Chương 458: Đàn Violo

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,956 lượt đọc

Chương 458: Đàn Violo

Đinh Ninh tiến đến trước mặt Phương Chính, nghiêm túc hỏi.

- Thế nào? Có bị nhận ra không?

Phương Chính cũng nghiêm túc nói:

- Xem thì là nữ giả nam nhưng... không nhận ra thí chủ.

- Vậy là được rồi, bên trong nhà hàng Tây hơi tối, đến lúc đó cúi đầu ra vẻ say mê, chắc đối phương cũng không nhận ra đâu... Ai, đến rồi! Họ đến rồi! Yểm trợ!

Đinh Ninh trốn ra sau lưng Phương Chính.

Phương Chính nhìn sang, thấy một chiếc xe taxi ngừng lại, rồi một cậu trai đi xuống, tóc ngắn, rất sáng sủa ăn mặc rất đơn giản, nhìn cả người thì hiển nhiên đã được phối hợp tỉ mỉ. Cậu trai ân cần mở cửa sau, một cô gái đi ra, dáng người cao gầy, có lồi có lõm, tóc dài như thác nước xõa sau lưng, ánh mặt trời chiếu lên phản xạ ra từng tia sáng... Cô gái thì không kích động như chàng trai mà rất bình tĩnh, cũng rất có lễ phép, đi đường cũng tốt, nói chuyện cũng tốt.

- Thế nào? Có phải rất giống nữ thần không?

Đinh Ninh nhô đầu ra, chăm chú hỏi. Từ trên mặt cô, không nhìn ra ước ao ghen tị, đôi mắt to rất trong.

Hồng Hài Nhi gật đầu nói:

- Xinh đẹp, nhưng em vẫn cảm thấy chị đẹp hơn.

Đinh Ninh nghe xong thì vui vẻ, nhéo nhéo má Hồng Hài Nhi, cười nói:

- Miệng thật ngọt, lát nữa về cho em thật nhiều thật nhiều kem ly! Nhưng chị tự hiểu mình nha, chị chỉ là một con vịt con xấu xí, sao lại hơn thiên nga trắng người ta. Đi, không nói nữa, chị vào đây, giúp chị trông quần áo.

Hồng Hài Nhi nghi hoặc hỏi Phương Chính.

- Chúng ta chỉ phụ trách trông quần áo?

- Dĩ nhiên là không phải, đằng sau còn có các hoạt động cần hai người, chuyện này mình chị là có thể giải quyết.

Nói xong, Đinh Ninh chạy vào.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, hắn nói:

- Đi thôi, đi vào nhìn xem, nói thật, ta không yên lòng Đinh thí chủ đàn violon...

Hồng Hài Nhi gật đầu nói:

- Bắt người nương tay, ăn người miệng ngắn, ăn cơm người ta, kết nhân quả, không kiếm sống cũng không tốt.

Sau đó, hai người cùng đi vào nhà hàng Tây.

Đây là một nhà nhà hàng rất trang trọng, bên ngoài là mặt tường màu đen, LOGO cực kỳ dễ thấy, cánh cổng kim loại đẩy ra còn phát ra tiếng cành cạch, giống như rỉ sét mà lại không phải, cảm giác nặng nề để cho người ta thoải mái. Tiến vào, một cô gái mặc tây trang mỉm cười gật đầu nói:

- Xin chào quý khách.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi chết lặng, chưa từng vào khách sạn cao cấp như thế, hoàn toàn không biết nên làm gì.

Cũng may, một người là trụ trì, đại hòa thượng; một người là đại Yêu Vương trong núi; thời khắc mấu chốt còn có thể giữ vững bình tĩnh, mỉm cười đáp lại, sau đó thản nhiên đi vào, cố gắng không lên tiếng, ra vẻ rất quen thuộc. Sau đó, hai người được cô gái dẫn vào chỗ ngồi, mỹ nữ mỉm cười hỏi:

- Hai vị, uống chút gì không?

Hồng Hài Nhi vội ho một tiếng, học trên internet, nghiêm túc nói:

- Lấy menu ra xem một chút, sư phụ, thật ra con thích uống cà phê Lam Sơn, cầm sắt cũng được, người thì sao?

Phương Chính không nói gì, bởi vì cô gái đã lịch sự đưa menu ra, hắn không thấy loại nào loại nào, nhìn lướt qua cái giá, và dòng chữ giới thiệu, Phương Chính đã muốn chụp chết Hồng Hài Nhi! Phía trên viết một câu:

- Nhà hàng miễn phí nước lọc, nhưng là mỗi người sẽ mất phí ngồi, mười nguyên!

