Chương 470: Bạn Học Nhiệt Tình

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,232 lượt đọc

Chương 470: Bạn Học Nhiệt Tình

Còn cái đám học sinh bản địa thì về nhà hàng ngày nên cực kỳ ghen tỵ với nhóm chim tự do kia. Có tiền lại rảnh không ai quản, bỏ học cũng ngon, ai không hâm mộ?

Đương nhiên, Phương Chính là một ngoại lệ, hắn rảnh nhưng không có tiền, không đi đâu được! Bọn trẻ trong thành và hắn không có điểm chung, trẻ con nông thôn thì mỗi ngày ra ngoài uống rượu, chém gió, lên mạng, còn hắn không có tiền, không chơi được thế là bị cách biệt. Trước kia bị xem nhẹ, hiện tại vẫn là bị sót, Phương Chính chỉ biết cười khổ.

Đang lúc hắn định offline, giả chết, một bạn học bỗng nhiên nhắn tin:

- Là Phương Chính à? Chào mừng vào nhóm nhé.

Phương Chính đọc được suýt thì bật khóc, rốt cục có người chú ý tới hắn! A Di Đà Phật, hắn vẫn còn là một người sống, không có bị xem nhẹ... Hạnh phúc quá đi!

Nhìn nhìn tên của đối phương, Lưu Đại Thành. Đầu hắn hiện lên một khuôn mặt không quá quen thuộc, hình như là bạn cùng lớp mười, về sau lớp 12 thì chuyển lớp khác, không gặp nhau nhiều, nói chuyện cũng rất ít. Lưu Đại Thành học lực thuộc loại tầm tầm, không phải học bá, cũng không phải phế thải, cố gắng một chút là có thể đi lên, còn thả lỏng một chút sẽ giống như đám Phương Chính. Lưu Đại Thành có nhiều bạn hơn hắn nhiều, sinh nhật có thể có mười mấy hai mươi bạn đi, cũng coi là nổi bật chút chút. Nhìn danh hiệu phía sau, Lưu Tổng, hiển nhiên, Lưu Đại Thành đang làm ăn không tệ.

Phương Chính trả lời:

- A Di Đà Phật, là bần tăng. Xin chào chư vị thí chủ.

- Ha ha... Phương Chính, cậu làm hòa thượng thật nha.

Phương Chính lên tiếng, mọi người xôn xao.

- Phương Chính, lúc trước cậu nói cậu xuống từ chùa, không ngờ là thật.

- Phương Chính giờ cậu xuất gia ở chùa nào?

- Cạo trọc hả?

- Nghe nói hiện tại hòa thượng rất giàu, giàu đến chảy mỡ, có thể ăn thịt uống rượu, còn có thể tán gái, lái siêu xe. Phương Chính, cậu là người đầu tiên của lớp đấy, trâu bò. Lúc trước chúng tớ đều nhìn nhầm, hiện tại hâm mộ không kịp luôn.

Một đám người hô lên, Phương Chính ngẩn người, cái gì với cái gì vậy? Chúng ta đang sống cùng một cái thế giới hả? Giàu đến chảy mỡ, ăn thịt uống rượu, tán gái? Bạch Vân Thiền sư, Hà Quang thiền sư cũng không đãi ngộ này đâu ha! Mà nhớ không lầm, lúc đi học hắn đã nói không chỉ một lần rằng mình xuất gia ở Nhất Chỉ miếu. Kết quả họ lại quên hết! Quả nhiên, hắn vẫn bị bơ như cũ.

Thế là Phương Chính trả lời:

- Bần tăng rất giàu thời gian, nhưng chỗ bần tăng xuất gia chỉ là một ngôi chùa nhỏ, không có khả năng như thế. Hiện tại mỗi ngày ăn cơm sạch, ăn đồ ăn chay, cũng khổ. Ngược lại là chư vị thí chủ, nhìn đều rất tốt.

- Tạm được, đúng rồi Lưu Tổng, trước cậu nói cái gì?

Khiến hắn phải câm nín, hắn mới giới thiệu một người tên Trần Tiêu bắt đầu chuyển đề tài.

Sau đó Lưu Đại Thành xuất hiện nói:

- Vừa mới nói tới cái gì, đúng rồi, đều là bạn học, nếu ai cần công việc thì cứ bảo tớ nhé. Hiện tại bên tớ mở rộng kinh doanh, cần mấy người bạn đáng tin tưởng, thế nên chỉ cần tin vào Lưu Đại Thành tớ thì cứ tới! Đến đây rồi thì vé máy bay hay ăn uống, chỉ cần cậu có năng lực thì sẽ có hết!

- Lưu Tổng giỏi quá!

- Lưu Tổng trâu bò nha, giờ tớ đang học...

...

Phương Chính đọc hết, bất đắc dĩ lắc đầu , có vẻ như hắn lại trở thành người tàng hình. Nhưng hắn không quan tâm lắm, một người ngoài như hắn có muốn trò chuyện, đoán chừng cũng không hợp. Mỉm cười, không có để ở trong lòng, an tâm nhìn náo nhiệt được rồi.

