Chương 454: Rắc Cơm Chó!
Phương Chính không bị dụ dỗ, xem thường mà nói:
- Nhưng mà vi sư không đi được, thèm cá mà đến vực là vô dụng, còn không bằng cứ làm tốt trước mắt, rốt cuộc con đã hiểu hay là chưa hiểu?
Phương Chính đổi chủ đề hỏi.
Đây chính là Phương Chính, hắn sẽ không đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng, chìm vào ảo tưởng, trước mắt mới là chân thật nhất! Nhìn quá khứ để tự nhận ra lỗi lầm; làm tốt hiện tại để có thể nắm giữ tương lai. Cứ đứng dưới nhìn dãy núi phương xa, cả một đời cũng không đi đến đỉnh núi...
Được Hồng Hài Nhi kiên nhẫn giảng giải, Phương Chính đã hiểu ra nên luyện khí như thế nào, ban đêm hắn ngồi xếp bằng trên giường, điều chỉnh hô hấp...
Ngày thứ hai, trời vừa hửng sáng, Phương Chính đã dậy, đánh thức cả đám Hầu tử, Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi dụi mắt hỏi:
- Sư phụ, mới sáng sớm người muốn làm gì ạ?
Phương Chính nói.
- Không làm gì, vi sư chuẩn bị dẫn các con xuống núi, nếu không muốn đi thì có thể ở lại.
Hồng Hài Nhi nghe xong lập tức tỉnh táo.
- Đi ạ!
Phương Chính cười nói.
- Vậy nhanh đi chuẩn bị đi.
Thế là Hồng Hài Nhi chạy nhanh, tắm một cái rồi phấn chấn đi ra, mặc quần áo tiểu hòa thượng màu lam trên người thấy rất khí thế.
Hầu tử đi theo Phương Chính, con sóc ôm một quả hạch để làm bữa sáng; Độc Lang thì đi tiểu, coi như chuẩn bị hoàn tất.
Thấy tất cả mọi người chuẩn bị xong, Phương Chính vung tay lên, tập thể xuống núi.
Bé sóc hiếu kỳ hỏi.
- Sư phụ, hôm nay xuống núi có chuyện gì ạ?
Phương Chính nghiêm túc nói, trong mắt lại lộ vẻ xấu xa.
- Hôm nay vi sư dẫn các con đi trải nghiệm ngày lễ nhân gian.
Hồng Hài Nhi lên mạng hàng ngày nên hiểu được nhiều thứ.
- Sư phụ, không phải người nói hôm nay là đêm thất tịch lễ tình nhân, không liên quan gì tới chúng ta mà? Giờ xuống núi người định tự ngược cẩu ư?
Nhưng có người xưa nay không lên mạng a, tỷ như...
Độc Lang ngây thơ hỏi.
- Ngược huynh làm gì?
Phương Chính, Hồng Hài Nhi:
"..."
Phương Chính kéo lại chủ đề nói:
- Nhập thế cũng là tu hành, hôm nay chúng ta nhập Địa Ngục, thể nghiệm một chút, cảm giác ngược cẩu đi... haiz...
Con sóc khả ái không hiểu, Độc Lang cũng nghe không hiểu, nhưng luôn cảm thấy hoa cúc bị thít như bị ngược tanh bành. Hầu tử không quan trọng, đi theo sư phụ đi, học là được rồi, đồng thời âm thầm nhớ mỗi tiếng nói cử động, sau đó cùng học. Hồng Hài Nhi thì một bộ quả là thế mà nó cũng kệ!
Nhưng mà, như thế thật ư?
Xuống núi, trời vừa mới sáng, Phương Chính đã nhìn thấy Vương Hữu Quý cưỡi xe máy ra, phía sau kéo một cái thùng giấy to đùng.
Phương Chính tiến lên chào nói.
- Vương thí chủ, chào buổi sáng.
Vương Hữu Quý ha ha cười nói:
- Phương Chính trụ trì a, chào cậu, hôm nay ngọn gió nào lại thổi mọi người xuống núi thế này.
Phương Chính cười nói:
- Làn gió thơm, thí chủ, ra ngoài sớm như vậy mua được đồ tốt trở về rồi?
Vương Hữu Quý đỏ mặt nói:
- Hôm nay là lễ mà, tôi mua ít quà cho bà xã, cũng học một ít người trẻ tuổi, lãng mạn lãng mạn...
Phương Chính đi qua xem xét, lập tức cười, trong thùng là một bó hoa hồng to, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ quả nhiên rất biết nắm bắt, bội phục bội phục...
- Thôi đi, đừng nói với ai, nếu không ta đánh gãy chân cậu đó.
Vương Hữu Quý đỏ mặt, bình thường mấy đôi vợ chồng già trong thôn tặng chút quần áo đã là mốt, còn tặng hoa hồng thì tuyệt đối hắn là người đầu tiên, nếu truyền ra ngoài hắn nghĩ ngày mai sẽ lên bản tin hot toàn thôn mất.
