Chương 456: Lăn Lộn Đến Cơm

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,171 lượt đọc

Chương 456: Lăn Lộn Đến Cơm

Phương Chính thầm nói.

- Chắc là một người phụ nữ...

Đúng lúc này, bên tai vang lên một tiếng nhạc.

"Bên song cửa sổ tiếng đồng hồ tích tắc vang lên

Ngoài trời mưa khẽ rơi

Em lặng ngắm cây đàn ghi ta đã phủ đầy bụi mờ

Chỉ là sợi dây tình ái đấy đã không còn nguyên vẹn

Trong bình, hoa bách hợp là em đang âm thầm rơi lệ

..."

Hồng Hài Nhi tò mò hỏi.

- Sư phụ đây là bài hát gì, hay ghê ạ... Chỉ là hơi buồn.

Phương Chính nhìn lại, trên ban công tầng ba đặt một chậu hoa bách hợp, cửa sổ mở ra, rèm vải màu trắng đung đưa theo gió, bên trên cửa sổ là một cái chuông gió phát ra tiếng đinh đinh đang đang như là đang làm bạn với bài hát này.

Còn chưa hát hết, âm nhạc đã ngừng, cũng không biết trong phòng xảy ra chuyện gì.

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Sư phụ, con hỏi người mà, đây là bài hát nào ạ?

Phương Chính đáp:

- Hoa bách hợp khóc, lúc đi học vi sư đã nghe qua. Hiện tại đã không còn mấy người nghe đi...

Phương Chính đã rất ít nghe ca khúc đang lưu hành, cũng không biết hiện tại còn có người nghe ca khúc thời đại niên thiếu kia không. Có lẽ có nhưng chắc chủ yếu là đám người hoài niệm thôi nhỉ...

Hắn lắc đầu, bài hát này khiến hắn nghĩ tới rất nhiều chuyện. Lúc đến trường, trong phòng học tiếng bút sột soạt trên giấy, những chữ cái trên bảng đen hắn phải hoa mắt váng đầu, đã từng nhìn lén bạn nữ...

Hồng Hài Nhi thầm nói.

- Hoa bách hợp khóc? Nghe đã thấy bi thương, được rồi, không nghĩ nữa.

Đúng lúc này, trên lầu đột nhiên truyền đến một tiếng kinh hô:

- A...! Cẩn thận!

Choang!

Phương Chính chỉ cảm thấy trên đầu bị cái gì đập xuống, sau đó bùn đất, gốm vỡ rơi xuống, một đóa hoa rơi theo, Phương Chính thuận tay bắt được hoa, cánh hoa lay động, lại không có tản ra.

- Thật xin lỗi, thật xin lỗi...

Trên lầu truyền tới tiếng hô của một bạn nữ.

Phương Chính phủi phủi đầu trọc, ngẩng đầu nhìn lại thấy một bạn gái mặc đồ trung tính đang khẩn trương nói, sau đó rụt trở về.

Hồng Hài Nhi kêu lên.

- Không phải chứ, thò đầu ra rồi còn muốn chạy? Chẳng lẽ không biết cái gì gọi là hòa thượng bỏ chạy miếu còn đó sao?

Cốp!

Phương Chính đưa tay gõ cho Hồng Hài Nhi một cái, thằng nhóc này nói linh tinh gì thế? Bọn họ mới là hòa thượng chứ!

Hồng Hài Nhi không hài lòng nói:

- Sư phụ, con có nói sai đâu, vốn là như vậy mà, người nào đây? Chậu hoa rơi vào người ta, vậy mà rụt về lại, không lên tiếng...

- Ai không lên tiếng?

Lúc này một giọng nữ thở hồng hộc vang lên, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa chạy tới, mắt phượng, môi mỏng, nhìn rất sáng sủa, tràn đầy sức sống. Cô gái mặc quần jean, T-shirt, nhìn hơi trung tính...

- Là chị?

Hồng Hài Nhi chỉ vào chậu hoa dưới chân Phương Chính, hỏi.

Khuôn mặt cô gái đỏ lên, nói:

- Là chị, ừm tôi xin lỗi... Thầy không sao chứ?

Nhìn Phương Chính, mặt cô gái càng đỏ hơn. Đồng thời âm thầm nhẹ nhàng thở ra, may quá không có đập chết người, A Di Đà Phật. Đồng thời vô cùng hiếu kì, hòa thượng này đầu làm bằng gì? Chậu hoa rơi từ tầng ba đập vào mà lại không có chuyện gì...

- A Di Đà Phật, thí chủ xin cứ bình tĩnh, bần tăng không có việc gì.

Phương Chính hoàn toàn không sao, có tăng y xanh nhạt hộ thể, đừng nói một cái chậu hoa, rơi cả bom cũng không có việc gì. Nếu không sao thì làm gì phải gây khó cho người ta?

