Chương 457: Đầy Đất Lông Chó

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,874 lượt đọc

Chương 457: Đầy Đất Lông Chó

Nữ hài lúng túng cười:

- Xin lỗi, ừm, tôi chưa gặp hòa thượng. Trước kia có hòa thượng giả đứng bên đường bán bùa Hộ Thân, đã thấy nhiều rồi nên không chắc chắn.

Phương Chính mỉm cười, cũng không thèm để ý nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ không cần để ở trong lòng, bần tăng xin cáo từ.

Cô nhìn Phương Chính và Hồng Hài Nhi, nghĩ nghĩ, cuối cùng đuổi theo, hỏi:

- Hai vị Pháp sư, có thể hỏi một câu không?

Phương Chính nói:

- Thí chủ xin hỏi.

- Hai người không phải người ở đây nhỉ?

Phương Chính gật đầu.

Cô chớp mắt, cười cười hỏi:

- Hai người không có tiền ăn cơm đúng không?

Phương Chính ngạc nhiên, Hồng Hài Nhi thì lập tức cúi đầu đếm kiến, mất mặt quá! Hai người sống sờ sờ, ăn cơm cũng không có tiền!

Phương Chính lại thản nhiên, cười nói:

- Đúng là bần tăng không có tiền ăn cơm, xuất gia rồi cần tiền làm gì?

Cô nàng nói theo bản năng.

- À... Đây là lần đầu tiên tôi gặp hòa thượng nghèo mà khỏe như thế...

Phương Chính nghe xong thì bó tay... Có cần trực tiếp như vậy không? Cần ngay thẳng như vậy không? Không thể uyển chuyển chút ư? Khóc!

Cô vội vàng nói:

- Pháp sư, xin lỗi, miệng tôi không có khóa cứ nói chuyện linh tinh. Ơ ừm, nếu hai người không có chỗ ở thì đến chỗ tôi đi

Phương Chính ngạc nhiên, Hồng Hài Nhi thì vui mừng nói:

- Thật ạ? Được nha!

Phương Chính gõ đầu nó, nó ôm đầu sang một bên ngồi xổm đếm kiến.

Phương Chính thì lắc đầu nói:

- A Di Đà Phật, vô công bất thụ lộc, thí chủ đập bần tăng một chậu hoa, lại mời bần tăng ăn một bữa cơm, đã thanh toán xong. Lại quan tâm nơi ăn chốn ở thì bần tăng không thể nhận.

Cô gái nói rõ.

- Không phải ăn không ở không, tôi muốn mời Pháp sư giúp một chút...

Phương Chính nghĩ nghĩ, nhìn Hồng Hài Nhi mắt to đầy hy vọng, suy nghĩ lại bản thân, nếu như không tìm thấy mục tiêu muốn trợ giúp, hai người không thể về. Trở về, hơn phân nửa Vô Tướng Môn sẽ nghỉ việc. Hắn cũng không biết lúc nào mới có thể hoàn thành nhiệm vụ, một mực bị đói, ngủ đường cái, hiển nhiên là không tốt lắm.

Thế là Phương Chính gật đầu nói:

- Cái này phải xem nữ thí chủ muốn nhờ bần tăng chuyện gì.

Cô cười, duỗi tay ra nói:

- Làm quen đi, tôi tên Đinh Ninh! Pháp sư xưng hô như thế nào?

Phương Chính không bắt tay, mà là chắp tay trước ngực, chào.

- Bần tăng Phương Chính, đây là đồ nhi bần tăng Tịnh Tâm.

Đinh Ninh cười cười, hào phóng nói:

- Được rồi, vậy hiện tại có phải chúng ta có quan hệ thuê và cho thuê hay không?

Phương Chính biết Đinh Ninh đang nói đùa, cười theo.

- Tôi có một người anh, dạo này đang theo đuổi một cô gái, hắn bảo tôi hỗ trợ... Trời ạ, anh không biết kế hoạch của hắn lớn thế nào đâu, vấn đề là, một mình tôi căn bản không giải quyết được. Cho nên...

Nói đến đây, Đinh Ninh cười hì hì nói:

- Hai vị Pháp sư đến giúp tôi một tay đi...

- Ừm, anh của thí chủ theo đuổi con gái, thí chủ hỗ trợ? Cái này... Giúp thế nào bây giờ?

Phương Chính cũng cảm thấy thú vị, nhưng có vấn đề là người khác có thể xen vào chuyện tình yêu này ư?

