Chương 455: Bốc Thăm
- Con... ơ... con...
Con sóc do dự, mắt nhỏ xoay tròn, hai sư huynh đệ đã đầu hàng, nó quả quyết từ bỏ kiên trì, tới một câu:
- Con muốn nói là sư phụ nói rất đúng!
Phương Chính hỏi.
- Ngoan lắm Tịnh Pháp, con không có ý kiến gì chứ?
Độc Lang cười ha ha nói:
- Lúc xuống núi người nói sẽ bị ngược, con đã chuẩn bị tâm lý. Con không có vấn đề!
Độc Lang ngạo nghễ ngẩng đầu lên, một bộ xông pha khói lửa không chối từ.
Đã như vậy, Phương Chính vung tay lên, về núi!
- Ơ sư phụ, đi về sao ạ?
Con sóc hưng phấn hỏi, không cần bị hành hạ nên nó rất vui.
Phương Chính cười ha ha nói:
- Đúng vậy, trở về, vừa nãy chỉ là tản bộ buổi sáng, để các con cảm nhận được không khí trong thôn, sau đó...
Con sóc hỏi:
- Sau đó gì ạ? Có phải là đi ăn cơm không ạ?
- Ăn cơm? Ha ha...
Không bao lâu, một đám người đứng tại cửa chính, Độc Lang khóc nức nở:
- Sư phụ, con cảm thấy chúng ta vẫn nên mang đủ đồ ăn rồi đi?
Đã được trải nghiệm vị đói ngồi xổm bên vỉa hè, Độc Lang rất sợ.
Phương Chính nói.
- Nói cái gì đó? Có vi sư đây, còn có thể để con đói bụng hay sao?
Độc Lang đáp khẽ.
- Không phải, con sợ chết đói...
Bụp!
- Ngao ô...
Cuối cùng Phương Chính dẫn một đám đồ đệ kháng nghị đi vào Vô Tướng Môn.
Nhưng mà...
Hệ thống đột nhiên mở miệng nói.
- Đinh! Mỗi lần Vô Tướng Môn chỉ có thể đi vào được hai sinh mệnh, vượt số lượng, Vô Tướng Môn bãi công.
Phương Chính sững sờ, đau lòng nói:
- Ý là chúng ta không du lịch tập thể được?
Hệ thống nói.
- Cậu có thể thăng cấp Vô Tướng Môn, nhưng cái này... Cần chút tiền.
Phương Chính hỏi.
- Bao nhiêu?
Hệ thống mang vẻ không dối già gạt trẻ.
- Thấp nhất một trăm vạn, một trăm vạn là có thể mua một cửa thuấn gian di động ba người, thế nào? Có phải hay không rất kinh tế không? Cậu phải biết, rất nhiều người đều muốn bỏ ra một trăm vạn để mua nó đó.
Phương Chính ha ha một tiếng:
- Không có tiền!
Thế là...
Hồng Hài Nhi dẫn đầu kêu lên.
- Sư phụ, con cảm thấy con nên ở lại giữ nhà đi.
Hầu tử nói.
- Sư phụ người xem, lần đi này không biết bao nhiêu ngày, dù sao chùa cũng phải có người quét dọn. Con ở lại đi...
Độc Lang kêu lên.
- Sư phụ, hiện tại chùa chúng ta cũng có chút đồ vật, dù sao cũng phải phòng trộm mà? Làm hộ pháp đầu tiên, con phải ở lại ạ.
- Sư phụ...
Con sóc phản ứng chậm, phát hiện bị sư huynh đệ của mình vượt trước nên vội vàng, đầu óc còn chưa nghĩ ra đã gào lên, sau đó mới khổ cực phát hiện không biết nên nói cái gì!
Phương Chính nhìn con sóc sắp khóc nấc, bất đắc dĩ lắc lắc đầu nói:
- Được rồi, con đừng nói nữa, mọi người bốc thăm đi, người rút thăm ngắn nhất sẽ đi cùng vi sư!
Đám người nghe xong lập tức khẩn trương, nhưng nghĩ xác suất chỉ là một phần tư, lập tức lại vui vẻ.
Làm bốn đầu dây nhỏ, tiện tay xé đứt, sau đó nắm trong tay, lộ ra một đầu ra nói:
- Được rồi, bốc đi.
Con sóc nhìn cái này, nhìn cái kia, không biết nên bắt cái nào.
Hồng Hài Nhi xoay tròn mắt, vừa nãy nó có lưu ý Phương Chính, trong lòng sớm có dự định, một phát bắt một sợi nói:
- Sư phụ, con chọn cái này!
Phương Chính gật gật đầu, để hắn rút ra, đám người xem xét, dài bằng bàn tay!