Hồng Hài Nhi thì khó chịu, nói:

- Cái gì gọi là không có việc gì? Sư phụ tôi bị đập...

- Vậy em muốn thế nào?

Cô gái cũng phát hiện, đại hòa thượng dễ nói chuyện, ngược lại là thằng bé nhìn như búp bê thì rất khó ứng phó.

Hồng Hài Nhi suy nghĩ một chút nói:

- Tối thiểu phải nuôi cơm chứ?

Phương Chính vừa muốn dạy dỗ Hồng Hài Nhi một câu, kết quả nghe xong có vẻ như cũng có lý... Gần trưa rồi, không ai nuôi cơm, lại phải ngồi vỉa hè chịu đói.

Cô sững sờ, sau đó cười nói:

- Còn tưởng rằng thế nào, được, chị nuôi cơm! Được chưa?

Hồng Hài Nhi cười đắc ý nhưng vẫn liếc nhìn Phương Chính, hắn cười khổ nói:

- Thí chủ, đồ đệ của bần tăng ngang bướng, xin chớ để ở trong lòng.

Trực tiếp mở miệng ăn xin, Phương Chính hơi ngượng, bảo hắn mở miệng, tuyệt đối là cự tuyệt.

Hồng Hài Nhi lập tức não nề, nó nhận ra người sư phụ này thật sự là bùn nhão không dính lên tường! Nó đã làm nền tốt như vậy, kết quả vẫn là thất bại trong gang tấc.

Nhưng mà, cô gái lại cười:

- Không để trong lòng, nhưng chắc chắn phải mời cơm. Mà tôi hỏi một vấn đề được chứ?

Phương Chính hỏi:

- Thí chủ muốn hỏi cái gì?

- Anh thật sự là hòa thượng hả?

Cô nàng mắt lóe sáng, hiển nhiên là đang hiếu kỳ.

Phương Chính gật đầu nói:

- A Di Đà Phật...

- Đừng có nói nhảm, nếu sư phụ tôi không phải thì trên thế giới này sẽ không có hòa thượng đâu.

Hồng Hài Nhi cây ngay không sợ chết đứng, ngay cả tán tài đồng tử dưới trướng Bồ Tát như nó còn bị ném đi dạy dỗ lại, hòa thượng kiểu này còn có thể là giả?

Nhưng lời nó nói rơi vào tai cô gái lại trở thành một chuyện cười, chỉ coi lời trẻ con, không để bụng. Nhưng có thể khẳng định hòa thượng trước mắt là hòa thượng thật, thỏa mãn lòng hiếu kỳ, cô vỗ tay một cái nói:

- Được rồi, đi thôi, chúng ta đi ăn tiệc!

- Ơ không vào nhà chị ăn ư?

Hồng Hài Nhi buồn bực, trên tầng là nhà chị ta rồi, làm sao còn đi ra ngoài.

Cô gái đỏ mặt nói:

- Ừm... Chị không biết làm cơm...

Hồng Hài Nhi truy vấn.

- Ba mẹ chị đâu?

Cô nàng đau khổ lắc đầu.

- Không có nhà, nếu có thì đơn giản rồi.

Nhưng từ trong mắt cô Phương Chính lại thấy được vẻ giảo hoạt, hiển nhiên cô đang nói dối. Tuy nhiên không quan trọng, hắn cũng không phải đòi đi ăn cơm nhà cô bằng được.

Cơm trưa tại một quán ăn nhỏ, Phương Chính và Hồng Hài Nhi gọi hai bát mì chay, cô nàng thì ngồi bên cạnh kinh ngạc, đôi mắt to quay tròn cũng không biết đang suy nghĩ gì, thỉnh thoảng len lén nhìn cả hai lại phát hiện hai người không hề ghét bỏ mà ăn say sưa ngon lành, ngay cả canh cũng uống hết đi, không lãng phí chút nào.

Nhất là Phương Chính, mọi cử động mang theo thiền ý, giống như không mang theo một chút xíu khói lửa, không nhanh cũng không chậm, khiến người ta thấy hết sức thoải mái, giống như ngồi tại nơi đó không phải một người mà là một cái cây, một gốc cỏ, một ngọn núi, tự nhiên phải vậy, vốn ở nơi đó, vĩnh viễn sẽ không lộ thấy đột ngột, khiến người ta an bình tường hòa, hết sức thoải mái.

Cơm nước xong xuôi, Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, cám ơn thí chủ.

- Đừng khách sáo, đây là điều tôi phải làm...

Cô gái vội vàng phất phất tay, sau đó lại hỏi một câu:

- Hai người thật sự là hòa thượng?

Phương Chính:

"..."

Hồng Hài Nhi trực tiếp trợn trắng mắt.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right