Chương 463: Lý Do Đơn Giả

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 413 lượt đọc

Chương 463: Lý Do Đơn Giả

"Bị cha mẹ càm ràm ba ngày ba đêm, trách mình á? Lúc con đăng ký nguyện vọng cha mẹ đều ở nước ngoài, không về giúp con, còn mắng chứ... Thật là..."

"Lên đại học đi! Soái ca chuẩn bị hết chưa? Cô nương đến rồi!"

"Thằng nhãi Vương Luân dám nói mình là kẹo kéo, quấn cậu ta không thoát nổi! Thật là, ai muốn gần cậu ta chứ! Nếu không phải hành lý quá nặng mình lại đi cùng cậu ta à? Không phải chỉ nhờ sức lao động miễn phí thôi ư? Thế nhưng vấn đề là, vì sao mình phải kéo hai cái va ly mà cậu ta lại thoải mái nhàn nhã cầm hai ba lô? Mình không phục! Mình là nữ sinh, nữ sinh nhu nhược mà!"

"Năm thứ nhất mình đánh hai tên nam sinh, một chọi hai! Thanh danh của mình truyền khắp trường học, mình nổi tiếng! Mọi người gọi mình là nữ vương khoa máy tính, thật là, mình đâu dữ vậy đâu? Rõ ràng là hai nam sinh kia quá yếu đó chứ..."

"Thằng nhãi Vương Luân này, là Đại Vị Vương hả? Không đến một tháng, tiền cơm đã ăn hết còn tới cọ cơm mình! Huhuhu... Cậu ta đi theo mình không dám gọi phần cơm thịt lớn, còn phải giả vờ thanh lịch ăn một bát mì nhỏ, đói a! Đau trứng hơn là cậu ta lại bảo mình ra vẻ như bích ngọc! Chị mày tức giận ăn hết cơm cậu ta, thật sự sảng khoái! Nhưng mà phiếu ăn một người không nuôi nổi hai người... Xem ra vẫn phải ăn ít một chút, bằng không cậu ta ăn không đủ no, con trai sức ăn nhiều, mình ăn ít một chút coi như giảm cân vậy... Mình từ bi, xem như nuôi thú cưng đi."

"Năm thứ ba đại học á! Thời gian trôi qua thật nhanh, lại sắp tốt nghiệp rồi. Hai đứa đều dự định về quê nhà phát triển, cũng tốt. Cha mẹ thân yêu ơi, mặc dù một năm hai người cũng không trở lại mấy lần, nhưng con vẫn nhớ hai người lắm á. Mà không phải lúc trước thằng nhãi Vương Luân kêu gào muốn đi Hải thành à? Lạ nhỉ."

"Được rồi, đáp án công bố, thằng nhãi này muốn theo theo đuổi nữ thần tóc dài Thiệu Hâm Tú, thật sự là cây si... Mình hỏi cậu ta thích bạn ấy ở điểm gì thì cậu ta nói là tóc dài! Tóc dài đẹp không? Từ nhỏ thằng này đã thích tóc dài... Thế nhưng là..."

"Suy nghĩ cả đêm, rốt cục quyết định kế hoạch, cũng được, làm anh em tốt, mình vẫn còn là bạn. Thế nhưng sao mình lại khó chịu vậy chứ... Được rồi, không nghĩ, đi ngủ!"

"Lên kế hoạch cả đêm, tiền của hai đứa không đủ. Muốn hoàn thành kế hoạch này, xem ra lại phải để bà đây dốc hết sức, nghi ngờ quá đi, rốt cuộc mình là bạn hay là mẹ cậu ta nữa..."

"Ghét thế! Anh họ mình nói mình đàn violon ngớ ngẩn! Luyện không tốt. Mình không tin, mình liều mạng, bà đây ở lì nhà anh không đi, một ngày trừ ăn cơm ra thì kéo đàn, nhất quyết không tin!

"Vai đau, ngón tay đau, thắt lưng đau... Nhưng mình còn có thể tiếp tục!"

"Anh họ gọi cho mẹ bảo mình điên rồi, nói mình một ngày luyện tập đàn violon không muốn sống, mình đâu có thế đâu? Không phải là vì... Thế nhưng tại sao mình phải vì cậu ta chứ?

"Anh họ mình điên rồi, cho mình đàn violon, cầu xin mình về, cũng được, mình luyện ở nhà vậy."

"Hàng xóm báo cảnh sát... Mình quyết định đi bờ biển thử xem. Người bên kia cũng thật nhiều..."