Mọi người trò chuyện một chút rồi đến một người bạn nữ.

Trần Tiêu nói.

- À Lệ Nhã, nghe nói dạo này nhà cậu khó khăn, Lưu Tổng đang phát đạt đó, cậu có thể tới chỗ cậu ấy làm việc, kiếm tiền, thế là giải quyết xong.

Mọi người cùng ủng hộ, sau đó cô bạn tên Lệ Nhã xuất hiện.

Lệ Nhã nói.

- Tớ chắc là thôi, tớ học Văn Học, nói thật, cũng không có học được cái gì cả. Đi qua, sợ là giúp không được gì...

Nhìn thấy cô gái này ra, trong đầu Phương Chính hiện lên một người, cô bạn luôn ngồi trong góc, nhút nhát, nói chuyện rất nhỏ. Cũng không phải là tự ti, chỉ là cô gái này tính cách yếu đuối, giật mình đã khóc...

Lưu Đại Thành lập tức mở lời.

- Tề Lệ Nhã, không sao đâu, bên tớ đang thiếu người, nếu cậu không kiếm được việc thì đến chỗ tớ đi.

Tề Lệ Nhã nghĩ nghĩ, nói:

- Để tớ suy nghĩ, bàn bạc với gia đình, nếu ổn thỏa thì tớ sẽ qua. Cám ơn, Lưu Tổng.

Lưu Đại Thành nói.

- Ha ha... Đều là bạn học cũ, khách khí làm gì.

Sau đó mọi người lại bắt đầu hàn huyên, Phương Chính nhìn một hồi, đa số đều là quay chung quanh Lưu Đại Thành, cậu ta thỉnh thoảng sẽ khoe ảnh nhà, ảnh xe, mọi người kinh ngạc ồ lên.

Lắc đầu, Phương Chính yên lặng chúc Lưu Đại Thành có thể tiếp tục làm giàu. Kiếm được tiền, còn có thể trợ giúp bạn học, đây cũng là người tốt đi.

Mấy ngày tiếp theo thì nhàn nhã, gõ chuông, ăn chay niệm Phật, nhìn xem một đám khách hành hương lui tới, lễ Phật, trong lòng vô cùng thỏa mãn. Bất giác, khách hành hương đến Nhất Chỉ tự cũng thay đổi, trước đều là thôn dân giờ bắt đầu có thật nhiều người trong huyện thành đến, nhưng người Hắc Sơn thị tới vẫn rất ít, có thể nhìn ra từ biển số xe dưới chân núi.

Một tuần sau, Phương Chính lướt điện thoại, bỗng nhiên nhận được một lời kết bạn, là Lưu Đại Thành! Hắn có ấn tượng không tệ về cậu ta.

Đối phương nhắn tin thân thiện, cũng khiến Phương Chính thật thoải mái:

- Này, bạn học Phương Chính, rất lâu không liên hệ, còn nhớ tớ không? Lưu Đại Thành đây! Xem album ảnh của cậu, cậu thật sự làm hòa thượng rồi.

Thế là Phương Chính xác nhận, hai người chính thức kết bạn.

Nhưng bất ngờ là, đối phương lập tức gửi một cái khuôn mặt tươi cười, chào hỏi.

Phương Chính nhắn một biểu tượng chắp tay trước ngực.

Lưu Đại Thành quen thuộc hỏi.

- Phương Chính, đã lâu không gặp. Tớ nghe nói cậu làm trụ trì, không tệ.

Phương Chính khiêm tốn trả lời:

- A Di Đà Phật, cũng được, thời gian hơi vất vả chút thôi.

Hắn cũng không thể nói mỗi ngày mình ăn Linh mễ, uống nước Vô Căn đâu nhỉ? Khiêm tốn là mỹ đức, kiên quyết không giả vờ.

Lưu Đại Thành nói.

- Vậy à?

Phương Chính hỏi:

- Nghe nói hiện tại thí chủ phong sinh thủy khởi, giỏi ghê. Hiện tại thí chủ đang ở đâu?

Lưu Đại Thành nói.

- Tớ à, ở Bắc Giang phía nam ấy, đại giang vào biển, vùng quốc gia quy hoạch, coi như không tệ.

Phương Chính cười cười, hắn đã nghe nói về Bắc Giang, đúng là có nhánh sông vào biển, còn xuôi theo thành phố Hải Thành, nhưng nếu nói là vùng quốc gia quy hoạch thì hơi chém. Nơi đó cách Hải thành không xa, có Hải thành là chướng ngại vật, hắn nghĩ phát triển thì quá khó khăn. Tuy nhiên nơi đó vẫn là thành phố lớn, lớn hơn Hắc Sơn thị, Nhất Chỉ thôn thì càng không cách nào so sánh được.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right