Mà cà phê của nó, thấp nhất đã là năm mươi nguyên!

Về phần trà, Phương Chính không nhìn, nước trắng đã mười nguyên, trà có thể rẻ sao?

Hồng Hài Nhi không thấy menu, vẫn giả vờ, thản nhiên nói:

- Sư phụ, con đề cử thầy uống cầm sắt, rất ngon nha.

Phương Chính Trực tiếp thả menu trước mặt nó, mỉm cười nói:

- Con muốn uống gì thì tự gọi, sau đó con trả tiền.

Hồng Hài Nhi nhìn lướt qua giá cả, mặt lập tức đỏ lên, tờ thứ nhất là cà phê, mỗi loại đều từ mấy chục đồng, nhìn những người bên cạnh, đều là một chén nho nhỏ, không đủ cho nó uống một hớp! Thế là Hồng Hài Nhi vội ho một tiếng nói:

- Kỳ thật, con uống trà cũng được.

Lật tiếp một cái, Tây Hồ long tỉnh 256 một bình!

Hồng Hài Nhi trên trán đều là hắc tuyến, suýt thì chửi đổng! Đây là ăn cướp ư? Lên núi đốt một nén nhang, mới bao nhiêu tiền! Mấu chốt là, điều đó rất linh được chứ!

Hồng Hài Nhi tội nghiệp nhìn Phương Chính, hắn rơi vào đường cùng, chỉ có thể Nhất Mộng Hoàng Lương!

Nữ phục vụ đang chờ hòa thượng chọn món, kết quả chợt nhớ ra cái gì, nhìn lại trước mắt người đâu rồi?

- A? Thật kỳ quái, chẳng lẽ nhìn lầm rồi?

Nữ phục vụ cũng không nghĩ nhiều, xoay người rời đi.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi thì như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra... Một lớn một nhỏ ló đầu tìm Đinh Ninh. Quả nhiên cách đó không xa, nhìn thấy Đinh Ninh đã đi tới bên cạnh một cái bàn, hai bên ngồi chính là chàng trai và nữ thần của hắn. Ba người không biết nói gì, Đinh Ninh chào lịch thiệp sau đó bắt đầu kéo đàn violon.

Không ít người nhìn sang, rất nhiều người đều hiểu họ đang làm gì, ánh mắt mang theo thiện ý, trên mặt mỉm cười.

Cậu chàng hơi khẩn trương, nữ thần đối diện thì mỉm cười từ đầu đến cuối, dường như đang vui lại cũng như chẳng suy nghĩ gì, thản nhiên đón nhận.

Hồng Hài Nhi thầm nói.

- Sư phụ, sao con cảm thấy chị Đinh Ninh không đáng tin cậy vậy nhỉ.

Phương Chính nói.

- Gọi là chị ư? Con có thể làm tổ tông thí chủ ấy đó chứ?

Hồng Hài Nhi khẳng khái nói.

- Chị ấy mua cho con kem ly, mua đồ ăn ngon...

Phương Chính im lặng, tên đồ đệ bại gia này chỉ cần có sữa liền là mẹ! Không có chút nguyên tắc nào! Nhưng hắn cũng đã quen, thấp giọng nói:

- Nói thật, vi sư cũng không coi trọng một người mới chỉ luyện gần nửa tháng đàn violon có thể kéo ra nhạc hay.

Hồng Hài Nhi nói.

- Nếu không hay chẳng phải là hỏng rồi sao?

Phương Chính không lên tiếng, Hồng Hài Nhi tiếp tục nói:

- Nếu như hỏng, hoạt động phía sau sẽ không còn? Giá trị hai ta cũng mất? Có phải cơm chúng ta cũng không ai quản?

Phương Chính suy nghĩ , có vẻ như là như thế! Nói:

- Nhìn... à...

Phương Chính nói còn chưa hết, bên kia đã vang lên tiếng đàn violon du dương, không hề như tiếng cưa chân bàn mà hai người tưởng tượng!

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc, quá thần kỳ! Hắn nhớ không lầm, loại đàn violon này không luyện một hai năm thì rất khó để nghe hay, chẳng lẽ Đinh Ninh nhìn tùy tiện thế lại là thiên tài đàn violon?

Nhưng hắn vẫn phát hiện ra nữ thần nhíu mày, hiển nhiên cũng không quá hài lòng, nhưng cô không định cắt ngang mà là an tĩnh nghe, chỉ là càng nghe lông mày càng nhíu.

Phương Chính Trực tiếp nói với Hồng Hài Nhi, hai người đi qua, người khác không nhìn thấy họ, đương nhiên cũng sẽ không phòng bị.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right