Chương 465: Tỉnh Đạo Tiên Điều Kiệ
- Vương Luân, cám ơn cậu, hôm nay tớ rất vui.
Thiệu Hâm Tú hất tóc, nói.
Vương Luân vui vẻ nói:
- Tớ cũng rất vui, mọi chuyện đều trở nên tốt đẹp, thật tuyệt.
Vừa đi vừa nói, Vương Luân đã cách đống gỗ càng ngày càng gần.
Thiệu Hâm Tú hỏi.
- Vương Luân, có phải cậu có lời gì muốn nói hay không?
Vương Luân lập tức ngây người, mặt đỏ lên, ấp a ấp úng. Đúng lúc này, một làn gió thổi qua, một tờ giấy đập vào mặt anh. Vương Luân gỡ xuống, ngạc nhiên phát hiện trong đêm đen lại có thể thấy rõ ràng chữ trên tờ giấy này! Chỉ nhìn thoáng qua, dòng chữ như in vào đầu, nội dung không dài, lại ghi chép rất nhiều chuyện khi họ còn bé, anh cũng không biết vì sao mà chỉ một chút như thế đã đọc xong hết!
"Nhà hàng xóm mới chuyển đến có một bạn trai nhỏ, cười rất đẹp..."
Vương Luân theo bản năng nói.
- Đây chữ viết của đứa ngốc kia.
Thiệu Hâm Tú tò mò nhìn Vương Luân.
- Ừm?
- Không có gì, vừa mới bay vào. . .
Vương Luân định nói chuyện, lại là một trang giấy bay tới, lần này Vương Luân đã có chuẩn bị, đón được luôn.
"Lớp 10 nha. . ."
Nội dung ghi chép rất nhiều chuyện lúc sơ trung, trốn học, leo tường, lên mạng, trộm cá. . . Từng chi tiết được đào ra, con bé để tóc ngắn, ngang bướng, lại giặt quần áo cho mình, anh chợt phát hiện ký ức về cô bạn khắc sâu như vậy! Khắc sâu đến mức một cái nhăn mày một nụ cười của cô đều rõ ràng!
- Con bé đần đần. . .
Nghĩ đến Đinh Ninh, Vương Luân không nhịn được cười.
Thiệu Hâm Tú hỏi.
- Cậu đang nói tớ à?
Vương Luân lắc đầu nói:
- Không phải, tớ đang nghĩ đến một đứa bạn đần thôi. Mà Hâm Tú, tớ biểu diễn ảo thuật cho cậu xem nhé?
Thiệu Hâm Tú tò mò hỏi.
- Cậu biết ảo thuật nữa à?
- Ảo thuật điều khiển lửa.
Vương Luân tự tin nói, không biết vì sao anh tự tin như vậy, dù gì. . . Đinh Ninh chưa bao giờ làm anh thất vọng mà.
Nghĩ đến Đinh Ninh, Vương Luân ngưng cười, trong lòng hơi ê ẩm, anh cũng không biết đó là cảm giác gì.
Đúng lúc này, lại có một trang giấy bay tới.
Vương Luân theo bản năng cầm lấy, lại là một đoạn văn ghi chép thời cao trung, cùng bị phạt đứng, cùng đánh nhau. . .
- Vậy đây là im lặng trước ảo thuật hả?
Thiệu Hâm Tú cắt ngang mạch suy nghĩ Vương Luân.
Anh đột nhiên lấy lại tinh thần, cười cười nói:
- Xem như thế đi. . .
Anh lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, sau đó nói:
- Hiện tại bắt đầu. . .
Kết quả lại một trang giấy bay tới, Vương Luân cau mày lại, một lần là trùng hợp, nhưng nhiều lần như vậy thì kỳ quá rồi? Nghĩ đến Đinh Ninh, lại nhìn Thiệu Hâm Tú, trong lòng bực bội, anh cũng không biết nguyên nhân, dường như tận sâu thẳm bên trong, chỉ cần anh bắn tàn thuốc ra thì sẽ mất đi cái gì quan trọng lắm!
Thế là Vương Luân do dự, tàn thuốc rơi trên ngón tay, không có bắn ra.
Tờ giấy kia rơi vào trên mặt, lại là một đoạn văn, một đoạn rõ ràng, dù là anh không muốn xem, lại vẫn nhìn thấy! Những chữ này giống như có ma lực, gợi lên từng đoạn hồi ức! Vương Luân bị chế giễu, Đinh Ninh quơ gậy đuổi theo hai tên nam sinh. . . ; rõ ràng Đinh Ninh ăn rất nhiều mà vì có anh lại càng ngày càng không thể ăn; đứa nhóc trong lòng không biết lúc nào đã càng ngày càng giống con gái. . .
