Chương 469: Quả Nhiên Vẫn Là Không Nhận Chào Đó
- Nhất Chỉ sơn đẹp đến thế á? Nghe nói còn có cả rừng trúc nữa, trời ơi phải tìm cơ hội đến xem!
- Mai đi đi, Nhất Chỉ Sơn, ai đi cùng không?
- Nghe nói Nhất Chỉ sơn có thể ngắm bình minh, nhìn biển rừng trúc, ăn đặc sản cơm Hàn Trúc, bây giờ còn có cả biển mây. Mỗi Nhất Chỉ sơn mà lại có nhiều chỗ vậy rồi, phải đi bằng được.
Trên internet cái gì cũng nói, nhưng là không thể phủ nhận là, Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ tự lại được nổi tiếng.
Một lần có thể nói là may mắn, hai lần? Ba lần? Rất nhiều lần thì sao?
Long Phật Văn Thư, rừng trúc phía bắc, Nhất Vĩ Độ Giang, cao tăng độ anh linh...
Trước kia những tin tức này được đưa ra thì không ai để ý, nhưng khi chúng được đưa ra lần lượt thì mọi người lại phải cẩn thận suy nghĩ rốt cuộc có phải là thật không. Ngôi chùa này có đúng thế không, vị hòa thượng này có giỏi giang như lời đồn?
Ở huyện Tùng Vũ mọi người không còn lạ nữa, rất nhiều người đã từng thử trải nghiệm Nông Gia Nhạc, leo núi bái Phật, cũng có rất nhiều người đi cầu tử, mà cầu được rồi thì không ai nói là lừa đảo cả. Ngược lại rất nhiều người kiêu ngạo, đăng những tin tức này, bổ sung một câu: "Nhất Chỉ sơn thật sự rất tuyệt! Nhất Chỉ tự rất linh, hàng xóm đi cầu tử đều thành công!"
- Trụ trì Nhất Chỉ tự giỏi cực, còn có cả động vật rất nhân tính hóa, y như người ấy.
- Cực yêu Pháp sư Hầu tử, quét rác hàng ngày, còn biết quan tâm, trông trẻ con nữa á...
- Mình thích con sóc, nó sẽ tặng quà cho mọi người đó, hạt điều ăn ngon cực.
- Mình thì thích con chó trắng ý, nghe nói là sói, lông bạc, nhìn ngầu kinh.
- Còn tớ thích tiểu hòa thượng mặc yếm, khỏe ơi là khỏe, gánh thùng nước nặng thế mà còn bước đi như bay, giỏi hơn cả người lớn.
...
Mọi người nghị luận ầm ĩ, lan tràn cấp tốc trên internet, rất nhanh truyền đến Hắc Sơn thị. Sau đó lại bị đám dân thành thị coi như kỳ văn dị sự đem đi chia sẻ, và thế là cái tên Nhất Chỉ tự đã ra khỏi huyện Tùng Vũ, đập vào mắt dân chúng thành phố Hắc Sơn. Lúc Tỉnh Nghiên nhìn thấy tin tức này, chia sẻ một cái, cộng thêm hiệp hội thư pháp, mập mạp, Hầu tử, Mã Quyên đồng thời hỗ trợ tuyên truyền, Nhất Chỉ tự đã càng ngày càng nổi tiếng.
Hệ thống bỗng nhiên nói.
- Đinh! Chúc mừng ngươi, Nhất Chỉ tự đã nổi tiếng đến Hắc Sơn thị, cố gắng lên, thêm ít sức mạnh, không chừng sẽ hoàn thành nhiệm vụ thanh danh vang dội cũng nên.
Phương Chính ngu người, hắn đã làm gì? Nhất Chỉ tự nổi tiếng? Hắn chỉ gõ chuông thôi mà? Đến mức đó sao?
Không biết bên ngoài như thế nào, Phương Chính vẫn sống cuộc sống của mình, mỗi ngày gõ chuông, gõ mõ, niệm kinh, đọc kinh thư, ngộ Phật pháp, tu luyện nội công mà Hồng Hài Nhi đã cải tiến.
" Thai Tức kinh " có thể tu luyện, chỉ là hiệu quả rất kém, rừng sâu núi thẳm, ngày đêm khổ luyện chắc chắn sẽ có thu hoạch, cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ. Người ta sống một trăm tuổi, nếu tu luyện " Thai Tức kinh " thì sống một trăm hai ba mươi tuổi không còn là vấn đề. Nếu tu luyện thì thể lực, sức chịu đựng, các phương diện về mặt sức khỏe đều hơn hẳn người đồng lứa. Đương nhiên, " Thai Tức kinh " cũng không thể tăng lên tố chất cơ thể, cho nên tu hành công phu này cũng không có nghĩa là trở thành võ lâm cao thủ, chỉ là sức khỏe tốt hơn mà thôi.
