Chương 473: Gào Thét

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 890 lượt đọc

Chương 473: Gào Thét

Tìm tới chỗ ngồi, theo xe lửa bắt đầu chạy, Phương Chính nghe tiếng trò chuyện xung quanh, yên lặng tựa lưng vào ghế chợp mắt nghỉ ngơi.

Chuyến xe này Phương Chính vỏn vẹn ngồi hai ngày hai đêm, sang ngày thứ ba mới tới Bắc Giang, mà Phương Chính không hề có cảm giác đến một thành phố khác, trước mắt vẫn là xi măng cốt thép, vẫn là nhà lầu cao tầng như cũ, Phương Chính tựa như vẫn chưa ra khỏi thành phố Hắc Sơn.

Phương Chính lấy điện thoại ra gọi cho Lưu Đại Thành.

- Phương Chính, cậu tới chưa? Đang ở đâu đấy?

Lưu Đại Thành hỏi.

Phương Chính đáp:

- A Di Đà Phật, bần tăng đang ở cửa trạm.

- Cậu đi về phía trước, qua dải cây xanh trước mặt rẽ phải. Tôi hôm nay bận quá, có nhờ bạn tôi đi đón cậu, hắn biết dáng vẻ cậu ra sao, cậu đợi ở đầu đường là được.

Lưu Đại Thành nói.

Phương Chính đáp lại một tiếng, đầu kia đã cúp máy.

Phương Chính dựa theo Lưu Đại Thành nói, đi qua dải cây xanh, rẽ một cái, đứng ở đầu đường đợi. Không lâu sao, hai người từ xa đi đến, người nam mặc âu phục, giày da, đầu vuốt sáp bóng loáng. Theo lý mà nói đây cũng không có việc gì, nhưng mà Phương Chính ngẩng đầu nhìn trời, lại nhìn nhìn đôi giày da dày mà mùa đông mới mang kia, bộ âu phục hơi dày, cùng với mồ hôi vã ra như mưa trên trán, Phương Chính nhếch miệng nói thầm:

- Đầu năm nay thật có người không sợ chết tôi! Khó trách trốn trong siêu thị không ra, thế này nếu như ra ngoài, 3 phút là nằm xuống đưa vào bệnh viện đi? Hắn không sợ cảm nắng à?

Bên cạnh người đàn ông là một cô gái, cô gái mặc tương đối đơn giản, quần áo hơi cũ, tóc tuy chải chuốt sạch sẽ gọn gàng, nhưng mà hai người này họp lại với nhau, Phương Chính nhìn sao cũng cảm thấy trên mặt hai người này có vẻ xanh xao, ánh mắt phát xanh! Không kém với cảnh tượng năm đó trên Nhất Chỉ Sơn lần đầu tiên nhìn thấy Độc Lang vậy...

Trong lúc Phương Chính đánh giá đối phương, đối phương cũng đang quan sát Phương Chính.

- Từ Dần, đây thật đúng là hòa thượng ha, tên Lưu Đại Thành kia vậy mà thật sự đưa tới một hòa thượng. Cái này... quả thật là mở tiền lệ nhà chúng ta à.

Cô gái thấp giọng nói.

- Quan tâm hắn là cái gì, có tiền là được. Hòa thượng bây giờ ai mà không giàu nứt chứ? Lưu Đại Thành cũng là tên gian xảo, hòa thượng bình thường đều thành thật, lừa một phen còn sợ không có tiền sao? Tống Khả Linh, lát nữa tất cả đều dựa theo kế hoạch mà làm, tuyệt đối đừng quên.

Từ Dần nói.

Tống Khả Linh nói:

- Yên tâm đi, cũng không phải lần đầu tiên đi đón người về nhà. Chỉ là ngưỡng mộ ghê, Lưu Đại Thành gần đây làm được mấy đơn, hòa thượng này trắng trẻo sạch sẽ, mặc cũng rất tốt, chắc chắn có tiền. Hơn nữa nhìn mặt mũi cũng không phải người hung dữ, có lời ha.

- Được rồi đừng nói nữa, tôi mẹ nó sắp nóng chết đây.

Từ Dần nói. Đang lúc nói, hai người đến trước mặt Phương Chính, Từ Dần nở nụ cười mà hắn cho rằng đứng đắn nhất, nói:

- Phương Chính pháp sư?

- A Di Đà Phật, thí chủ nói cái gì?

Phương Chính đáp lễ nói, chẳng qua kẻ xấu này lại bắt đầu hư hỏng.

Từ Dần sửng sốt, lẽ nào mình nói nhỏ quá, nhẹ nhàng quá à? Thế là Từ Dần nói to:

- Cậu là Phương Chính pháp sư đúng không?

- Cái gì?

Phương Chính tiếp tục hỏi, không biết vì sao, hắn thấy đối phương trán đổ mồ hôi ròng ròng lại đặc biệt thích thú. Nếu như có thể chảy thành thác nước Hoàng Quả Thụ không biết sẽ là hiệu quả gì. Tình hình trước mắt, Phương Chính trên cơ bản xác định suy đoán của mình, hơn nữa hai người nói chuyện bí mật cũng bị lỗ tai siêu trầu bò của Phương Chính nghe được, tự nhiên sẽ không khách sáo.

- Cậu là Phương Chính pháp sư phải không?

Từ Dần thì bực bội, hòa thượng này xem ra rất đẹp, mà sao lại lãng tai thế nhỉ? Lưu Đại Thành cũng không nói tai hắn có vấn đề mà!