- Cậu ấy. . .
Vương Luân nghi hoặc, vì sao nhìn nữ thần ngày nhớ đêm mong, trong lòng lại chỉ nghĩ tới Đinh Ninh? Chỉ cần bắn ra tàn thuốc, anh tin chắc sự lãng mạn trong nháy mắt đó sẽ đủ để Thiệu Hâm Tú gật đầu! Sự nghiệp của anh cũng đang nhanh chóng phát triển, có nữ thần, cuộc sống này liền viên mãn. Thế nhưng là. . . vì cái gì tay anh cứ cứng đơ, không bắn ra được?
Nơi xa, Đinh Ninh ngồi bên cạnh Phương Chính, thầm nói:
- Tên ngu ngốc này đang làm gì thế? Tôi bố trí xong hết rồi, sao cậu ta còn không bắn rơi tàn thuốc, nhóm lửa lên chứ!
- Haiz, lâu như vậy rồi, Thiệu Hâm Tú sẽ mất kiên nhẫn mất.
- Tên ngu ngốc này đang nghĩ gì đó. . .
Đinh Ninh lẩm bẩm, còn vội hơn cả chính chủ Vương Luân.
Phương Chính lại cười, hắn biết, hắn cược đúng, hiển nhiên, trong lòng Vương Luân có Đinh Ninh. Hiện tại anh ta chỉ cần một kíp nổ. . . Chỉ thế thôi.
Thế là Phương Chính bắt đầu giơ chiêu, lại một trang giấy bay đi qua.
Lần này, Vương Luân có chút sợ hãi, bởi vì anh phát hiện những gì mình vẫn kiên định không thay đổi lại đang bị chính anh nghi ngờ! Chẳng lẽ anh không nên thích nữ thần Thiệu Hâm Tú tóc dài thướt tha, dáng người ngon nghẻ, khuôn mặt dịu dàng ư? So ra thì Đinh Ninh con nhóc luôn để tóc ngắn bị loại từ vòng gửi xe kìa! Vì giờ khắc này, anh đã theo đuổi nửa năm đại học, sau khi tốt nghiệp còn chạy tới tận nơi này, từ bỏ lý tưởng, mộng tưởng, từ bỏ hết thảy, hiện tại sắp thành công nhưng sao anh lại khiếp đảm? Lại hoảng hốt? Lại do dự?
Thiệu Hâm Tú hỏi.
- Cậu đang nghĩ gì vậy?
Vương Luân nghĩ mình cần hồi đáp, lại không biết nói gì, tờ giấy kia rơi vào người anh, từng đoạn văn rơi vào trong mắt, in vào trong đầu, từng đoạn ký ức lại bị đào lên.
Nhưng lần này có thêm những chuyện anh không biết!
Đinh Ninh vì giúp anh mà chạy đi học đàn violon, bị một đám người châm chọc khiêu khích vẫn cắn răng kiên trì, ở bờ biển, bả vai sưng, chân bị nham thạch làm rách, từng đầu vết thương, nhìn thấy mà giật mình. . .
Tại Thủy cung, vì để hoàn thành biểu diễn cá heo, Đinh Ninh chạy mỗi ngày bưng trà đổ nước, dọn dẹp, lau chùi, cọ pha lê, rửa cá. . . Cả một ngày lưng không thẳng lên được. Về nhà, không có ai, cũng không có nổi một câu ấm áp, tự mình làm cơm, giặt quần áo. . .
Anh thấy, Đinh Ninh len lén trốn ở trong góc, chui chăn, trốn những nơi anh không thấy được mà khóc vô số lần.
Trong nháy mắt đó, anh đau lòng, anh cũng muốn khóc. Nghĩ đến cuộc sống một tháng này của cô, lại suy nghĩ về bản thân, hàng ngày ăn ngon ngủ ngon, theo đuổi Thiệu Hâm Tú, vì nàng một cái nhăn mày một nụ cười vui vẻ, khoái hoạt, nhưng đã từng nghĩ tới Đinh Ninh?
Vương Luân phát hiện, kể cả là khi còn bé, hay đã trưởng thành, anh đều nợ Đinh Ninh nhiều lắm, quan trọng nhất là, cô bạn của anh đang thay đổi, không biết từ lúc nào cô ấy đã không phải là tomboy mà đã là thiếu nữ duyên dáng yêu kiều! Nhưng anh lại không hề để ý. . .
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~