Chương 468: Tường Vâ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,694 lượt đọc

Chương 468: Tường Vâ

Phương Chính cười khổ nói:

- Đừng xem trọng vi sư như vậy, ta không có lý luận riêng, rất nhiều điều đều là sư phụ ta nói. Cũng chính là sư tổ của con, Nhất Chỉ thiền sư nói. Người nói: Tăng nhân phải ăn tận thế gian khổ mới biết hạnh phúc là vật gì, biết cái gì là hạnh phúc, mới có thể độ người đi hướng hạnh phúc, tích đức làm việc thiện. Phật để tăng nhân ăn tận thế gian khổ, không thể ăn thịt, không thể ăn ngũ huân, không thể để tóc đẹp, không thể mặc quần áo xinh đẹp, không thể... Các loại không thể, là lấy đi hết những thứ tốt đẹp để con nhận ra được sự quý giá của chúng. Chờ đến khi con đạt được mới có thể quý trọng vô cùng

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Tựa như Vương Luân? Sắp mất đi chị Đinh Ninh mới hiểu ra điều quan trọng nhất trong cuộc sống chính là ai, yêu là ai?

Phương Chính gật đầu, sau đó gõ đầu nó khiển trách:

- Trẻ con ít nói yêu đương, trở về niệm kinh đi!

Hồng Hài Nhi lập tức lệ rơi đầy mặt, quả nhiên là không nhân quyền a, vì sao nó không thể nói? Nhưng thằng nhóc vẫn là nói tránh đi:

- Vậy thì sư tổ cũng là tán thành lấy vợ sinh con đúng không ạ?

Phương Chính cười khổ nói:

- Tán thành, nhưng sư tổ con cho rằng, không thành Phật thì muốn ăn tận thế gian khổ...

Hồng Hài Nhi hỏi.

- Ây... Đây chẳng phải là không thành phật vẫn là không thể cưới vợ ư?

Phương Chính bất đắc dĩ gật đầu.

Hồng Hài Nhi nói:

- Nếu đã như vậy, tất cả mọi người xuất gia, có phải hay không trực tiếp đoạn tử tuyệt tôn, diệt chủng mất nước? Vậy còn truyền giáo làm gì?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Sinh mệnh ý nghĩa ở chỗ kéo dài, kết hôn sinh con là quá trình tất nhiên, nếu không là diệt vong. Cách con nói quá lý tưởng hóa, Phật giáo một vạn cái tốt, chỉ cần có giới luật tại, sẽ có vô số người không vào được cánh cửa này. Người tu phật chung quy là số ít, tác dụng của nhân số ít cũng chỉ là hải đăng trên biển, cho người ta hi vọng, chỉ dẫn phương hướng mà thôi.

- Cũng thế... cạo trọc đầu, con tuyệt đối sẽ không gia nhập Phật giáo, ơ...

Hồng Hài Nhi nói đến đây, nở nụ cười khổ, có vẻ như nó đã gia nhập.

Đúng lúc này, trên lầu truyền tới tiếng đàn violon, nhưng bài này họ chưa từng nghe qua...

- Sư phụ, bài này quen nhỉ.

Phương Chính gật đầu.

Tiếp lấy liền nghe được có người la mắng:

- Hơn nửa đêm có ngủ hay không? Còn làm cái gì nữa?

- Hơn nửa đêm đi cưa chân bàn, mấy người muốn lên trời hả?

...

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, cười khổ nói:

- Quả nhiên là thanh âm quen thuộc, cưa chân bàn! Đinh Ninh xem ra chỉ biết mỗi bài kia.

Phương Chính nhất niệm khẽ động, hai người mở ra Vô Tướng Môn, đi về nhà. Thanh âm này, không chịu được!

Về phần quyển nhật ký, đã sớm đặt ở trong nhà Đinh Ninh, còn bổ sung lấy một tờ giấy, nói xin lỗi. Vốn định xin lỗi tận mặt nhưng trong tình huống kia, Phương Chính không có cơ hội mở miệng, dứt khoát từ bỏ.

Đường lên núi, Hồng Hài Nhi hỏi:

- Sư phụ, người xem chị Đinh Ninh tốt như vậy, vì sao Vương Luân lại không nhìn thấy?

Phương Chính chỉ vào mặt đất nói:

- Đất tốt như vậy, con đã từng chú ý tới chưa?

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên...

Phương Chính không nói, còn lại, để Hồng Hài Nhi tự ngộ đi...

Trở lại Nhất Chỉ tự, Độc Lang, Hầu tử, con sóc đã ngủ, Phương Chính về thiền phòng, đóng cửa đi ngủ, kết quả ngủ không được, nằm vô sự, ngâm nga Tiểu Khúc, theo bản năng ậm ừ bài "Hoa bách hợp khóc". Phương Chính ngửa đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, thầm nghĩ:

- Nếu như bần tăng không đi, kết cục sẽ là như thế nào? Thế nhân nhiều cực khổ, lại là hồng trần phủ mắt, nhìn không thấu, không nghĩ ra, tự nhiên gặp nhiều trắc trở, rảnh là phải đi nhiều một chút thôi...

Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai, gà còn chưa gáy, Phương Chính đã nghe Độc Lang ở bên ngoài kêu gào.

Phương Chính đẩy cửa phòng ra xem, Hồng Hài Nhi đứng trên bàn, dưới là Hầu tử, Độc Lang, con sóc, như là một viên thịt, nhưng viên thịt này còn đang lau nước mắt, vừa nói:

- Chị Đinh Ninh thật vĩ đại, cứ yên lặng kính dâng, đây mới là tình yêu! Quả nhiên đổi quả hạch đều là giả... Huhu...

Độc Lang kêu:

- Đàn sói sói cái vô số, nhưng lúc tôi gặp lại chẳng có ma nào liếc. Đời này có một tri kỷ như Đinh Ninh, chết mà không... Sư phụ... người tới lúc nào vậy.

Phương Chính cười tủm tỉm ngồi trên ghế, nhìn Độc Lang.

- Vi sư cũng mới đến, không nghe thấy gì, con cứ tiếp tục, con muốn chết mà không cái gì?

Độc Lang nuốt ngụm nước bọt, nhìn Hồng Hài Nhi, kết quả thằng nhóc kia đã sớm chuồn, vào phòng bếp nấu cơm.

Lại nhìn Hầu tử, Hầu tử đâu? Chỉ nghe bên ngoài truyền đến tiếng quét rác.

Lại nhìn con sóc, nó đang ôm hạt thông, giơ cao lên, lấy lòng Phương Chính chuộc tội, nó chợt phát hiện, nó bị bán! Còn kiểu không ai quan tâm nữa! Lệ rơi đầy mặt, quả nhiên không thể tùy tiện thổi phồng, cảm thán nhân sinh, dễ dàng bị sét đánh!

Độc Lang lập tức nói.

- Sư phụ, con muốn nói là, cho dù có một tri kỷ như thế, con vẫn duy trì với lựa chọn của mình chết cũng không tiếc! Con xuất gia, con tự nguyện, con xuất gia, con tự hào!

Phương Chính hài lòng vỗ vỗ đầu Độc Lang nói:

- Nói rất hay, bắt đầu từ hôm nay, con phụ trách gánh nước đi.

Độc Lang:

"..."

Nói xong, Phương Chính đi ra, chắp tay trước ngực, trang nghiêm nhìn gác chuông, chậm rãi đi từng bước một, niệm phật, hai tay ôm lấy Chung Chùy, dùng sức kéo về phía sau, sau đó...

Boong!

Một tiếng chuông du dương vang lên, dưới núi gà bắt đầu kêu, khói bếp lượn lờ dâng lên... Trong rừng rậm, chim gọi côn trùng kêu vang, vạn vật khôi phục, xa xa ở huyện thành Tùng Vũ, rất nhiều người cũng nhao nhao rời giường, đứng ở cửa sổ, hưởng thụ sự yên tĩnh tiếng chuông mang tới, nhìn mặt trời mọc, cảm nhận ngày mới.

Phương Chính chậm rãi gõ chuông, trong lòng khoáng đạt, nhìn kinh văn, ngân nga, chuông vang lên, mang theo tiếng hắn niệm kinh khuếch tán ra, bao trùm toàn bộ chùa chiền, vang vọng cả ngọn núi, Hàn Trúc đang sinh trưởng, Linh mễ đang đung đưa, một trận sương mù bay lên, dưới ánh sáng, tản mát ra hào quang vàng óng, rất là đẹp. Giống như nắm toàn bộ Nhất Chỉ tự lên thiên không, thật lộng lẫy!

Nhìn thấy cảnh sắc như vậy, vô số thôn dân dưới núi nhao nhao đi ra gia môn, ngửa đầu nhìn qua đỉnh núi, kinh thán không thôi.

- Ngần này tuổi đầu lần đầu tiên thấy kiểu mây thế này.

Đàm Cử Quốc cảm thán nói.

- Nhất Chỉ sơn càng ngày càng có linh tính, cảm giác toàn bộ núi đều đang thay đổi.

Có người nói nhỏ.

- Đẹp thật, Nhất Chỉ sơn như muốn cưỡi mây mà đi vậy.

Đương nhiên đa số đang chụp ảnh, chia sẻ với bạn bè, thu hút rất nhiều người chú ý.

- Ai nha, Nhất Chỉ sơn kinh tiền mặt sắc biển mây!

- Trời ạ, quá hùng vĩ! Phật quang sáng chói, biển mây khoác vàng!

- A Di Đà Phật, cảm giác được có Phật Tổ giáng lâm Nhất Chỉ sơn.

- Trâu ghê, không biết là thật hay giả nữa.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right