Chương 472: Trùng Hợp Nhiều Như Vậy?
Tiễn Dương Hoa đi, Phương Chính lòng càng không yên tâm.
Phương Chính có ấn tượng không tệ với Tề Lệ Nhã, tuy rằng Tề Lệ Nhã không phải một cô gái xinh đẹp, trí tuệ năng lực bình thường, không có giá trị nhan sắc cao cũng không có vóc dáng yêu nghiệt, dáng không cao tới 1m60. Nhưng là cô gái nhu nhược bên trong mang chút dịu dàng. Phương Chính đã từng thấy Tề Lệ Nhã mua hai phần cơm hộp, một phần cho một người lang thang, mà đưa tận một tuần, mãi cho đến khi người lang thang đó rời khỏi phụ cận trường học mới thôi.
Nhớ tới đây Phương Chính càng lo lắng hơn cho Tề Lệ Nhã, chẳng lẽ là cô cũng gặp tình huống giống vậy.
Nghĩ đến những điều này, Phương Chính có chút ngồi không yên, chẳng qua nghĩ đến phương Nam xa xôi, vé máy bay thì không cần nghĩ tới, vé tàu cũng không rẻ đâu! Trong túi hắn vài đồng bạc này không đủ dùng!
- Hệ thống này, ngươi thu nhiều tiền hương hỏa như vậy cũng không thể cho ta một phần sao?
Phương Chính đau khổ hỏi.
Hệ thống đáp:
- Có thể!
Phương Chính kinh ngạc, sau đó cười lạnh nói:
- Chúng ta không chơi nói nửa vời được không? Nói thẳng đi, rốt cuộc có thể hay không.
- Có thể.
Hệ thống lại nói.
Phương Chính hoàn toàn sửng sốt, lại xác nhận lần nữa hỏi:
- Thật sự có thể?
- Có thể!
Hệ thống nói.
- Ngươi chắc chứ, có thể?
Phương Chính hỏi nữa.
- Ngươi có phiền hay không? Không cần tiền thì dẹp đi, ta giữ lại!
Hệ thống giận.
- Vậy còn phí lời cái gì nữa? Đều lấy ra cho bần tăng đi!
Phương Chính bắt đầu kêu ngao ngao.
- Đều cho ngươi? Ngươi nghĩ nhiều rồi! Đến tháng này thì ngưng, tổng công đức của ngươi vượt qua 2500, đạt yêu cầu thấp nhất. Cho nên tiền công đức ngươi có thể nhận được 10% để dùng cho sinh hoạt.
Dù thế nào thì vừa nghe liền vui vẻ, lần này hệ thống lại không đùa bỡn hắn, lại thật sự có tiền! Thế là Phương Chính lập tức hỏi:
- Ta bây giờ có bao nhiêu tiền? Có thể lấy ra bao nhiêu? Còn nữa, ngươi sao không nói sớm?
- Nói sớm có ích gì? Điểm công đức không đủ, ngươi cái gì cũng không có, phí công nhớ thương, phân tâm, hao tâm tốn sức, hơn nữa loại theo đuổi quá độ này hoàn toàn không phải là chuyện tốt gì.
Hệ thống nói lẽ dĩ nhiên.
Bây giờ Phương Chính nhìn hệ thống thấy sao cũng thuận mắt, còn như ngươi nói gì, Phương Chính đã không thèm để ý, dù sao ngươi có lý.
Hệ thống tiếp tục nói:
- Cho đến hiện giờ, tổng cộng thu được tiền hương hỏa 68736 đồng! Ngươi có thể sử dụng 6873 đồng.
- Nhiều như vậy?
Phương Chính quả thật giật nảy mình, có điều cẩn thận nghĩ lại, đám người Bàn Tử, Hầu Tử bỏ không ít tiền, Dương Hoa cũng cho không ít, còn có nhiều khách hành hương như thế kia. Mỗi ngày khách tới là mấy chục người, một người xem như bỏ vài đồng cũng không ít rồi. Nhưng mà nghĩ lại thì, số tiền hắn cần thăng cấp thần thông, động một chút là 10000 trở lên, Phương Chính bỗng phát hiện, mình vẫn nghèo như vậy!
Bất quá cái này không quan trọng, lập tức lấy tiền ra, sau vài phút trong tay hắn liền nhiều thêm một xấp tiền, Phương Chính cười đến mắt híp thành một đường nhỏ, dựa vào tường đếm tiền! Một tờ hai tờ ba tờ...
- Cảm giác đếm tiền thật sung sướng!
Phương Chính cười ra hoa, đã lâu như vậy hắn tuy cũng cầm qua số tiền lớn, nhưng đó đều là có thể nhìn không thể tiêu, bây giờ cuối cùng có thể tiêu rồi, sướng vãi...
Chẳng qua sau khi sướng xong, Phương Chính lại cầm điện thoại lên, ngồi dưới gốc cây Bồ Đề. Quả nhiên, Phương Chính thấy Lưu Đại Thành lại gửi tin cho mình.
- Phương Chính, nghĩ xong chưa? Khi nào đến đây?
Lưu Đại Thành hỏi thẳng.