Kết quả Vương Hữu Quý mới vào nhà, đã nghe trong phòng truyền đến tiếng cười to của vợ, đồng thời còn có tiếng mắng:
- Cái ông này lớn tuổi vậy rồi mà còn tặng thứ này à! Mất mặt chết! Lãng phí tiền, trả đi trả đi, em không muốn! Ai nha, anh làm gì? Sao lại quỳ xuống?
- Vợ à những năm này em đã vất vả rồi!
- Anh... Đồ đáng ghét, biết thì được rồi.
- Vợ à hôn anh một cái đi...
...
Nghe được đoạn đối thoại ê ẩm này, Phương Chính, Độc Lang, con sóc, Hồng Hài Nhi tập thể rùng mình một cái, tưởng tượng rồi lại rùng mình lần nữa.
Con sóc khổ tâm nói:
- Sư phụ, sao con lại cảm thấy hoảng sợ vậy nhỉ?
Độc Lang cũng nói:
- Nhân loại quả nhiên đáng sợ, con buồn tè...
Hầu tử nói.
- Sư phụ, đồ nhi nghĩ nên về núi đi.
Phương Chính lườm cả đám, không thèm để ý, mới vừa bắt đầu sao lại đi về
Thấy hắn không lên tiếng, con sóc tò mò hỏi:
- Sư phụ, bó hoa kia thật đẹp, tặng hoa có ý nghĩa gì ạ?
Hồng Hài Nhi đắc ý đáp.
- Đồ đần, đây chính là đại diện cho tình yêu, hỏa hồng tình yêu... Mà có nói huynh cũng không hiểu.
Kết quả con sóc liếc mắt nói:
- Không phải là tìm bạn tình thôi ư? Nhân loại thật làm cho người ta phải bó tay, chúng ta tìm phối ngẫu đều là tặng hạt thông, ăn no rồi thì không có con cái nào không giải quyết được.
Độc Lang nói:
- Chúng ta chỉ cần đủ cường tráng, sói cái không phải đến cả đám ư? Thích con nào đoạt con nấy, đơn giản hơn nhiều.
Hầu tử gật đầu nói:
- Chúng ta cũng vậy, nhưng vẫn phải lên kế hoạch một chút.
Hồng Hài Nhi phì cười một tiếng:
- Dừng... Vẫn là bản Đại Vương thoải mái, nhớ năm đó vừa ra đời, mẫu thân của đệ đã chuẩn bị ba ngàn cái thị nữ, tám trăm thị tẩm...
Bốp bốp bốp bốp!
Liên tiếp tiếng vỗ vang lên, Phương Chính gõ một cái, hừ hừ nói:
- Đừng có mà thổi phồng, hiện tại đã xuất gia về sau con gái và các con không có quan hệ gì, có thảo luận nữa cũng vô ích. Hôm nay, các con chỉ đứng xem thôi!
Con sóc che lấy đầu, hai mắt đẫm lệ mà hỏi.
- Xem gì ạ?
Phương Chính nói ra từng chữ:
- Nhìn người khác tán gái! Tìm người yêu, bày tỏ tình cảm! Tình chàng ý thiếp!
Quả hạch trong miệng con sóc phun ra.
- Phì!
Hầu tử chắp tay trước ngực, nói:
- Sư phụ, đệ tử đột nhiên nhớ ra sân chùa còn chưa được quét sạch sẽ, nếu không đệ tử nên trở về quét rác thôi.
Vừa nhìn một bản ân ái người già đã nổi da gà, nếu tiếp tục xem nó cảm thấy sẽ phải hoài nghi tâm hướng phật của mình có còn kiên định không đấy.
Hồng Hài Nhi cũng nói:
- Sư phụ, con đau bụng, muốn về đi vệ sinh.
Con sóc vừa muốn mở miệng, Phương Chính liếc qua, nói trước:
- Tịnh Chân, người xuất gia không nói dối, vi sư cho con một cơ hội nói lại, con vừa mới nói cái gì?
Hầu tử nhìn Phương Chính đang cười xấu xa mà sợ run cả người nói:
- Ơ... Sư phụ, đồ nhi theo sát bước chân người. A Di Đà Phật...
Phương Chính lại nhìn Hồng Hài Nhi, cười nói:
- Đồ nhi, vi sư công bằng, cũng cho con một cơ hội nữa.
Hồng Hài Nhi mau chóng tỏ thái độ.
- Sư phụ, người can đảm đi về phía trước, đồ nhi tuyệt đối không dám bước sau người quá nửa bước!
Phương Chính hài lòng gật đầu, nhìn về phía con sóc đang há miệng nói:
- Tịnh Khoan, con định nói gì?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~