Chương 462: Nhật Ký

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,923 lượt đọc

Chương 462: Nhật Ký

Hồng Hài Nhi nhếch miệng cười một tiếng, lấy ra một quyển nhật ký màu hồng từ sau lưng nói:

- Trên đó viết.

Bụp!

Phương Chính gõ đầu Hồng Hài Nhi, khiển trách:

- Tại sao con có thể đọc lén nhật ký người khác? Đây là xâm phạm quyền riêng tư đấy, có biết không?

- Sư phụ, con chỉ tò mò thôi mà...

Hồng Hài Nhi che đầu, giả bộ như rất đau. Nó biết thừa, cho Phương Chính đủ mặt mũi, là mình có thể ít bị tội hơn.

Phương Chính lại gõ một cái:

- Tò mò cũng không thể nhìn đồ người khác!

- Vậy làm thế nào? Đọc thì đọc rồi, chị ấy cũng không biết mà.

Hồng Hài Nhi vô tội nói, trong mắt lại là, người làm gì được con!

Phương Chính cũng bất đắc dĩ, đọc cũng đọc rồi, còn có thể thế nào? Đến nhà nói xin lỗi ư, cũng không thể che giấu mà? Đây cũng không phải là tính cách hắn.

- Sư phụ, muốn nói xin lỗi cũng không phải là lúc này đâu.

Hồng Hài Nhi hiểu rất rõ Phương Chính, vội vàng nói.

Hắn nhăn mày, nhìn phía xa Đinh Ninh thỉnh thoảng ho khan một chút, lại nhìn gỗ xếp trên cát, quay sang Hồng Hài Nhi và quyển nhật ký, nói:

- Nói cho người xem con biết gì rồi.

Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:

- Con nói liền không có ý nghĩa, sư phụ, người tự mình xem đi.

- Bảo con nói thì nói đi.

- Không nói, người tự đi mà đọc!

- Con đang kéo sư phụ xuống nước à!

- Con đang giúp người độ người đó, sư phụ, con cảm thấy mục tiêu nhiệm vụ lần này rất có thể là Đinh Ninh. Tóm lại, người đọc hết nhật ký lại nói.

Phương Chính nghi ngờ nhìn Hồng Hài Nhi:

- Có phải con còn giấu gì không?

Hồng Hài Nhi đắc ý đáp.

- Người đọc đi thì biết.

Phương Chính cũng tò mò, cầm lấy quyển nhật ký, nhìn lại. Mà Hồng Hài Nhi thì chạy tới bên Đinh Ninh, đồng thời nói với Phương Chính:

- Con giúp người kéo chị Đinh Ninh, người đọc nhanh lên nhá.

Phương Chính cười khổ một tiếng, không nghĩ tới,hắn cũng có một ngày làm trộm... Mặc dù khi còn bé hắn thường xuyên lén lút... nhưng đều là nhà mình đâu có thể gọi là trộm?

Lật nhật ký, tờ thứ nhất, đã là mười năm trước.

"Nhà hàng xóm mới chuyển đến có một bạn trai nhỏ, cười rất đẹp, nhưng có vẻ cậu ấy không thích chơi cùng Tiểu Ninh, ghét Tiểu Ninh. Thế nhưng Tiểu Ninh rất thích chơi với cậu ấy mà, cậu ấy biết trượt trượt patin, còn chơi rất giỏi nữa..."

"Cậu ấy học chung trường với mình kìa, chúng mình làm quen rồi nha, cậu ấy tên là Vương Luân, tên hay nhỉ."

"Lớp 10, sắp thi trung học rồi, thành tích học tập của mình bung bét quá, sao thằng nhóc Vương Luân lại học giỏi vậy chứ? Được lắm, bóc lột sức lao động thôi, mỗi ngày phải học bù cho mình"

"Thằng nhãi này, sao cứ ra cái vẻ khinh mình thế? Không phải chỉ là học bù cho mình thôi à? Quần áo cậu ta do mình giặt đó! Mẹ cậu ta không ở đây, cha cậu ta thì lười, quần áo một tuần mới giặt một lần..."

"Xí, mình tóc ngắn trêu ai ghẹo ai? Cô nương không lười nhá, đó là thích nhẹ nhàng khoan khoái, tiêu sái sinh hoạt! Đây là tự do! Làm sao đến Vương Luân lại thành đồ lười rồi? Không phải chỉ là mỗi ngày bảo cậu ta đến gọi mình dậy à? Đứng ở dưới tầng kêu hai tiếng thì sao? Mình đang luyện hơi cho cậu ta đó chứ!"

"Hôm nay trời mưa, Vương Luân không đến gọi mình dậy, lạ thật..."

