Chương 466: Hai Tên Khốn Nạ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 236 lượt đọc

Chương 466: Hai Tên Khốn Nạ

Thiệu Hâm Tú hỏi.

- Sao vậy?

Vương Luân ngây người một lúc, tay run lên, tàn thuốc bắn ra, rơi xuống đất, sau một khắc, phần phật một tiếng, dầu diesel bị nhen lửa bốc cháy lên, lân rộng, cuối cùng biến thành một hình trái tim to đùng! Còn có kiểu chữ tiếng Anh LOVE!

Trong nháy mắt đó, Thiệu Hâm Tú ngây người; trong nháy mắt đó, Vương Luân ngây dại, anh vốn cho rằng sau khi một màn này xuất hiện, anh sẽ vô cùng vui vẻ và chờ đợi hạnh phúc đến. Nhưng là giờ khắc này, anh lại lạnh băng, dường như thứ gì đó đã mất đi, trống rỗng...

Xa xa Đinh Ninh hưng phấn quơ nắm đấm, sau đó nước mắt rơi không ngừng, cúi đầu nói:

- Phương Chính Pháp sư, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, ăn xong, tôi cũng phải lên máy bay.

Phương Chính nhìn hai người phía xa, thở dài, vốn cho rằng Vương Luân đọc được là sẽ buông tha, xem ra, hắn đã nghĩ nhiều. Gật gật đầu, hắn và Đinh Ninh dẫn Hồng Hài Nhi đi.

Thiệu Hâm Tú che miệng, kinh ngạc hỏi.

- Đây chính là bất ngờ của cậu à?

Vương Luân cúi đầu, ừ một tiếng, cố hào hứng nói:

- Đúng vậy, thích không?

- Thích, rất đẹp... Nhưng Vương Luân à, cậu thật sự thích tớ sao?

Thiệu Hâm Tú đột nhiên nhìn chằm chằm mắt Vương Luân, hỏi.

Vương Luân rất muốn trả lời ngay: Đúng!

Nhưng lời đến khóe miệng, lại không nói ra được, Thiệu Hâm Tú nói:

- Khi còn học đại học tớ biết một cô gái vẫn đi cùng cậu, hai người cùng ăn, cùng chơi, cùng đánh nhau... Bạn ấy tên gì nhỉ?

Vương Luân nói.

- Đinh Ninh.

Thiệu Hâm Tú nói.

- Bạn ấy rất đẹp...

Vương Luân ngạc nhiên, Đinh Ninh đẹp á? Theo bản năng nói:

- Bạn ấy chỉ là tomboy thôi.

Thiệu Hâm Tú ngây ngẩn.

- Tomboy? Đâu phải? Bạn ấy là cô gái dịu dàng, biết quan tâm nhất mà tớ gặp, mà mái tóc dài của bạn ấy rất đẹp, sao lại là tomboy chứ?

Vương Luân cũng dại ra, dịu dàng, quan tâm? Tóc dài?

Trong đầu quay cuồng hiện lên từng hình ảnh, con nhóc tóc ngắn, mò cá, trèo tường, đá chó, giúp anh giặt quần áo, đánh nhau, mang cơm, ăn cơm, ăn ngon đều cho anh đã bất tri bất giác trưởng thành, duyên dáng yêu kiều! Mái tóc ngắn cũng không biết từ lúc nào đã thật dài, càng ngày càng dài, ngang eo... Một đôi mắt như vậy sáng rỡ, nụ cười thu hút như vậy...

Vương Luân vẫn nhớ có lần hai người đi xem một bộ phim, bên trong có một câu: "Đợi tới lúc tớ tóc dài tới eo thì cưới tớ nha?"

Đinh Ninh trêu trêu hỏi anh, anh lại đần độn hồi đáp:

- Không thể nào, cậu là tomboy mà.

Nhưng mà... Tóc con nhóc đã dài tới eo anh lại không phát hiện, không để tâm!

Thiệu Hâm Tú đột nhiên hỏi.

- Chúng tớ đều biết, bạn ấy thích cậu mà cậu cũng thích bạn ấy mà?

Vương Luân không nói, bởi vì trong đầu hắn hiện lên hai bóng dáng, chậm rãi giao thoa, cái bóng Thiệu Hâm Tú trở nên ảm đạm.

Thiệu Hâm Tú hỏi.

- Trong lòng cậu có người khác, làm sao tớ có thể đi vào cuộc sống của cậu được? Vương Luân, trên thế giới này có một kiểu người dễ dàng bị người ta xem nhẹ, một là người nhà, một là người yêu sâu đậm. Cậu quen họ, quen thuộc như là tay chân, bình thường không chú ý nhưng khi họ bị tổn thương, cậu sẽ đau; họ biến mất cuộc sống của cậu không cách nào tiếp tục... Nếu như cậu muốn ở cùng với tớ, cậu có thể hỏi trái tim mình xem, cậu thật sự có thể bỏ qua Đinh Ninh không?