Phương Chính bộ dạng giật mình hiểu ra nói:

- À, bần tăng là Phương Chính, vị thí chủ này là...?

- Tôi là Từ Dần, Lưu tổng nhờ tôi đến đón cậu. Pháp sư, trời nóng quá, chúng ta lên xe rồi nói.

Từ Dần vẫy vẫy tay về phía xa xa, một chiếc xe riêng chạy tới dừng cạnh ba người. Từ Dần nói:

- Đây là Tống Khả Linh, thư ký của Lưu tổng. Pháp sư, nhanh lên xe đi, trời nắng nóng thế này...

Từ Dần gần như toàn quá trình đều là gào thét, chỉ sợ Phương Chính nghe không được.

Nhưng mà...

Phương Chính đực mặt ra nhìn hắn nói:

- Anh nói lớn tiếng chút, tôi có hơi cảm nắng, ù tai! Anh nói cái gì?

- Tôi...

Từ Dần muốn chửi mẹ rồi, đây cũng quá hố! Chỉ trong xe nói:

- Lên xe!

Phương Chính:

- Không đói!

- Tôi đ-t...

Từ Dần thật muốn chửi, hầu như dán sát bên tai Phương Chính hét:

- Không phải đói hay không đói, là, lên xe!

- Tôi thật sự không đói!

Phương Chính rống theo, giọng vô cùng to, cũng dán sát lại gào một tiếng, Từ Dần trực tiếp bịt tai đi qua một bên móc...

Tống Khả Linh thấy vậy cũng ngây ngẩn, nhiều lần đón người mới như thế, lại là lần đầu tiên gặp loại hàng này! Cô cũng có hơi chết lặng, lẽ nào đối phương nhìn ra gì rồi? Nhưng mà nhìn dáng vẻ đối phương một chút cũng không giống như lo lắng, sợ hãi, khẩn trương gì. Xem ra còn rất tin tưởng bọn họ nữa...

Nghĩ tới đây Tống Khả Linh xông qua nói:

- Phương Chính pháp sư, lên xe đi! Lưu tổng ở công ty đợi cậu đấy!

- Lên xe?! Công ty rất xa à?!

Phương Chính vẫn rống to trả lời.

Tống Khả Linh cũng đi qua một bên móc tai, lớn tới tai đều vang ong ong, tựa như sắp thủng màng nhĩ luôn, khóc không ra nước mắt! Trong lòng mắng to: Tên đầu trọc này sao giọng thô lỗ vậy? Một chút cũng không giống cái mã ngoài nhã nhặn của hắn.

Từ Dần nóng không chịu nổi, cởi hai núi áo, áo sơ ngươi trắng đã ướt đẫm. Cả người cũng cảm thấy hít thở không thông, trong lòng mắng chửi thời tiết quỷ quái. Hắn vừa muốn tiếp tục, chuẩn bị hô hào với Phương Chính, kết quả Phương Chính lui về sau một bước. Hắn gấp gáp trong lòng, nóng sắp treo rồi, chỉ muốn mau chóng mang Phương Chính đi, thế là một tay chụp vai Phương Chính, bước tới kêu lên:

- Phương Chính pháp sư, lên xe! Đi thôi!

Rống xong Từ Dần tức tốc rụt tay muốn lui ra sau kéo dãn khoảng cách tránh bị rống lại. Nhưng mà Phương Chính học theo dáng vẻ của hắn, vô cùng nhiệt tình túm lại vai hắn, tiếp đó liền gầm lên một tiếng như sấm đánh:

- Tôi thật không đói! Đừng khách sáo!

- Má nó!

Từ Dần ôm lỗ tai trốn qua một bên ngồi, thời tiết nóng bức, không có nước uống, ở đây dày vò cả buổi lại bị chấn màng nhĩ ù ù, chỉ cảm giác một trận buồn nôn, đổ mồ hôi, cả người suy nhược.

Tống Khả Linh thấy Từ Dần lại ngồi xuống, cô thông minh quả quyết lấy điện thoại di động ra gõ một hàng chữ đưa cho Phương Chính nhìn:

- Phương Chính pháp sư, lên xe, chúng ta phải đi. Lưu tổng ở công ty đợi đấy, công ty rất xa.

Đồng thời nói thầm:

- Xem ngươi lần này làm gì được!

Tống Khả Linh cũng là thử dò xét Phương Chính, xem thử Phương Chính có phải thật sự nhìn ra chuyện gì hay không. Nếu như thật biết gì đó, như vậy thì phiền phức nữa, chẳng qua cũng để sớm có chuẩn bị.

Kết quả làm Tống Khả Linh kinh ngạc là, Phương Chính mỉm cười, cầm điện thoại của cô, gõ một đoạn ngắn:

- Cảm ơn, bần tăng từ Đông Bắc đến đây, ngồi xe hai ngày hai đêm, cô không biết được mệt thế nào đâu...

Tống Khả Linh vừa mới bắt đầu còn cho rằng Phương Chính thật chịu phối hợp rồi, kết quẩ rất nhanh cô nhận ra không đúng lắm. Hòa thượng này đánh chữ chậm cũng thôi đi, hơn nữa còn vô cùng dài dòng! Chỉ nói việc trên xe lửa đã nói tận 5 phút! Đây nếu như đợi tiếp, Tống Khả Linh sắp bị nóng ngất xỉu mất!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right