"Người ở bờ biển càng ngày càng ít, lực sát thương của mình lớn ghê. Tuy nhiên mình đã tìm được trụ sở mới, một đống bãi đá cũ, không người, mình có thể kéo đàn violon tùy ý. Nhưng chân mình bị rách rồi, đau quá... Chỉ là ngoài nơi này, mình còn có thể đi đâu đây? Rất muốn khóc... Thế nhưng mình khóc cũng chẳng ai dỗ... Tại sao phải khóc..."

"Mình gặp được một giáo viên âm nhạc về hưu, cô ấy nghe mình kéo đàn violon, dạy mình rất nhiều, bây giờ mình có thể kéo được nguyên một bài rồi, quả nhiên mình là thiên tài mà. Tuy nhiên mình có nên đưa chút gì cho giáo viên mình không nhỉ? Phải biết cảm ơn người ta chứ."

"Mình tìm được một công việc mới ở công viên thủy cung, hehe... Lăn lộn một thời gian, thân quen cũng có thể tiết kiệm không ít tiền rồi.

"Hàn huấn luyện viên tốt bụng thật, dạy dỗ mình rất nhiều. Nhưng diễn thằng hề thật là khó, bị trặc chân... Vương Luân đáng chết lại không biết gì cả. Huhu, đau cũng phải đi làm, số nhọ quá."

"Hàn huấn luyện viên đã đồng ý giúp mình sắp xếp một màn biểu diễn cá heo, ha ha... Mình biết ngay mà, cô nương vẫn còn son lắm!"

...

Quyển nhật ký rất dày, mà mỗi trang không quá dài, có lúc chỉ là một câu, có lúc mãi không viết. Trong đó có mấy năm vẫn là trống không... Nhưng khi Phương Chính sắp khép lại quyển nhật ký phát hiện một trang cuối cùng còn có một hàng chữ!

Phương Chính nhìn lại, phía trên viết:

"Chẳng lẽ cậu không nhận ra tóc cô bé bên cạnh cậu đã dài rồi sao?"

Trang này hơi nhăn, như đã bị giọt nước nhỏ làm ướt.

Phương Chính như nhìn thấy được một cô bé ngồi bên cửa sổ, nghe bài hát "Hoa bách hợp khóc", chảy nước mắt viết câu này. Nhưng mà, khi cô ngẩng đầu thời điểm lại là một khuôn mặt tươi cười, như là ánh nắng xán lạn, tự nhiên, lại mỹ lệ không tì vết...

Phương Chính khép lại nhật ký, thở dài nói:

- A Di Đà Phật.

Lúc này Hồng Hài Nhi chạy tới, hỏi:

- Sư phụ, thế nào rồi?

Phương Chính gật đầu nói:

- Hiểu rồi, con cảm thấy nên làm thế nào?

Hồng Hài Nhi lập tức nói.

- Con cảm thấy, Đinh Ninh hợp với Vương Luân hơn. Hai người họ nên là một đôi!

- Vì sao?

Hồng Hài Nhi quả quyết hồi đáp:

- Chị ấy rất tốt với con!

Phương Chính:

"..."

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên nói:

- Sư phụ, vẻ mặt người thế nào đó? Con nói không đúng ư? Đương nhiên con phải giúp người tốt với con rồi, chẳng lẽ lại đi giúp kẻ không quen biết?

Phương Chính không phản bác được, đạo lý kia mặc dù hơi lệch lạc nhưng cũng đúng! Nhưng giúp thế nào? Tình cảm không phải thứ có thể ép buộc, nếu như Vương Luân không thích Đinh Ninh, Phương Chính cũng không thể cầm gậy đánh cậu ta phải khuất phục... Xem ra, vẫn là phải nắm bắt thái độ song phương mới được.

Nghĩ đến đây, Phương Chính đứng lên nói:

- Tịnh Tâm, lát nữa chúng ta làm thế này.

- A... A? Sư phụ, người không sợ toang à?

Hồng Hài Nhi kêu lên:

- Chị Đinh Ninh coi trọng chuyện này như vậy, nếu toang chắc chị ấy sẽ tức chết...

Phương Chính nói:

- Sẽ không, có thứ phải để cậu ta nhìn xem.

Nghĩ thông suốt, Phương Chính không vội vã nói chuyện mình đọc nhật ký cho Đinh Ninh, ba người an vị nhìn biển, trên bầu trời một vòng nắng gắt dần trôi qua, chậm rãi hạ xuống đường chân trời, đây là lần đầu tiên Phương Chính đón hoàng hôn tại bờ biển, hắn rất thích cảm giác này.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right