Vương Luân yên lặng, anh còn muốn kiên trì một chút.

Nơi xa, Phương Chính vẫn chưa từ bỏ ý định, cắn răng một cái, đưa ra một trang giấy cuối cùng rơi vào tay Vương Luân.

"Chẳng lẽ cậu không nhận ra tóc cô bé bên cạnh cậu đã dài rồi sao?"

"Đưa cậu ấy tới giáo đường, không còn tiếc nuối, mình cũng nên rời đi thôi. Hôm nay mình rất vui cũng rất đau lòng, nửa đêm, xin tạm biệt thành phố này, biến mất khỏi trí nhớ...

Vương Luân như bị sét đánh, người trong đầu rõ ràng lên, chỉ còn lại Đinh Ninh! Chỉ có một mình cô ấy!

Vương Luân cúi người nói với Thiệu Hâm Tú:

- Xin lỗi cậu, tớ không thể quên được cô ấy, đến giờ tớ mới nhận ra tớ đi nhầm phương hướng. Cả đời tớ không bỏ được con nhóc ấy... Tớ phải đi, xin lỗi cậu!

Nói xong, Vương Luân gào quanh:

- Đinh Ninh! Cậu đi ra cho tớ!

- Đinh Ninh!

- Đinh Ninh đồ đần kia, cậu ra đây ngay!

...

Nhưng mà bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, không người đáp lời.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi có thính lực hơn nhiều người bình thường, cả hai nghe thấy nhưng chỉ nhìn nhau, không lên tiếng, trong mắt lóe lên vẻ xấu xa:

- Cho tên ý cuồng chân đi... Ăn cơm trước!

Đinh Ninh bỗng nhiên quay đầu lại nói:

- Có phải có người đang gọi tôi hay không?

Hồng Hài Nhi lập tức kêu lên.

- Nào có? Tuyệt đối không có!

Đinh Ninh nhìn Phương Chính, hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, giả như không có nhìn thấy.

Cô nghi ngờ nhíu mày, nói:

- Chắc là nghe nhầm rồi, đi, đi ăn cơm.

Sau đó Đinh Ninh dẫn đường, kết quả Hồng Hài Nhi và Phương Chính còn nhanh hơn, cô đành tăng tốc, thế là một thiếu nữ vô tri nào đó bị hai tên khốn kiếp dẫn đi như một làn khói. Càng bi kịch là...

Hồng Hài Nhi len lén lắc lắc điện thoại của Đinh Ninh, sau đó đắc ý cười, tắt máy!

- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau!

Vương Luân nghe điện thoại truyền ra tiếng, vội vàng chạy quanh.

Anh cũng không biết những gì trên giấy có phải thật không, nhưng có một điều anh biết chắc là những tờ giấy đó quá thần kỳ! Chạm thử là thấy được, tối như vậy mà cũng có thể nhìn rõ các chứ, căn bản không phải chuyện bình thường. Anh tin chắc rằng trời cao cũng không nhìn được, cố ý tác thành cho họ. Thế nhưng là...

- Ông trời ơi, ông đang đùa con đúng không? Nếu ông thật sự hiển linh thì để cho con gọi được đi mà?

Vương Luân kêu rên, đáng tiếc, ông trời không rảnh.

Kẻ đầu têu đang ngồi trong tiệm cơm, ăn cơm với rau xào, ăn quên cả trời đất.

Đinh Ninh nhìn hai hòa thượng một lớn một nhỏ, ăn ngon như vậy, nức nở nói:

- Phương Chính Pháp sư, sao hai người lại thế này? Tôi thất tình mà cả hai ăn ngon thế.

- Hả? Thí chủ thất tình? Thí chủ, sao lại thế?

Phương Chính giả bộ hồ đồ.

- Đúng đấy, chị Đinh Ninh, đây chỉ là bạn chị, liên quan gì tới chị đâu.

Hồng Hài Nhi gật đầu, hát đệm.

Đinh Ninh nhìn hai tên khốn kiếp trước mắt, nhất là cái đầu trọc lóc, cô thở phì phò nói:

- Hai người ngốc thật hay là giả ngốc đó! Tôi thích tên nhóc kia mà! Cậu ta yêu người khác rồi, không phải tôi thất tình ư? Huhu... Bắt nạt người ta...

Đinh Ninh khóc lớn.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi thì cười...

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right