Chương 474: Bần Tăng Không Biết Đánh Bài

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 571 lượt đọc

Chương 474: Bần Tăng Không Biết Đánh Bài

Lại đợi ba phút nữa, thấy Phương Chính cuối cùng trả điện thoại, Tống Khả Linh vừa muốn nói gì đó liền nghe Phương Chính nói:

- Thí chủ này...

- Pháp sư, dừng dừng!

Tống Khả Linh thật sự sợ hòa thượng lải nhải này nên vội vã kêu ngừng.

Nhưng mà Phương Chính bộ dáng muốn nói lại thôi, vừa mở miệng Tống Khả Linh vội kêu dừng lại.

- Đừng nói chuyện!

Sau đó Tống Khả Linh gõ chữ:

- Phương Chính pháp sư, Lưu tổng đang đợi đấy, chúng ta lên xe nói nhé.

Phương Chính muốn lấy điện thoại, Tống Khả Linh sống chết không cho mượn, tên trọc này gõ chữ quá chậm! Thế là Tống Khả Linh gõ tiếp:

- Pháp sư, ngài nói đi.

Đồng thời, Tống Khả Linh né xa ra.

Phương Chính cười khổ nói:

- Tai bần tăng không ù nữa, có thể nghe được. Cái bần tăng muốn nói là bạn của cô dường như không dễ chịu cho lắm, nằm trên đất rồi kìa.

Tống Khả Linh sửng sốt, quay đầu nhìn chỉ thấy Từ Dần thật sự nằm ở đó không động đậy, hai mắt trợn trắng.

Dọa Tống Khả Linh hấp tấp chạy qua kêu lên:

- Có người không, Từ Dần trúng nắng rồi!

Tài xế vội xuống, Phương Chính cũng đi qua giúp đỡ, mấy người đưa Từ Dần lên xe, để nằm xuống, mở điều hòa, rót nước cả buổi, Từ Dần mới mở mắt, mông lung hỏi:

- Đến nhà rồi hả?

- Nói gì đó? Còn chưa xuất phát đâu.

Tài xế nói.

Từ Dần vừa nghe mắt tối đen, còn chưa đến nhà sao? Bộ quần áo này hắn cũng không muốn mặc nữa, muốn chết người rồi! Vừa thấy Phương Chính đi qua, dáng vẻ muốn nói chuyện, dọa cho Từ Dần lại muốn ngất tại chỗ lần nữa.

Phương Chính vô tội nhìn Tống Khả Linh, Tống Khả Linh cũng khổ sở, chỉ có thể nói:

- Bác tài, chạy thôi.

Xe hơi nổ máy, đi nửa đường, Từ Dần ngồi dậy, bất quá sống chết cũng không muốn nói chuyện với Phương Chính. Phương Chính vô tội nhìn Tống Khả Linh, Tống Khả Linh cũng không biết phải làm sao, đành nói:

- Pháp sư vừa xuống xe hơi bị ù tai, nghe không rõ, bây giờ đã khỏe rồi. Pháp sư, mới nãy thấy ngài gõ chữ, hình như không biết dùng điện thoại à.

Phương Chính cười nhã nhặn nói:

- Đúng vậy, bần tăng rất ít khi dùng điện thoại. Các máy thông minh bây giờ quá nhiều chức năng, không rành lắm.

- Như vậy à, pháp sư, ngài dùng điện thoại hiệu gì, tôi xem thử.

Tống Khả Linh nói.

Lời này vừa nói ra, bầu không khí trong xe nháy mắt căng thẳng, Từ Dần và Tống Khả Linh rõ ràng cũng có hơi lúng túng, chẳng qua cũng trong chốc lát đó liền bắt đầu tự nhiên. Nếu không cẩn thận chú ý căn bản nhìn không ra, chẳng qua Phương Chính lại thấy rõ, cúi đầu cười.

Phương Chính nói:

- Đương nhiên có thể, thí chủ cầm xem đi.

Nói xong, Phương Chính lấy điện thoại ra đưa cho Tống Khả Linh, Tống Khả Linh nhận lấy điện thoại liền cười, Phương Chính cũng cười, chỉ là điều mà hai người cười dường như không giống nhau lắm.

Tống Khả Linh cầm điện thoại của Phương Chính liền ngồi đó chơi, cũng không nói không rằng với Phương Chính.

Từ Dần xác định Phương Chính sẽ không gào rống nữa, lúc này mới mở miệng tiếp lời Phương Chính, trên cơ bản chính là hỏi thăm Phương Chính tình hình gần đây, ở tự viện nào, trong nhà còn có mấy người vân vân. Về điểm này Phương Chính không có gì để nói dối, vô tư trả lời.

Từ Dần thấy nội dung Phương Chính trả lời cơ bản nhất trí với nội dung Lưu Đại Thành cung cấp, biết Phương Chính không nói dối, đồng thời cũng có hơi nắm chắc Phương Chính.

Từ Dần cười nói:

- Pháp sư, tự viện của các người bây giờ còn có bao nhiêu tăng nhân?

Phương Chính cười đáp:

- Nhất Chỉ Tự là chùa nhỏ, trừ bần tăng còn có một con khỉ, sóc, chó sói này nọ.