Phương Chính đảo tròn mắt nói:
- Không được, nghèo á, tiền trong tay không đủ mua vé máy bay, muốn đi cũng đi không được, haiz, tiền trợ cấp nhà nước chưa tới, bây giờ đi không được, nếu không cuối năm lại nói ha.
Ầm ầm!
Một tia sấm chớp đánh xuống trước mặt Phương Chính, Phương Chính nhếch nhếch miệng, hắn liền biết không phải nói dối có ý tốt, nói dối là phải bị sét đánh. Chẳng qua hắn cũng quen rồi, không xem là chuyện lớn.
Lưu Đại Thành nói:
- Hỏi mượn người trong thôn một ít không phải được à.
Phương Chính nhìn đến đây, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, Lưu Đại Thành xem ra thật sự có vấn đề. Song Phương Chính tiếp tục nói:
- Bần tăng không đến mức vạn bất đắc dĩ sẽ không hỏi mượn tiền bất kỳ ai.
Lần này là nói thật, không có sấm sét giáng xuống.
Lưu Đại Thành im lặng, qua hồi lâu, Lưu Đại Thành gửi tới một tin:
- Oài, cậu thật là phiền. Được rồi, cậu chụp ảnh chứng minh thư gửi cho tôi, tôi bảo thư ký đặt vé máy bay cho cậu.
Phương Chính sững sờ, lẽ nào hắn nghĩ sai sao? Song vẫn chụp thẻ chứng minh gửi đi.
Bên kia trả lại icon OK, sau đó nói sắp đi họp liền biến mất.
Xế chiều, Lưu Đại Thành lại trả lời:
- Tôi có bảo thư ký đặt vé máy bay cho cậu, nhưng mà bây giờ vé đều bán hết rồi, hơn nữa nghĩ tới cậu dường như chưa ngồi máy bay bao giờ, đi cũng rất phiền phức. Bây giờ máy bay hở chút là trễ giờ, còn không tiện bằng ngồi xe lửa. Đường sắt cao tốc vừa mới xem không có chuyến đi thẳng, mua cho cậu vé ngồi đi tàu nhanh. Ài, cậu nói xem tháng 7 này học sinh nghỉ hè cũng là phiền phức, mua cái vé nằm cũng khó như vậy, vé ngồi này vẫn là tìm quan hệ với cục đường sắt giúp cậu mua, thế nào, bạn học cũ tôi đây đủ thành ý không?
Phương Chính không vội trả lời mà lên mạng tra tìm, vé máy bay quả thực là không có, nhưng mà khoang hạng nhất vẫn còn đây! Vé cao tốc rõ ràng cũng có, sao lại nói không có? Vé giường nằm tàu nhanh thật không có, nhưng vẫn có giường mềm!
Phương Chính nhướn mày trả lời:
- Như vậy à, bần tăng chịu khổ quen rồi, ghế cứng thì ghế cứng đi.
- Ừm, vậy được, cậu ra trạm xe lửa lấy vé là được.
Lưu Đại Thành nói, sau đó còn gửi văn bản, nói Phương Chính lấy vé thế nào, đồng thời nhiều lần dặn dò đừng nhầm xe lửa.
Phương Chính càng tò mò hơn, Lưu Đại Thành này đâu cần nhiệt tình như vậy chứ! Thật sự là tình bạn bè học chung mời hắn đi chơi ư? Chuyện này sợ là không đơn giản như thế.
Vé xe lửa là 9 giờ sang mai đi, thời gian có hơi gấp. Cơ mà Phương Chính bây giờ có tiền, cũng không lo lắng gì, huống hồ hắn còn có đồ đệ mà!
Hôm sau, trời tờ mờ sáng, Phương Chính gọi Hồng Hài Nhi, sau đó đứa nhỏ này mắt còn mơ ngủ dẫn Phương Chính, mở dẫn đường phi tới thành phố Hắc Sơn. Không thể không nói, tốc độ bay của Hồng Hài Nhi nhanh hơn nhiều, chỉ cảm thấy gió thổi vù vù bên tai, hơn 20 phút đã tới thành phố Hắc Sơn. Bảo Hồng Hài Nhi quay về trông nhà, Phương Chính thì ngồi trước cửa trạm xe, trên người đeo một túi vải lớn, bên trong đều là bánh ú Linh mễ. Mặc dù nói với bên ngoài là không có, nhưng mà đối với Phương Chính mà nói, muốn ăn cái này quá đơn giản, lúc nào cũng có thể làm. Lần này phải ra ngoài, làm một ít bánh mang theo, ít ra sẽ không bị chết đói.
Không lâu sau xe lửa đến, Phương Chính đi theo đoàn người đông đúc leo lên xe lửa, vừa đi thoáng qua Phương Chính phát hiện, trên xe này thật đúng là bị học sinh chiếm đóng, đâu đâu cũng là gương mặt trẻ tuổi. cười cười nói nói, cảm giác cả xe đều nhiều hơn vài phần không khí thanh xuân. Phương Chính nhịn không được cảm thán trong lòng một câu:
- Tuổi trẻ thật tốt mà... Ấy, hình như mình cũng không lớn lắm đâu!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~