn đi thật nhanh lưng thẳng tắp, nghe rất hiên ngang, nhưng trong lòng thì lệ rơi đầy mặt, thầm nghĩ:
- "Ta cũng muốn mà..."
Hồng Hài Nhi ủ rũ cúi đầu về chùa, chân trước mới đi vào, sau lưng đã truyền đến tiếng cười to:
- Ha ha, Phương Chính trụ trì, mấy ngày không gặp, ngôi chùa đã ngày càng mở rộng, cái gác chuông này, chậc chậc, thật đẹp nha.
Hồng Hài Nhi nhìn lại, nhướng mày nói:
- Hóa ra là ông lỗ mũi trâu...
Người tới chính là Nhạc Thiên Chân Nhân, lúc trước xuống núi tìm tiếng chuông lại bị lợn rừng đuổi gần nửa ngày, nghỉ ngơi vài ngày mới lại xuống núi. Nhạc Thiên Chân Nhân cũng không để ý Hồng Hài Nhi, ngược lại cười nói:
- Vô Lượng Thiên Tôn, Tịnh Tâm Pháp sư, đã lâu không gặp.
Hồng Hài Nhi thấy Nhạc Thiên Chân Nhân chào, đành phải đáp lễ, nói:
- A Di Đà Phật, Nhạc Thiên Chân Nhân, đã lâu không gặp.
Sau đó nó nhanh chân chạy mất.
Không biết vì sao mỗi lần nhìn Nhạc Thiên Chân Nhân nó luôn cảm thấy đối phương còn giống một đứa bé hơn cả nó, một đứa trẻ có tuổi làm cha nó, nó không chịu được!
Phương Chính nghe thấy tiếng lập tức đi ra, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, ra là chân nhân đến, mời vào bên trong.
Nhạc Thiên Chân Nhân cũng không khách khí, đi theo vào, chào hỏi hai câu, uống chút nước rồi cười nói:
- Phương Chính trụ trì, bần đạo có thể đi xem gác chuông kia không? Không sợ trụ trì chê cười, bần đạo lớn như vậy mà còn chưa thấy chuông lớn như thế bao giờ.
Phương Chính trợn mắt, chê cười? Chậc! Trên thế giới này, chỉ sợ không ai gặp người nào mặt dày hơn đây, trên mặt lại cười nói:
- Chân nhân cứ tự nhiên.
Nhạc Thiên hớn hở, vội vàng leo lên gác chuông, quan sát Vĩnh Lạc chuông. Chân nhân vô tư nhưng vẫn hiểu quy củ. Phương Chính không nói chuyện, hắn sẽ không chạm vào chuông, nhìn là được rồi. Kết quả vụ xem xét này kéo dài hơn một giờ...
Hồng Hài Nhi ở phía dưới ngửa đầu, nhìn đến mức dài cả cổ, thầm nói:
- Sư phụ, có phải ông ta nhập ma rồi không? Một cái chuông thôi mà nhìn một giờ...
Phương Chính lắc đầu nói:
- Hắn không phải đang nhìn chuông, hắn là đang nhìn phật kinh, đang ngộ đạo.
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên nói.
- Ngộ đạo? Một đạo sĩ nhìn phật kinh ngộ đạo?
Phương Chính nói:
- Trăm sông đổ về một biển mà thôi, thiên hạ đạo lý đều là nghĩ thông suốt, phân biệt ranh giới ở đâu ra? Ranh giới đều là người vì phân chia, cũng không phải phật, đạo tự chia.
Hồng Hài Nhi suy nghĩ, nghĩ đến lúc trước Phương Chính từng nói qua, phật đạo nho lý luận giống nhau, trong lòng có một chút minh ngộ.
Lại là một giờ đi qua, Nhạc Thiên Chân Nhân mỉm cười đi xuống, thở dài nói:
- Bần đạo lần này đã thụ giáo, học được rất nhiều, hiểu rất nhiều đạo lý mà trước kia ngộ không thấu. Đa tạ Phương Chính trụ trì, rộng lượng để bần đạo nhìn qua.
Phương Chính cười nói:
- Chân nhân khách khí rồi, phật kinh đặt trên chuông chỉ là phật kinh, truyền ra ngoài mới có công đức. Bần tăng cũng chỉ là làm việc mà thôi...
- Vô Lượng Thiên Tôn.
Nhạc Thiên niệm một câu, sau đó lấy ra một bản kinh thư từ trong tay áo đưa cho Phương Chính nói:
- Đây là món mà gia sư đã tặng bần đạo lúc nhập môn, hôm nay đưa cho Phương Chính trụ trì.
Phương Chính hào phóng cho xem, Nhạc Thiên đưa lại một quyển Đạo kinh, đây là đang cắt đứt nhân quả, hắn nhìn phật kinh, lại cho Đạo kinh, cả hai không thiếu nợ nhau. Cái này cũng có thể thấy được tính tình Nhạc Thiên, hắn thật sự muốn thoát ly hồng trần, xuất đạo, không dính nhân quả, Tiêu Dao tự do.
Phương Chính nói.
- Đa tạ chân nhân, bần tăng sẽ cẩn thận phẩm đọc, sau đó trả lại.
Nhạc Thiên hơi sững sờ, sau đó cười nói:
- Không cần trả lại, sách hay phải đưa cho người, đặt ở chỗ bần đạo cũng không có người nào nhìn thấy. Trụ trì nói rất đúng, kinh truyền đi mới là công đức, để đó cho sâu mọt chẳng phải là đáng tiếc? Cậu cứ giữ lại đi, hi vọng tương lai có thể có nhiều người đọc được.
Phương Chính gật gật đầu, đáp ứng, Hồng Hài Nhi thì len lén lôi kéo góc áo hắn, Phương Chính không phản ứng.
Nhạc Thiên Chân Nhân đến nhanh, đi cũng không lòng vòng, nhìn nên nhìn, tặng đã tặng, xoay người rời đi, tự nhiên tùy ý.
Phương Chính nhìn Nhạc Thiên Chân Nhân, trong lòng cũng có chút hâm mộ, nhưng suy nghĩ lại khẽ lắc đầu. Nhạc Thiên Chân Nhân ở bên trong Thông Thiên sơn mạch, mặc dù sản vật phong phú, nhưng vẫn là trong núi lớn, không có internet, không có điện, không có nhu yếu phẩm cho sinh hoạt của người hiện đại. Tất cả đều phải tự mình trồng trọt rồi muỗi, rắn thì vô cùng nhiều. Hoàn cảnh đó cũng không phải ai cũng có thể thích ứng...
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~