"Hóa ra cậu ta bị ốm, vậy phải làm sao bây giờ? Cậu ta phải uống thuốc không, mà uống thuốc gì? Phải đi bệnh viện không? Sao mình quan tâm cậu ta thế nhỉ? Đúng rồi, chúng mình là anh em tốt chơi đùa từ nhỏ đến lớn mà, đau lòng một chút mới đúng. Okie, hôm nay bắt đầu mua thuốc, cho uống thuốc, đi khám bác sĩ, còn có... giặt quần áo, nấu cơm, huhu mình khổ quá mà."

"Cuối cùng thằng nhóc ý lại nhảy nhót tưng bừng rồi, lại bắt đầu trượt trượt patin, nhưng cô nương cũng không phải con gà năm đó đâu nhá, còn chơi giỏi hơn cả cậu ta! Ha ha... Đáng tiếc, lại bị chế giễu là con trai. Con trai thì sao, mình thích đó!"

"Tốt nghiệp trung học á! Hôm nay phải ăn mừng thật đã..."

"Ai có thể nói cho mình biết hôm qua mình về nhà thế nào không? Vì sao mình không nhớ gì nhỉ? Khổ ghê, mà áo khoác cô nương ai giặt nhỉ? Cha mình lười tuyệt đối là không rồi! Mẹ thì đi nhà dì mà? Lạ hén... Chẳng lẽ có ma?

"Là cái tên Vương Luân kia, trời ạ đồ đần độn này lại biết chăm sóc người khác á! Gặp ma rồi, chắc chắn mình còn chưa tỉnh ngủ, ngủ tiếp thôi! Huhu... tỉnh ngủ, quả nhiên, không phải là mơ. Vui ghê hehe... hóa ra đây chính là cảm giác được quan tâm nha."

"Ô, hôm nay đánh nhau! Tên ngu ngốc Vương Luân kia, mình bị chửi hai câu có sao đâu, mình còn chưa tức cậu gào lên làm gì không biết? Ai là em gái cơ, mình không thích làm em gái... Đần, sưng mặt sưng mũi, về nhà còn phải giúp cậu ta giấu diếm. Kết quả há miệng, nói đập vào cửa, mình thì bị đánh vì tội nói dối, chán đời!"

"Dám đánh Vương Luân, việc này không xong, chuẩn bị đi, ngày mai chơi một vố! Hừ, cô nương yếu đuối như thế, hiển nhiên không thích hợp tự mình ra tay."

"Oa ha ha, đối diện cho một côn, phía sau ăn cục gạch, quả nhiên là thần kỹ đánh nhau! Hoàn mỹ phối hợp, mập mạp chết bầm bị miểu sát! Tiện thể lấy sạch tiền tiêu vặt của nó, sảng khoái... Ban đêm thêm đồ ăn!"

"Bi kịch, sự việc đã bại lộ, hai đứa bị phạt đứng một ngày, cảm giác chân sưng như củ cải, haiz... Rõ ràng là chúng ta bị bắt nạt rồi trả thù lại, sao cô giáo lại nghĩ mình bắt nạt học sinh ưu tú? Oan quá! Oan hơn cả Đậu Nga!"

"Lớp mười một, lại phải phân ban, thằng nhóc Vương Luân đăng ký khoa học tự nhiên, mình sao đây? Toán lý hóa khó nhằn lắm..."

"Thôi ném giấy trắng quyết định vận mệnh, quả nhiên là Thượng đế muốn trừng phạt mình mà. Mỗi lần đều là mặt màu trắng hướng lên trên, mình phải đành đăng ký khoa học tự nhiên vậy... Cũng không biết là ai phát minh, hai mặt giấy A4 đều là màu trắng, lừa đảo!

"Hôm nay sinh nhật, tên ngu ngốc Vương Luân này mua cho tôi một giờ! Một ngụm chuông! Vào sinh nhật của mình thằng nhóc này lại đưa mình một ngụm chuông! Mình muốn giết cậu ta! Ấy da da... Vẽ cái vòng nguyền rủa cậu ta một đêm mất ngủ!"

"Ha ha, sinh nhật Vương Luân mình cũng đưa cậu ta một ngụm chuông, oa ha ha... Nhưng có vẻ đồ đần này không biết tặng chuông là có ý gì nhỉ, quả nhiên, thiên tài cùng đồ đần không có tiếng nói chung."

"Lớp mười hai rồi mình phải nỗ lực, nếu không đừng hòng vào được một trường đại học ngon nghẻ, ừm cố gắng một chút xem, ngộ nhỡ thành công thì sao?"

"Ai nha! Mình thật sự là thiên tài! Lần thứ nhất thi lọt vào top 5! Từ thứ mười lăm vọt lên thứ 5, Thượng đế ơi!"

"Đăng ký nguyện vọng quả nhiên là lựa chọn khó khăn ghê, Vương Luân đăng ký công nghệ thông tin, mình thì sao? Nguyện vọng 1, nguyện vọng 2, nguyện vọng 3... Nhiều như vậy, suy nghĩ nhiều đau đầu ghê, ngộ nhỡ tổn thất quá nhiều tế bào não thi không được thì sao? Được rồi, chọn hết công nghệ thông tin thôi!"

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right