Hồng Hài Nhi Phương Chính cũng không biết nên coi là gì, nói nó là người đi, người ta là yêu; nói nó là phật sao, người ta là yêu; nói nó là yêu, lại có dáng vẻ của đứa trẻ. Có người sẽ nói nếu không nói nó là người chính là sỉ nhục Hồng Hài Nhi. Nhưng mà trong mắt Hồng Hài Nhi, nói nó là người mới là sỉ nhục nó! Người, trong mắt của nó cũng giống như gà vịt trong mắt con người. Cho nên, Phương Chính trực tiếp dùng này nọ cho qua, lười phải giải thích.

Từ Dần và Tống Khả Linh vừa nghe, hai người nhìn nhau, đồng thời âm thầm vui vẻ thở phào, trong nhà không người, đây là chuyện tốt! Về phần mấy con vật kia bọn họ trực tiếp lờ đi.

Cũng không biết là trùng hợp hay sao, sau khi Từ Dần hỏi thăm Phương Chính vài lời, xe cuối cùng đến nơi.

Phương Chính lúc này mới phát hiện, bọn hắn vậy mà chạy ra ngoại ô, bên cạnh có cái thôn nhỏ, trong thôn đều là nhà lầu ba bốn tầng, nhà cao cửa rộng, tường cao hai ba mét giống như tòa thành vậy.

- Pháp sư, đây là ký túc xá tạm thời. Ký túc xá ban đầu của chúng ta cũ kỹ quá nên dỡ rồi. Lưu tổng nói muốn xây một cư xá sang trọng, hiện giờ mọi người trước tiên ở tạm ở đây một đoạn thời gian. Đợi phòng ốc xây xong rồi mọi người có thể mua một căn hộ cho mình với giá rất thấp. Đây cũng là phúc lợi của nhân viên bọn tôi...

Tống Khả Linh thấy Phương Chính có vẻ nghi hoặc, liền nói.

Từ Dần cũng nói:

- Đúng vậy, công ty bọn tôi tốt lắm. Lưu tổng cũng không dễ dàng gì, vì muốn suy nghĩ cho mọi người mà đến nhà cũng không về, cùng ăn cùng ở với chúng ta, không hề làm giá. Lâu như vậy, mọi người giống như người một nhà vậy, không có quy tắc gì.

Phương Chính gật gật đầu, đối với cái cớ này, hắn xem như đánh rắm là được. Chẳng qua vẫn như cũ rất phối hợp, cười nói:

- Thì ra là vậy.

- Đi thôi, xuống dưới cất đồ nhận nhà, ngày mai lại đến công ty thăm quan.

Từ Dần nói xong, kéo Phương Chính đi vào trong sân, đành chịu thôi, nóng quá rồi, hắn không muốn lại nóng ngất đi nữa. Hắn chỉ muốn sớm làm xong nhiệm vụ, bàn giao xong thay quần áo cho mát một tí.

Vào trong sân, Phương Chính thấy một đám người đang ngồi trước mái hiên hóng mát, có nam có nữ, ngồi tụm lại đánh bài, bên cạnh còn có người dùng báo quạt quạt.

Vừa thấy Phương Chính đi đến tới tấp chào hỏi.

Phương Chính mỉm cười trả lời, những người này mặt xanh xao, dáng vẻ uể oải đã nói rõ tất cả. Ở đây phòng chừng ăn cơm cũng phải lo lắng...

Từ Dần nói:

- Chúng ta ở đây đều là anh chị em, người trong nhà cả, ngài cứ tự nhiên. Pháp sư, ngài ngồi xe cũng lâu như vậy, bằng không đi nghỉ ngơi một tí nhé?

Phương Chính lắc lắc đầu nói:

- Bần tăng không mệt, Lưu Đại Thành đâu?

- Lưu tổng à, ra ngoài rồi, còn chưa về. Nếu không chơi hai ván bài ha?

Từ Dần nói.

Phương Chính vừa nghe đánh bài mắt liền sáng rỡ! Lần trước đánh bài vẫn còn rõ mồn một trước mắt, không nghĩ tới lại có người muốn chơi bài với hắn, chuyện tốt nha! Phương Chính nói:

- Tôi không rành chơi lắm, không ăn tiền nhỉ?

- Sợ cái gì? Chúng ta chơi nhỏ, vui vẻ chút mà thôi, cũng không phải sòng bạc gì. Chơi một ngày cũng thua không tới trăm tám mươi đồng.

Từ Dần nói.

- Ôi chà, vị pháp sư này muốn chơi bài sao? Đến đến đến... ngồi chỗ bọn tôi này.

Một người đàn ông lập tức kêu lên, vỗ một cái bìa carton bên cạnh, ý đây là chỗ ngồi.

Phương Chính nhìn qua, dường như mọi người đều ngồi bìa carton, hoặc là báo giấy, so với báo giấy mỏng manh kia thì bìa carton của hắn này cũng xem như là đãi ngộ được ngồi ghế sofa bọc da thật. Phương Chính cũng không khách sáo, ngồi xếp bằng nói:

- Bần tăng không chơi giỏi lắm.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right