Chương 459: Thằng Hề

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,521 lượt đọc

Chương 459: Thằng Hề

Đinh Ninh kéo xong một khúc, cả phòng vỗ tay, Đinh Ninh lễ phép cúi chào, mà chàng trai thì hào phóng đưa tiền, một xấp tiền mặt màu đỏ nho nhỏ.

Lúc này, nữ thần mở miệng:

- Không đáng nhiều tiền như vậy, cô ấy kéo rất cứng nhắc, hẳn là chỉ biết một bài này thôi.

Đinh Ninh ngạc nhiên, nữ thần tiếp tục nói:

- Bạn kéo rất dụng tâm, nhưng là cho bạn nhiều tiền như vậy thì không thích hợp. Bạn tự mình cầm đi...

Đinh Ninh đỏ bừng mặt, như sắp nhỏ máu, nhưng vẫn cố gắng cười nói:

- Đúng là mình vừa học không lâu, không ngờ mỹ nữ lại là người trong nghề.

Nữ thần nói.

- Chưa nói tới, tôi học được năm năm đàn violon, nghe còn được, kéo thì không lên được nơi thanh nhã.

Đinh Ninh mặt càng đỏ hơn, lúc này cậu trai nói:

- Không thể nói như thế, có hay hay không không ở chỗ bạn ấy kéo như thế nào, mà ở chỗ người nghe cảm nhận ra sao. Anh cảm thấy hay, đáng cái giá này.

Cậu trai nói xong, nhét tiền vào tay Đinh Ninh, sau đó nói:

- Nếu như không có chuyện gì, bạn có thể đi rồi.

Đinh Ninh lúng túng nhìn tiền, sau đó gật gật đầu, quay người rời đi, Phương Chính nhìn thấy, trong nháy mắt đó Đinh Ninh khóc!

Hồng Hài Nhi cau mày nói:

- Cái này cũng quá đáng đi...

Phương Chính nói.

- Hình như là vui quá mà khóc...

Hồng Hài Nhi nhìn kỹ một chút , có vẻ giống như là thế thật! Hồng Hài Nhi không hiểu:

- Sư phụ, cô nhóc này điên rồi...

Bụp!

Phương Chính gõ đầu nó:

- Với đầu óc này của con thì đừng hoàn tục, hoàn tục cũng là lưu manh.

- Ai nói? Mẹ con chuẩn bị cho con ba ngàn... ơ, sư phụ, con không nói gì cả.

Hồng Hài Nhi còn muốn tranh luận, sau đó nhìn thấy Phương Chính ra vẻ hung hãn con dám ngược cẩu ta sẽ ngược con, trong nháy mắt ngậm miệng.

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Sư phụ, bây giờ đi đâu?

Phương Chính nhìn thoáng qua hai người kia, họ quay lại chủ đề, trò chuyện một chút, nhưng rõ ràng cậu trai rất chủ động, mà nữ thần thì là từ đầu đến cuối chỉ mỉm cười đáp trả, cũng không biết có phải cảm thấy hứng thú như thế thật không.

Lắc đầu, Phương Chính kéo Hồng Hài Nhi đi ra, hai người trông quần áo Đinh Ninh mà, Đinh Ninh ra ngoài tìm không thấy người, đừng báo cảnh sát nói hai người họ trộm quần áo là được...

Hai người chạy nhanh, Đinh Ninh đi chậm, hai người đi ra, Đinh Ninh mới đi đến, Phương Chính huỷ bỏ thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, Đinh Ninh thấy được hai người. Quay đầu đi, xoa xoa mặt, chạy tới nói:

- Ai nha, vẫn là bên ngoài dễ chịu, bên trong hơi lạnh đâu. Quần áo của tôi đâu?

Nhìn Đinh Ninh như thế, Hồng Hài Nhi không thoải mái, hỏi:

- Chị biểu diễn thế nào?

- Đương nhiên là ngất ngây rồi! Nhưng phải luyện thêm, đáng tiếc...

Đinh Ninh nói đến đây, trong mắt lóe lên ảm đạm, sau đó cười cười, cầm quần áo chạy.

Nhìn Đinh Ninh đi, Hồng Hài Nhi mê mang mà nói:

- Sư phụ, chị ấy vui vẻ, hay là đau lòng đâu? Con xem không hiểu?

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật...

Hồng Hài Nhi khó chịu nói.

- Sư phụ, chúng ta có thể nói chuyện đứng đắn không? Người có thể trực tiếp nói cho con đáp án được mà?

- Vi sư, không biết!

Phương Chính cười khổ nói, hắn cũng phát hiện tâm tư của con gái, đơn giản là đoán không ra.

Hồng Hài Nhi đảo mắt nói:

- Sư phụ, xem ra người cũng đừng hoàn tục, người hoàn tục cũng tìm không được vợ.

Phương Chính:

"..."

