Chương 471: Tin Tức
Thế là Phương Chính nói:
- Thật giỏi.
- Phương Chính, tôi nói cậu nghe, bây giờ phía Nam kinh tế phát triển rất tốt, anh em bây giờ tuy rằng không xem như phú giáp một phương, nhưng cũng coi như khá giả. Có cơ hội thì đến chỗ tôi chơi, tôi dẫn cậu đi ăn các loại hải sản tươi một phen... Ấy, suýt nữa quên mất, cậu là hòa thượng không thể ăn mấy cái này. Không sao, ở chỗ tôi còn có mấy loại thức ăn chay từ biển, bảo đảm cậu ăn ngon lành, chơi vui vẻ.
Lưu Đại Thành chào mời.
Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, ý tốt của thí chủ bần tăng xin nhận, nếu như có cơ hội bần tăng chắc chắn sẽ đi.
- Còn sau này cái gì, cậu làm hòa thượng rồi mỗi ngày đều là người rảnh rỗi. Bây giờ đi đi, ngồi máy bay đến đây, tiền vé tôi trả cho.
Lưu Đại Thành lập tức mời, trong câu chữ còn có ý hào phóng, tài đại khí thô.
Phương Chính kinh ngạc, hắn nói đi cũng chỉ là khách khí một chút, người ta mời, Phương Chính cũng chỉ khách khách khí khí, dù sao hai người cũng không thân quen cho lắm! Kết quả Lưu Đại Thành lại nhiệt tình như vậy. Nhiệt tình đến độ làm Phương Chính cảm thấy bên kia tin nhắn có phải người hay không, lẽ nào là quỷ rồi? Thật sự là thấy quỷ, nhân duyên của hắn từ khi nào lại tốt như thế.
Phương Chính cũng quả thực cần phải đi lại bên ngoài nhiều hơn, Vô Tương Môn đương nhiên có chỗ tốt, đó chính là đi lại rất thuận tiện, nhưng chỗ không tốt của Vô Tương Môn rất hiển nhiên là ra ngoài thì phải hoàn thành nhiệm vụ. Một khi đi ra bên ngoài, vì để phòng ngừa không đến mức chết đói ở ngoài, hoặc là về không đến nhà, đành phải liều mạng đi tìm mục tiêu nhiệm vụ... đợi làm xong nhiệm vụ rồi cũng không còn tâm tư đi dạo xung quanh.
Đi lại bên ngoài vẫn là nhẹ nhàng một chút mới tốt, mang theo một bọc đồ Phương Chính cũng cảm thấy mệt.
Lúc này Lưu Đại Thành lại nhắn tin tới:
- Phương Chính, tôi cũng mời như vậy rồi mà cậu vẫn không đến, có phải là lên trụ trì rồi liền xem thường người bạn học cũ này không? Cái này không có ý tứ lắm đi...
Phương Chính vừa nghe trong lòng cười khổ không thôi, lần đầu tiên gặp người đuổi theo cho tiền hắn tiêu đấy. Phương Chính nghĩ nghĩ, hình như gần đây cũng đúng là không có việc gì cần làm, bằng không đi xem thử xem? Dù gì có người bao ăn bao ở, đi chơi cũng rất tốt...
Lưu Đại Thành tiếp tục nói:
- Phương Chính, lời nên nói tôi cũng đã nói hết, cậu nếu như không đến thật sự là không cho mặt mũi đó.
Phương Chính cười khổ một tiếng:
- Thí chủ, bần tăng sợ là không có tiền ngồi máy bay đi.
- Nhìn cậu nói lời này kìa, đều đã lên trụ trì còn có thể không có tiền đi máy bay? Yên tâm, cậu qua đây, số tiền này tôi đều chi trả cho cậu, một đồng cũng không thiếu.
Lưu Đại Thành nói.
Phương Chính bất đắc dĩ, cái gì gọi là làm trụ trì còn có thể không có tiền? Hắn thật sự là không có! Chẳng qua nghĩ lại, trên đời này có thể lăn lộn thành trụ trì như hắn cũng thật hiếm thấy...
Lúc này Lưu Đại Thành nói:
- Được rồi, không nói nhảm nữa, đến Hải Thành thì gọi điện cho tôi, đây là số điện thoại, số máy riêng phía sau là điện thoại văn phòng tôi, trực tiếp nói cậu là bạn học tôi, có chuyện gì cứ nói, thư ký của tôi sẽ liên lạc cậu.
Nói xong, Lưu Đại Thành lại gửi số điện thoại, địa chỉ tới sau đó offline.
Phương Chính sờ sờ đầu trọc, hắn đột nhiên phát hiện, thế giới này thật huyền ảo ha, bạn học nhiệt tình này thật đúng là tiện nghi! Quan trọng là, người ta hình như sống rất tốt, đều có thư ký cơ. Lại nhìn nhìn bên cạnh mình, trừ một con khỉ thì là sóc, sói, duy nhất một đứa là người thì lại là yêu quái, ngay cả một chút đứng đắn cũng không có, qủa nhiên là người so với người tức chết người.
Chẳng qua Phương Chính vẫn như cũ không đáp ứng ngay mà nói:
- Bần tăng tuy là ở miếu nhỏ, nhưng mà chuyện vặt cũng nhiều, sắp xếp xong rồi nếu như có thời gian nhất định đi.
- Được, vậy cậu suy nghĩ, tôi đợi cậu.
Lưu Đại Thành trả lời sảng khoái.