Đinh Ninh nói:

- Dựa theo kế hoạch thì được, hai chúng ta đã mất một tuần mới lên ý tưởng, các loại khả năng đều cho vào, như cần bao nhiêu người, mà những người này còn không thể là người quen chung của hắn và nữ thần, để tránh tiết lộ tin tức. Mà mọi người chúng ta quen trên cơ bản đều là một nhóm, cho nên... Giờ thì tốt rồi có đại sư hỗ trợ, một số tình tiết có thể giải quyết nhẹ nhàng. Để ăn mừng thành lập nhóm theo đuổi nữ thần, tối hôm nay tôi mời hai người đi ăn!

- Em muốn ăn kem ly!

Hồng Hài Nhi kêu lên, lúc trước Âu Dương Phong Hoa đã dẫn nó ăn thử, rất thích, trên núi không ăn được, xuống núi có cơ hội là phải chiến ngay.

Đinh Ninh vỗ ngực nói:

- Ok, chị mua!

Phương Chính hỏi.

- Vậy giờ chúng ta làm gì?

Đinh Ninh nói.

- Bây giờ ư, đương nhiên là bước đầu tiên chuẩn bị áp dụng kế hoạch!

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Bước đầu tiên là cái gì?

- Gọi điện thoại cho anh chị, chuẩn bị hết rồi hắn mới có thể hẹn nữ thần ra.

Đinh Ninh vui vẻ cười nói, gió thổi qua, nụ cười rất tinh khiết, tóc dài bay múa, giống như hoa rất đẹp.

Phương Chính, Hồng Hài Nhi thì bó tay, người ta theo đuổi bạn gái, cô nhóc này vui vậy làm gì?

Nửa giờ sau, bên kia điện thoại tới, nói đã chuẩn bị xong xuôi.

Đinh Ninh lập tức chạy về trong nhà, lấy ra một cây đàn violon, còn có một bao lớn quần áo.

Phương Chính không hiểu lắm về lãng mạn.

- Ừm thí chủ cầm những này làm gì?

- Chúng là đạo cụ, không thiếu được.

Đinh Ninh gọi Phương Chính, Hồng Hài Nhi lên xe taxi, nói:

- Bác tài, đi nhà hàng Tây bờ Hồng Hải.

Trên xe, Đinh Ninh nói:

- Ăn cơm Tây, nghe nhạc, lãng mạn bao nhiêu! Đáng tiếc, tài chính anh ta hơi kẹt, không thuê được dân chuyên nghiệp, đành phải để đứa nghiệp dư là tôi lên sân.

- Thí chủ biết đàn violon?

Phương Chính kinh ngạc nhìn Đinh Ninh, cô nhóc này hùng hùng hổ hổ như đứa trẻ con, thấy thế nào cũng không kiểu ổn định tâm thần học âm nhạc.

Đinh Ninh trợn mắt nhìn Phương Chính một cái nói:

- Chớ xem thường tôi nha, tôi học trường chính quy đó, đã học được... Gần nửa tháng.

- Ây...

Phương Chính biểu thị im lặng, gần nửa tháng, cái này có thể lôi ra khoe ư?

Hồng Hài Nhi thầm nói:

- Con nghe nói, biết kéo đàn violon rất là hay, còn không thì sẽ giống như cưa chân bàn...

Kết quả bị trợn trắng mắt, Đinh Ninh khổ hề hề mà nói:

- Hai người không thể cổ vũ tôi chút ư? Sao lại đổ dầu vào lửa thế? Tôi tìm hai người tới không phải để cản trở nha...

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, đồng thời nói:

- Cố lên, cố lên!

- Cái này còn tạm được.

Đinh Ninh cười, sau đó mở ra bao lớn, khoe khoang nói:

- Nơi này là đạo cụ, lát nữa tôi sẽ giả trai, cái mũ này có thể che tóc... Ầy, tóc dài quả nhiên phiền phức.

Phương Chính hỏi.

- Thí chủ không thích tóc dài?

Đinh Ninh tùy ý nói:

- Không thích, rắc rối lắm. Từ khi tôi để tóc dài, câu mẹ tôi nói nhiều nhất là: lông chó đầy nhà! Trời ơi đó mà là lông chó ư? Ai...

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nghe xong suýt thì bật cười, nhưng vì tôn trọng nên nhịn!

Đinh Ninh nhìn hai người một cái nói:

- Được rồi, cười đi, cũng không phải chưa từng bị cười.

Kết quả...

- Ha ha ha...

Phương Chính và Hồng Hài Nhi còn chưa cười, lái xe đã cười trước, tiếng cười rất to.

- Anh im đi, không có bảo anh cười!

Đinh Ninh kêu, kết quả người trong xe đều cười...

Đến nơi, Đinh Ninh vọt vào một nhà bán quần áo, nói với nhân viên cửa hàng hết lời mới cho cô mượn phòng thay đồ. Thế là, không bao lâu, một người đàn ông râu ria mặc Âu phục giày da, dáng người hơi gầy, đội chiếc mũ cao đi ra. Chỉ là làn da... hơi trắng quá!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right