Rất nhanh, Đinh Ninh thay xong quần áo, sau đó kéo Phương Chính và Hồng Hài Nhi nói:

- Đi, đổi chiến trường!

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Lần này đi đâu?

- Về nhà chị trước, còn có một đống lớn đồ phải mang, sau đó đi... đi, đến nơi hai người sẽ biết.

Đinh Ninh nói xong, hùng hùng hổ hổ gọi một chiếc xe taxi, đi về nhà.

Không bao lâu Đinh Ninh cầm một cái túi đồ ra, sau đó lại lôi kéo hai người lên xe, thẳng đến mục tiêu kế tiếp.

- Nơi này?

Phương Chính, Hồng Hài Nhi kinh ngạc nhìn, đây là một công viên thủy sinh to đùng. Phương Chính đã từng đi... Hồng Hài Nhi cũng hiếu kì, nhưng không mới lạ, dù sao nó đã từng đi qua biển rồi.

- Đúng, đi! Chúng ta mất rất lâu mới lên được kế hoạch đó.

Đinh Ninh kéo Phương Chính, Hồng Hài Nhi chạy vào, chào hỏi mấy chú bảo vệ, họcười đáp lại, hiển nhiên bọn hắn đều rất quen thuộc. Tiến vào Hải tộc quán, Đinh Ninh đi thẳng đến đại sảnh biểu diễn cá heo. Lúc này dường như cũng không có biểu diễn tiết mục, trong đại sảnh trống rỗng không có người nào, một người đàn ông ngồi trên ghế nghịch điện thoại. Phía trước hồ nước, hai con cá heo bơi qua bơi lại, thấy có người tiến đến thì thò đầu ra, một mặt hiếu kì.

Đinh Ninh vừa tiến đến, người kia liền nhìn lại, cười nói:

- Đinh Ninh, cậu tới rồi à, tí nữa là tớ nghĩ cậu không tới chứ. Hai vị này là?

- Bạn của tớ, vị này là Phương Chính Pháp sư, vị này là ừm... đồ đệ, Tịnh Tâm tiểu Pháp sư.

Đinh Ninh lập tức giới thiệu:

- Cái này là bạn tôi, huấn luyện viên Hàn, bạn ấy huấn luyện cá heo giỏi lắm.

Hồng Hài Nhi gượng cười hai tiếng, hiển nhiên rất khó chịu vì chữ tiểu, nhưng không nói gì, lúc này không nên làm loạn thêm.

Phương Chính mỉm cười, Hồng Hài Nhi càng ngày càng biết suy nghĩ cho người khác, đây là chuyện tốt.

Đinh Ninh nói:

- Hàn huấn luyện viên tớ bảo người ta mang đồ đến, đưa tới chưa?

Hàn huấn luyện viên dặn dò.

- Rồi, ở bên kia kìa, nhưng tớ nói này, chuyện lần này là lén lút, không thể truyền ra ngoài, nếu không sẽ phiền phức.

- Ừ, biết rồi, yên tâm đi.

Đinh Ninh vội vàng nói, đẩy hắn đi.

Đinh Ninh mới chạy đi qua, ôm một cái hộp lớn, nói:

- Phương Chính Pháp sư, Tịnh Tâm Pháp sư, lúc này hai người phải hỗ trợ.

Cô lấy ra một bó hoa hồng to, nhét vào tay Phương Chính nói:

- Lát nữa chờ biểu diễn kết thúc, pháp sư đưa bó hoa lên và nói: "Chúc mừng sinh nhật cô Thiệu Hâm Tú, đây là quà anh Vương Luân tặng cô, chúc cô mãi mãi vui vẻ hạnh phúc." nhớ nha, tuyệt đối không nên nhớ lầm nha... Được rồi, nhìn anh ngốc đầu ngốc não, không nhớ là thảm rồi. Tôi viết cho anh vậy...

Nói xong, Đinh Ninh móc ra một tờ giấy, viết xong kín đáo đưa cho Phương Chính. Sau đó lại viết một tờ kín đáo đưa cho Hồng Hài Nhi nói:

- Cái này em cầm, ừm. . . chờ sư phụ em đưa hoa xong thì em đưa cái này cho cô ấy.

Đinh Ninh nhét một hộp sô cô la cho Hồng Hài Nhi.

Hồng Hài Nhi nhìn sô cô la nói:

- Cái này không giống như là chúc sinh nhật vui vẻ...

- Ai nha, hiểu ý là được rồi, cứ phải nói rõ ra làm gì chứ?

Đinh Ninh nói, lúc này Hàn huấn luyện viên gọi, cô chạy qua, trước khi đi, vẫn không quên cất hết đồ.

Không bao lâu, Đinh Ninh trang điểm thành một tên hề đi ra đại sảnh, vẫy tay với Hồng Hài Nhi, hỏi:

- Thế nào? Ổn áp không?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right