Tuy nhiên nếu nhìn từ một phương diện khác, " Thai Tức kinh " cũng đúng là công phu để thế giới tranh đấu, dù sao không đánh lại mày thì sống dai hơn mày, chờ mày chết thì đào mộ mày lên, nhảy disco trước mộ luôn, mày làm được gì? Đương nhiên, đây chỉ là một câu nói đùa, có thể tu luyện " Thai Tức kinh " thì bản tính sẽ không táo bạo, không làm được chuyện như vậy.
Tuy nhiên sau khi sửa đổi " Thai Tức kinh " rõ ràng đã khác hẳn, Phương Chính tu luyện và cảm nhận được sức mạnh của mình trước luôn trì trệ lại tăng lên, cơ thể rắn chắc hơn, có sức lực, sức chịu đựng, cả làn da cũng trắng trẻo, mịn màng.
Phương Chính cười khổ nói:
- Có " Thai Tức kinh ", bần tăng có hoàn tục bây giờ cũng có thể đổi đời rồi, haiz... Nguyên phần mở spa làm đẹp đã kiếm bộn tiền.
Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
- Ngươi có thể thử.
Phương Chính khẽ đảo mắt:
- Ngươi không thể để cho ta thoải mái một lúc thôi sao? Nghĩ cũng không được à?
Không thèm để ý hệ thống, Phương Chính tiếp tục gõ mõ, niệm kinh.
Chạng vạng, Phương Chính ngồi dưới cây Bồ Đề, lấy điện thoại ra lướt lướt. Lúc này, hắn nhận được một lời mời vào nhóm, người mời có nickname vô danh, chữ ghi là "Nhóm lớp cấp ba Tùng Vũ huyện"
Phương Chính nghĩ, bạn cùng lớp ư, nhưng sao đột nhiên lại kết bạn với hắn chứ? Người biết số hắn cũng không nhiều, thêm bạn càng không có mấy.
Cho đến giờ phút này, bạn bè Phương Chính lưu trên điện thoại không quá hai mươi người, còn có một nửa là nhân viên đoàn làm phim, thỉnh thoảng bị trêu chọc. Hắn đã sớm miễn dịch, tự động không để ý các mỹ nữ đùa giỡn, đọc hết tin nhắn gửi tới, cười cười, không đáp lời. Lâu dần mấy cô ấy cũng đành từ bỏ...
Nhưng trong số đó tuyệt đối không có ai là bạn học của hắn cả! Như vậy là ai, từ đâu mà biết số di động, nick chat của hắn cơ chứ?
Không nghĩ nhiều nữa, dù sao cũng là bạn học nên hắn xác nhận! Mặc dù đã rất lâu rồi không có liên hệ với họ nhưng nghĩ đến năm đó, mặc dù cảm giác trường học rất tệ, quan hệ bạn học cũng hỏng bét, nhưng bây giờ lại toàn là hồi ức, kỷ niệm.
Tuy nhiên sau khi vào nhóm, hình như cũng không có ai biết là có thêm hắn, cho dù là hệ thống có thông báo.
Phương Chính cười khổ nói.
- Quả nhiên, bần tăng vẫn là người bị thiếu.
Hắn học cấp ba ở huyện Tùng Vũ, trường này xếp loại cấp hai, chủ yếu học sinh từ các thôn làng xung quanh, đương nhiên có cả học sinh bản địa. Thế nhưng học sinh cũng phân biệt nhóm, ở huyện thành cho là mình có hoàn cảnh ưu việt nên tỏ ra kiêu ngạo, mặc dù cái cảm giác ưu việt đó thường thường chỉ có thể kéo dài không đến một tháng, thi thử xong là hết...
Mà đến từ nông thôn, trên cơ bản đều là ở lại trường, trường học không có nhiều phòng nên đã đưa ra quy định, nữ sinh có thể ở ký túc xá còn nam sinh thì đi ra ngoài... Thế là tạo điều kiện phát triển kinh tế xung quanh, rất nhiều nhà đã sửa lại, mời học sinh vào ở. Kết quả không có giáo viên quản thúc, các học sinh ở bên ngoài nhảy lên tận trời...
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~