Chương 467: Mạnh Hơ
Đinh Ninh kêu lên.
- Hai người còn cười nữa? ! A a a a... Tôi muốn giết người!
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ, an tâm chớ vội, mọi chuyện còn chưa tới cuối cùng đừng vội có kết luận. Mà hai người kia đến với nhau cũng là do một tay thí chủ tạo thành, bây giờ lại đến trách tội bần tăng, không khỏi quá đáng.
Đinh Ninh nói.
- Hiện tại tôi thích thế... Tôi muốn thét, muốn gào, muốn quẩy...
Phương Chính nói.
- Vậy thì gào đi, thét đi, quẩy đi, chúng ta nhìn xem.
Đinh Ninh lập tức bị tức suýt hộc máu...
Cùng lúc đó, Vương Luân đã chạy đến nhà Đinh Ninh, anh có chìa khoá, mở cửa xem xét, phát hiện Đinh Ninh để hành lý bên trong thì nhẹ nhàng thở ra. Sau đó chớp mắt, có ý nghĩ, cười nói:
- Nha đầu ngốc, mệt mỏi lâu như vậy, bận bịu lâu như vậy, tớ cũng nên cho cậu vui...
Bên Phương Chính này, cơm nước xong xuôi, đi ra tiệm cơm, Đinh Ninh quay đầu nhìn đầu đường quen thuộc, thở thật dài, nói nhỏ:
- Nếu như... Thời gian có thể chậm lại thì tốt rồi.
Phương Chính nói.
- Chậm hơn thì anh ta cũng đi cùng người khác.
Đinh Ninh tức giận hỏi.
- Pháp sư, anh cứ vô tâm vô tư vậy à? Thảo nào anh xuất gia làm hòa thượng, không phải nghèo thì là không tìm được bạn gái.
Phương Chính:
"..."
Hồng Hài Nhi nghe vậy, lập tức cười nghiêng ngửa, vội vàng nói:
- Chị Đinh Ninh nói rất đúng! Nhưng mà thời gian chậm lại tựa hồ... cũng không thay đổi được gì mà.
Đinh Ninh thầm nói.
- Chị cũng không biết, chỉ là có chút không nỡ... Có lẽ, chỉ cần hôm nay qua đi, có lẽ nếu không nhận được tin tức của họ chị vẫn có thể tiếp tục lừa gạt mình, tiếp tục mơ mơ hồ hồ mà sống...
Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, hơi đau lòng.
Đinh Ninh yêu rất đơn thuần, dâng hiến bản thân không biết điểm dừng. Cô không muốn chiếm đoạt, cũng không muốn tranh giành, chỉ đơn thuần muốn đi bảo vệ, nhưng kết quả là... dường như cô đã mất đi mọi thứ. Nếu Phương Chính và Hồng Hài Nhi không đến, hắn không biết, kết cục sau cùng sẽ là như thế nào... Mặc dù hiện tại cũng không quá rõ.
Ba người đứng nguyên trên đường, không vội về nhà Đinh Ninh, cô cũng cố ý không đề cập tới, hiển nhiên, cô đang muốn trì hoãn thời gian.
Con đường sớm muộn là có cuối, thời gian cũng vĩnh viễn sẽ không vì bất luận kẻ nào ngừng hạ bước chân, cuối cùng ba người đi tới cửa nhà Đinh Ninh.
Đinh Ninh nói.
- Pháp sư, hôm nay hai người ở lại đây một đêm, tôi thuê phòng này một năm, nếu như cả hai không có chỗ nào đi thì có thể ở nửa năm nữa.
Phương Chính lắc đầu nói:
- Bần tăng xuống núi du lịch, sẽ không dừng lại ở nơi đâu. Phòng này thí chủ tự ở đi.
- Tự ở? Hôm nay tôi đi, làm sao có thể còn ở...
Đinh Ninh lắc đầu, mở cửa nhà, nhưng mà sau một khắc, cô trợn tròn mắt!
Trong phòng thắp đầy nến, tạo ra một lối đi nhỏ, kéo dài đến giữa phòng khách, tạo ra một hình trái tim to, trong phòng khắp nơi đều là hoa hồng, trên ghế sa lon, trên bàn trà, tủ TV... Mà đằng sau ánh nến là một nam thanh niên ngu ngốc, ôm một đóa bách hợp cỡ bự, lạnh lùng ấn một chiếc máy ghi âm cổ lỗ sĩ, sau đó...
"Trên bệ cửa sổ đồng hồ tích tích cộc cộc
Ngoài cửa sổ mưa đang rơi
Tôi nhìn chăm chú
Chiếc ghita phủ bụi mờ
Tôi là đóa bách hợp khóc trong bình hoa
Rời khỏi đất mẹ, là cái giá phải trả khi yêu anh..."
Hồng Hài Nhi thầm nói.