Phương Chính đồng ý, đúng lúc này, trong nhóm lớp có người hỏi:
- Gần đây sao không thấy Tề Lệ Nhã nhỉ, hồi trước vẫn luôn sôi nổi mà. Nhìn trạng thái là nói đi tìm Lưu tổng, @Lưu tổng, Tề Lệ Nhã tìm đến chỗ cậu chưa?
Kết quả làm Phương Chính kinh ngạc phát hiện là vừa mới nãy Lưu Đại Thành còn rất vui vẻ trò chuyện với Phương Chính lại không lên tiếng, đây là có chuyện gì.
Lúc này Trần Tiêu nhảy ra nói:
- Đón rồi, Tề Lệ Nhã cảm thấy bên đây không tệ, bắt đầu đi làm. Công ty Lưu tổng làm là thực phẩm xanh sạch, vào nhà máy không được phép mang theo điện thoại di động, buổi sáng làm 8 tiếng, nếu tối tăng ca có tiền tăng ca. Không thể không nói, Tề Lệ Nhã cũng giỏi chịu khổ, mỗi ngày tăng ca, tối về đi ngủ. Bây giờ Tề Lệ Nhã đang nỗ lực, không có thời gian trò chuyện đâu.
- Trần Tiêu, nghe ý của cậu thì cậu cũng đến đó rồi?
Có người hỏi.
- Đúng thế, tôi sớm đã đến rồi, bây giờ đã là chủ nhiệm một phân xưởng nhỏ rồi, ngày trôi qua không tệ, thời gian rảnh rỗi không ít mới có thể cùng mọi người tám chuyện.
Trần Tu bộ dạng đắc ý.
- Giỏi nhỉ!
- Đó là chuyện đương nhiên, đi theo Lưu tổng lăn lộn, sẽ có nhà có xe.
- Đúng rồi, doanh nghiệp của Lưu tổng gọi là cái gì? Mãi mà không hỏi.
- Không nói nữa, tôi bên đây bận rồi, có tổ điều tra xuống, bye.
Trần Tiêu bỗng nhiên chạy mất.
Đám người không còn cách nào.
Phương Chính thì cau mày, tổ điều tra này đến cũng đúng lúc quá nhỉ? Mấy lần trước, có người hỏi công ty Lưu Đại Thành mở gọi là gì, Lưu Đại Thành đều là xoay trái xoay phải mà nói, hắn không phải có chuyện thì là có việc, hoặc là Trần Tiêu nhảy ra đổi chủ đề. Hôm nay lại như vậy...
Lại thêm Lưu Đại Thành vẫn còn online nhưng không lên tiếng, Tề Lệ Nhã đi đến đó cũng không thấy online, đủ loại dự cảm ập tới một lúc, Phương Chính có loại dự cảm không hay. Chuyện này sợ là không đơn giản!
Đúng lúc này, Phương Chính nhìn thấy Dương Hoa đi tới, mặt mày vui mừng, hiển nhiên là lại có chuyện tốt.
Dương Hoa vừa vào cửa, Phương Chính chắp tay nói:
- Thí chủ vui mừng như thế, sợ là mời bần tăng đi ăn tiệc mừng sao?
Tính tính ngày, tháng 10 năm ngoái Dương Hoa và Đỗ Mai đến cầu con, đến năm nay là tháng 7, vừa đúng 10 tháng cũng phải sinh con rồi đi.
Dương Hoa liền cười không khép miệng nói:
- Phương Chính trụ trì, Đỗ Mai vẫn chưa sinh đâu. Đây không phải sắp đến ngày dự sinh rồi, mọi người trong lòng lo lắng lung tung. Tôi đến bái Bồ Tát, cầu xin Bồ Tát phù hộ cho Đỗ Mai mẹ con bình an. Có điều, cũng sắp sinh, đến lúc đó ngài nhất định phải xuống núi uống rượu mừng của tôi... à, là uống nước mừng.
Phương Chính cười nói:
- Nhất định, nhất định.
Dương Hoa cười đi vào Phật đường, cung kính dâng hương, cầu nguyện, dập đầu chuyên chú, lúc này mới đi ra Phật đường.
Phương Chính tiễn Dương Hoa, kết quả ra cửa liền nghe mấy người đang nhỏ giọng bàn tán:
- Nghe nói gì chưa? Gần đây không ít người đến phía Nam đều không có tin tức gì.
- Nghe rồi, anh nói đây là có chuyện gì xảy ra? Nói là đi làm công, làm sao đến đó rồi thì bặt tin vậy?
- Cũng không phải hoàn toàn không có tin gì, có người vẫn sẽ gọi điện về, chỉ là luôn cảm thấy kỳ quặc.
...
Nghe những lời này, Phương Chính cau mày, hắn vô thức nhớ tới Tề Lệ Nhã.
Dương Hoa thấy Phương Chính như vậy, thấp giọng hỏi:
- Phương Chính trụ trì, ngài không biết ư?
Phương Chính hỏi:
- Biết cái gì?
- Ôi, nhìn ngài thế này là không biết rồi. Gần đây ở thôn lân cận có mấy người đi về phương Nam, kết quả vừa đi liền không có tin tức. Những người này đều là ngày đầu tiên đến đó còn gọi điện về chào hỏi, nhưng từ ngày hôm sau thì rất ít liên hệ với người nhà. Chỉ cần liên hệ thì đều là đòi tiền. Ngài nói xem, trong nhà nếu như có tiền, bọn họ còn phải chạy đến phía Nam làm gì? Chúng ta đoán, bọn họ ở phía Nam gặp phiền phức rồi.
Dương Hoa nói.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~