Chương 460: Dầu Diesel

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,468 lượt đọc

Chương 460: Dầu Diesel

Hồng Hài Nhi nói.

- Đẹp trai ngây người.

Đinh Ninh cười tươi, chạy...

Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi nhìn nhau, nó nói:

- Sư phụ, chị Đinh Ninh thật là cố gắng, nếu thằng nhóc kia không theo đuổi được thì có lỗi với chị ấy quá.

Phương Chính tràn đầy đồng cảm gật đầu, kéo Hồng Hài Nhi trốn đi.

Không bao lâu, Vương Luân dẫn Thiệu Hâm Tú tới.

- Vương Luân, đâu có người đâu, hôm nay chắc là không có biểu diễn.

Vương Luân thần bí cười nói:

- Làm sao lại không có? Em nhìn kìa!

Nói xong Vương Luân vẫy tay, một tên hề từ phía sau chạy ra, lật đật bị ngã, sau đó làm một động tác nghịch ngợm.

Thiệu Hâm Tú hiển nhiên cũng kinh ngạc.

- Ừm, có thật kìa...

Vương luân nói nhỏ.

- Thằng hề với cá heo, đây là màn biểu diễn đặc sắc ở đây, lần này là cho riêng em.

Thiệu Hâm Tú đỏ mặt, hai người ngồi xuống, thằng hề lấy ra một cái cái còi và thổi, sau đó lại một tên hề chạy ra, kỹ thuật không thành thạo như vậy, nhảy lên, tay chân vụng về trực tiếp ngã vào trong hồ, Thiệu Hâm Tú lập tức bị chọc cười. Vương Luân cũng cười theo...

Phương Chính và Hồng Hài Nhi thì nhíu mày, bọn họ nhìn ra được, người tay chân vụng về kia chính là Đinh Ninh...

Nhưng sau một khắc, một thằng hề khác là Hàn huấn luyện viên thổi còi, hai con cá heo tiến vào trong nước, không bao lâu, Đinh Ninh cưỡi một đầu cá heo xông ra, vẻ mặt kỳ lạ, chọc cho Thiệu Hâm Tú hé miệng cười, Vương Luân thì nhìn ngây người...

Sau đó Đinh Ninh nhảy lên, cầm cá con cho ăn cá heo, cá heo nhảy cầu, lộn nhào, xoay quanh vòng, thậm chí còn ca hát, từng mục một biểu diễn thành thạo mười phần. Phương Chính và Hồng Hài Nhi trợn mắt hốc mồm, không có ngôn ngữ giao lưu, vậy mà có thể đem huấn luyện cá heo nghe lời như thế...

Hồng Hài Nhi nói.

- Sư phụ, con cảm thấy chị Đinh Ninh giỏi hơn người á.

Phương Chính gật đầu, chí ít nếu không có Thú Ngữ thuật hắn tuyệt đối không làm được như vậy.

Rất nhanh biểu diễn kết thúc, lúc này Đinh Ninh cúi chào Vương Luân, Thiệu Hâm Tú, sau đó làm một động tác gây cười.

Vương Luân thì đứng dậy, mời Thiệu Hâm Tú đi qua, cô kinh ngạc nói:

- Em có thể sao?

- Đương nhiên...

Vương Luân tự hào nói, đồng thời nhìn về phía Đinh Ninh cảm kích vô cùng.

Hai người lên bục, Đinh Ninh nhìn về phía Hàn huấn luyện viên, anh bất đắc dĩ cười cười, thổi thổi còi, hai con cá heo ló đầu ra, Thiệu Hâm Tú nhẹ nhàng vuốt ve đầu chúng, cười vui vẻ vô cùng, một con cá heo đột nhiên nhảy lên, hôn cô một cái. Cô ngạc nhiên kêu lên, Vương Luân cười nở hoa, hắn cảm thấy cách mục tiêu của mình càng gần...

Đinh Ninh thì lặng yên rút lui, đi phòng, nói với Phương Chính:

- Pháp sư, lên đi! Nhờ hai người đó.

Phương Chính cười khổ một tiếng, hít sâu một hơi, cầm hoa tươi đi lên, hòa thượng tặng hoa hồng? Đây quả thực là Phương Chính đã mở ra tiền lệ cho các trụ trì đi. Cũng may, hắn không phải vì bản thân, mặc dù hắn rất khát vọng mình có cơ hội được tặng trước.

Nhìn thấy một hòa thượng áo trắng, cầm một bó hoa hồng đỏ tươi đi tới, Thiệu Hâm Tú sợ ngây người, nhìn về phía Vương Luân nói:

- Cái này. . .

- Chúc mừng sinh nhật cô Thiệu Hâm Tú, đây là quà anh Vương Luân tặng cô, chúc cô mãi mãi vui vẻ hạnh phúc.