Hồng Hài Nhi lập tức cười lên ha hả:
- Dài như vậy, xem ra đệ không cần đi. Các sư huynh, các huynh lên đường bình an, nhìn thấy gì, đừng khóc nha hehe...
Nhìn thấy thằng nhãi tiểu nhân đắc chí, Hầu tử, con sóc, Độc Lang thì khóc tang, xong đời, xác suất bọn nó đi ra chắc chắn đã lên tới một phần ba!
Hầu tử thì niệm phật:
- A Di Đà Phật, Phật Tổ phù hộ, tùy duyên đi.
Hồng Hài Nhi cười nói:
- Sư huynh, lúc này cầu Phật Tổ là vô dụng, quan trọng nhất là nơi này.
Hồng Hài Nhi nói xong, chỉ chỉ đầu, ý là đệ thông minh nhất, đệ biết đi nhìn trộm, các huynh không thông minh, đồ đần.
Hầu tử cũng không lên tiếng, tiếp tục kéo sợi, kết quả càng kéo càng dài, cuối cùng khoảng chừng dài một mét!
- Cái gì?!
Hồng Hài Nhi rơi cằm xuống đất, nhìn dây trong tay, lại nhìn sang Hầu tử...
Hầu tử cười nói:
- Sư đệ, sự thật chứng minh, cầu Phật Tổ vẫn là có tác dụng. A Di Đà Phật, đa tạ Phật Tổ phù hộ.
Hồng Hài Nhi nuốt nước bọt nói:
- Huynh may mắn thôi
- Phật Tổ phù hộ đệ tử cũng rút cái thật dài đi! Đệ tử dập đầu cho người á!
Lúc này, con sóc cũng đảo mắt, lấy lại tinh thần, quỳ trên mặt đất, dập đầu ba cái với phật đường.
Hồng Hài Nhi bĩu môi, nói:
- Đồ đần... Thật sự tin phật tổ sẽ phù hộ ư, các huynh cũng hiểu mà, chùa chúng ta linh không phải Phật Tổ, là người!
Con sóc nhắm mắt lại chọn dây, kéo một cái...
- Dài bằng bàn tay, dài bằng bàn tay... Ông trời ơi, một mét! Còn nữa! Hai mét! Má ơi! Ba mét!
Hồng Hài Nhi trợn lồi cả mắt!
Con sóc kéo ra được một sợi dài ba mét! Con sóc cũng ngây ngẩn, vui vẻ nói:
- Đa tạ Phật Tổ, con sẽ thắp hương mỗi ngày, quét dọn sạch sẽ, ha ha...
Hồng Hài Nhi tức đỏ mặt, Hầu tử một bàn tay, con sóc một bàn tay, đánh đau a!
Hồng Hài Nhi tội nghiệp nhìn Độc Lang, nói:
- Sư huynh, tới lượt huynh rồi.
Độc Lang nói:
- Huynh rút xong rồi.
Hồng Hài Nhi hỏi.
- Hả? Huynh rút lúc nào?
Độc Lang nói.
- Lúc sư đệ rút huynh rút luôn, các đệ đều nhìn đệ ấy, không ai nhìn huynh.
Hồng Hài Nhi hỏi.
- Của huynh dài bao nhiêu?
Độc Lang bỗng nhiên nhếch miệng cười.
Hồng Hài Nhi có dự cảm xấu, kết quả...
Độc Lang miệng mở ra, phun ra một sợi dây, nói:
- Không dài, ngắn hơn Tịnh Khoan một chút. Nhưng dài hơn đệ!
- Phì!
Hồng Hài Nhi suýt nôn ra máu, mặt mo đỏ ửng, hận không thể tát mình hai cái, đau mặt quá! Nhưng càng đau vẫn là sẽ phải đối diện với sự thật tàn khốc!
- Được rồi đồ nhi, đi thôi, vi sư dẫn con đi nhìn xem thế giới này.
Phương Chính cười nói, Hồng Hài Nhi nghe mà sợ... Nhưng nói cái gì cũng vô dụng, nó vẫn bị Phương Chính kéo đi Vô Tướng Môn!
Phương Chính nói nhỏ:
- Đồ đần, nhiệm vụ Vô Tướng Môn đều là cứu vớt người tốt ra khỏi cực khổ, hơn phân nửa không hại đến con. Nhưng ở lại trên núi thì khó nói...
Hồng Hài Nhi sững sờ, sau đó suy nghĩ kỹ một chút , có vẻ là thật! Sau đó vui mừng nói:
- Thì ra là thế, ha ha!
Khi hai người đi vào Vô Tướng Môn họ lờ mờ nghe được có người đang kêu:
- Tóc dài quan trọng như vậy sao?
Tóc dài?
- Ý gì?
Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi đứng bên đường phố, hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~