- Ơ sao lại là bài "Hoa bách hợp khóc"? Bài hát buồn thế đâu hợp đâu...
Kết quả một bàn tay vươn ra kéo Hồng Hài Nhi đi, hai người không làm kỳ đà cản mũi, thời gian còn lại là thuộc về Đinh Ninh cùng Vương Luân.
Đinh Ninh ngu ngơ:
- Cậu... ơ. . . tớ... gì thế này?
Vương Luân bá đạo nói.
- Không gì cả, bạn Đinh Ninh, từ hôm nay tớ chính thức tuyên bố cậu là bạn gái tớ!
Đinh Ninh ngạc nhiên, sau đó kêu lên:
- Cái gì? Cậu nói là được à? Dựa vào cái gì?
- Chỉ bằng...
Vương Luân nhìn chằm chằm Đinh Ninh, đi qua, Đinh Ninh luôn cố chấp lại hơi sợ, lui về sau, kết quả hai bước sau đã là tường!
Vương Luân gần như dán vào người Đinh Ninh, nói nhỏ:
- Chỉ bằng, anh yêu em!
- A... A?
Đinh Ninh trợn tròn mắt, miệng hơi hé, không nói ra được.
Phương Chính và Hồng Hài Nhi đứng ở dưới lầu, Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ, người nói xem hai người bọn họ ở phía trên làm gì vậy?
Phương Chính nói.
- Trẻ con đừng hỏi mấy vấn đề này.
Hồng Hài Nhi hỏi.
- Người không hiếu kỳ ư?
Phương Chính nói.
- Không.
Hồng Hài Nhi hỏi.
- Không hiếu kỳ, vì sao người không đi?
Phương Chính hỏi ngược lại.
- Con biết chạy đi đâu ư?
"..."
Đúng lúc này, trên lầu truyền tới tiếng gầm giận dữ:
- Vương Luân, cái tên khốn nhà cậu, bà đây long đong lật đật, mệt sống mệt chết, tiêu hết cả tiền tiêu vặt, bạn gái đến tay mà cậu làm mất rồi! Ăn đá đi!
- A! ...
...
Phương Chính phải cảm thán.
- Thật mạnh mẽ...
Hồng Hài Nhi nói.
- Vẫn tốt chứ.
Phương Chính hỏi.
- Con gặp người mạnh hơn rồi?
Hồng Hài Nhi như dường như biết được suy nghĩ nói.
- Vâng.
Phương Chính hỏi.
- Ai?
Hồng Hài Nhi cảm thán nói.
- Mẹ con! Quạt một cái, cha con phải chạy nhiều năm mới về...
Phương Chính trợn mắt, hắn cực kỳ hoài nghi, Ngưu Ma Vương không phải chạy nhiều năm mà là ở bên ngoài chơi bời nhiều năm thì có! Ôi em bé đáng thương...
- Đinh! Chúc mừng ngươi, lại hoàn thành một nhiệm vụ, đêm thất tịch, thúc đẩy một đôi hữu tình thành thân thuộc, đại công đức. Bởi vì cái gọi là thà hủy đi một tòa miếu không phá một mối nhân duyên, công đức không nhỏ, ngươi muốn rút thưởng không?
- Để ta nghĩ lại.
Phương Chính nói, tích lũy lấy công đức đổi một mặt trống, đây mới là điều Phương Chính muốn.
Nhưng rút thưởng tới tay mà không rút, trong lòng lại ngứa...
Lúc này Hồng Hài Nhi cảm thán nói:
- Sư phụ, vì sao hòa thượng không thể kết hôn ạ? Con cảm thấy, có một người vợ như chị Đinh Ninh chắc là sẽ rất dễ chịu ấy nhỉ.
Phương Chính gõ đầu nó nói:
- Trẻ con thì biết cái gì?
- Tính tuổi tác, con có thể làm tổ gia của người á...
Hồng Hài Nhi còn chưa nói hết, Phương Chính ra vẻ ta muốn niệm kinh, lập tức ngậm miệng.
Phương Chính mới nói:
- Thế nhân tu phật, vì nhảy ra Lục Đạo Luân Hồi, không tại trong ngũ hành, mà kết hôn sinh con lại là nhân đạo, nếu thực hiện thì rơi vào nhân đạo. Kể từ đó, sao có thể nhảy ra khỏi Lục Đạo, siêu thoát thành phật?
- Sư phụ, con tin, nhưng bên người đây lông đều không có, thần phật không hiện, tu Lục Đạo gì? Người tin phật cũng chỉ là thiện, chưa từng có cái gì thực thể. Mà lại, ánh mắt của người đã bán đứng người, chắc chắn người còn có lý luận của mình.
Hồng Hài Nhi đã sớm nhìn thấu Phương Chính, căn bản không thể xem hắn như một cái hòa thượng, chí ít, lý luận của hắn cùng rất nhiều tăng nhân, Phật giáo lý luận đều không quá đồng dạng.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~