Phương Chính có chút khẩn trương, cả đời này đây là lần đầu tiên hắn tặng hoa hồng cho con gái, không cần biết có phải tặng cho mình không nhưng vẫn là do hắn tặng! Trên đầu trọc toát mồ hôi...

Thiệu Hâm Tú nhìn Phương Chính mà nhịn không được bật cười:

- Vương Luân, em. . . lần đầu tiên được tăng nhân đưa hoa tươi, anh thật sự khiến em cả đời khó quên.

Vương Luân nhìn thấy Phương Chính đang cầm hoa ra còn có chút không yên lòng, nghe Thiệu Hâm Tú nói thế, lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Lúc này, Hồng Hài Nhi cũng tới, đưa lên sô cô la, nói:

- Chị ơi, đây là sô cô la anh Vương Luân tặng chị, chúc chị sinh nhật vui vẻ.

Thiệu Hâm Tú nhìn về phía Vương Luân, hắn đỏ mặt nhưng đang có vẻ hết sức kích động và khẩn trương.

Cô vui vẻ nhận lấy nói:

- Cám ơn hai vị Pháp sư, cám ơn anh, Vương Luân.

Vương Luân vội vàng nói:

- Đừng khách sáo.

Sau đó đối phương nói với Hồng Hài Nhi:

- Hai vị vất vả rồi.

Phương Chính mỉm cười, dẫn Hồng Hài Nhi rời đi, còn chưa vào phòng đã nghe một tiếng vang lên:

- Hắt xì!

Phương Chính nhướng mày, đẩy cửa vào, Đinh Ninh dùng khăn mặt bọc tóc, quần áo đã thay xong, nhìn thấy Phương Chính tiến đến, vừa muốn nói chuyện lại hắt xì cái nữa.

Hồng Hài Nhi quan tâm nói:

- Chị Đinh Ninh, có phải chị bị cảm rồi không?

Đinh Ninh xem thường nói.

- A? Có thể vừa rồi chạy nóng lên, đột nhiên rơi xuống nước nên không thích ứng. Một lát nữa là ổn rồi, tặng quà rồi hả?

Phương Chính liền đáp:

- Tặng rồi, nếu thí chủ không thoải mái thì nghỉ ngơi một chút đi.

- Tôi không sao, từ nhỏ, mẹ tôi đã ghét bỏ tôi không bị ốm, nói tôi là Tiểu Quái Vật. Có bị cảm thật, ra ngoài đi một chút là khỏi, đi thôi, chuyển chiến trường! Lúc này là hạng mục lớn đó!

Nói xong, Đinh Ninh kéo hai người chạy ra ngoài.

Ra thủy cung, thời gian đã là ba giờ rưỡi chiều, Đinh Ninh gọi xe taxi, mấy người lên xe, chạy về nhà. Lần này, Đinh Ninh dẫn Phương Chính và Hồng Hài Nhi vào nhà, nhưng vừa vào nhà, cô đã chạy đi lấy đồ.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi an vị trong phòng khách, hắn tuyệt đối sẽ không đi lung tung, đây là nhà người khác, khách thì không nên đi lung tung, nhất là đi toilet hoặc là phòng ngủ, đó là chuyện rất bất lịch sự. Lúc còn rất nhỏ hắn đã biết, mặc dù có tinh nghịch, nhưng phải có giới hạn. Cho nên, ở trong thôn hắn mới có thể như vậy được yêu mến đến thế, nếu thật sự chỉ là một đứa trẻ hư chắc mọi người trốn còn không kịp đâu.

Nhưng Hồng Hài Nhi thì không an phận như vậy, ngồi ở kia xoay mông liên tục như bị nhọt. Rốt cục, thừa dịp Phương Chính không chú ý, nó nhảy xuống đất đòi đi toilet rồi chạy biến.

Phương Chính cũng không thể không cho nó đi vệ sinh mà, chỉ có thể nhắc nhở một tiếng:

- Nói với chị Đinh Ninh một tiếng rồi mới được đi!

Hồng Hài Nhi vội vàng đáp lại, thằng nhóc chạy một hồi, không bao lâu, lén lén lút lút chạy về, sau đó ngồi bên cạnh Phương Chính, ra vẻ bé ngoan.

Phương Chính hỏi.

- Con làm cái gì rồi?

Hồng Hài Nhi nói:

- Đi vệ sinh ạ, sau đó quay về luôn. Sư phụ, người thấy con ngoan không hehe...

Phương Chính nghi ngờ nhìn Hồng Hài Nhi, luôn cảm thấy thằng nhóc này lại gây chuyện. Tuy nhiên lúc này, Đinh Ninh ra, ôm một cái thùng giấy to, khổ tâm nói:

- Pháp sư, phải hỗ trợ, cái này hơi nặng.

Phương Chính đi qua, ngạc nhiên nói:

- Dầu diesel? Thí chủ định làm gì?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right