Chương 475: Mẹ Nó
Người đàn ông hỏi:
- Vậy pháp sư ngài biết chơi bài gì?
Tổng cộng có bốn người chơi bài, trong đó một người nhường chỗ cho Phương Chính, còn lại ba người hai nam một nữ, người nói chuyện mặc áo sơ ngươi màu đen, cả người xem ra có chút khí thế. Người đối diện tóc khá dài, chẳng qua chải chuốt vẫn xem như gọn gàng, xem ra cũng là người lịch sự có văn hóa. Người nữ cũng có tóc ngắn, áo thun màu hồng, quần jean đã hơi bạc màu.
Phương Chính nhìn lướt qua mấy người này, mỉm cười nói:
- Bần tăng chỉ biết trát kim hoa.
Phụt!
Từ Dần đang khát nước chịu không nổi nghe Phương Chính nói trực tiếp phun ngụm nước lên tường, không biết đánh bài? Còn chỉ con mẹ nó biết trát kim hoa? Tên này đến cùng là không biết, hay là cực kỳ biết chơi? Có ai không biết chơi bài, lại chuyên học chơi trát kim hoa không? Người không hứng thú với bài bạc làm gì đi đụng tới thứ này?
Người đàn ông mặc áo sơ ngươi đen cũng sững sờ, trát kim hoa? Mẹ nó chứ cái này... hơi dữ nha!
Chẳng qua Từ Dần đi tới nói:
- Pháp sư muốn chơi cái gì thì chơi cái đó đi, trát kim hoa thì trát kim hoa, đừng chơi lớn quá, chúng ta đều là người có ước mơ, tuyệt đối không không thể cờ bạc quá.
Người đàn ông áo sơ ngươi đen liên tục gật đầu nói:
- Đúng, chúng ta không thể bài bạc, pháp sư, ngài xem, chúng ta cược 1 đồng thế nào? Mỗi lần nhiều nhất không thể quá 10 đồng. Yên tâm, bọn tôi tuyệt đối chơi với ngài tận hứng!
Phương Chính không hề gì gật đầu, thầm nói:
"Đừng nói 10 đồng, 1 đồng cũng muốn thắng cho mấy người phải cầm quần lót!"
Thế là mấy người bắt đầu...
Từ Dần không nghĩ nhiều, nhìn một cái liền lén lút đi vào một căn phòng.
Trong phòng, một cô gái hỏi:
- Thế nào, soái ca tới rồi à?
Từ Dần gật đầu nói:
- Tới rồi, lãnh đạo, cô muốn đi xem hắn không?
- Trước tiên không đi, thật là một hòa thượng à?
Cô gái ngẩng đầu lên, mặt tròn, dáng vẻ hơn 40 tuổi, tóc không dài, ăn diện cũng tương đối khéo léo, trên tay cầm một cuốn tạp chí du lịch thế giới.
Từ Dần nói:
- Thật sự là hòa thượng, trắng trẻo sạch sẽ, lúc trên xe tôi đã nhìn thấy, trong túi của hắn có tiền. Một xấp tiền màu hồng... hơn nữa nghe Lưu Đại Thành nói, chùa miếu của hắn rất nhanh sẽ được phát tiền. Tôi cảm thấy, hòa thượng càng dễ khiến người tin tưởng, hắn nếu như chịu làm, sau này lôi kéo người cũng dễ hơn.
Lãnh đạo gật gật đầu nói:
- Tốt lắm, quản gia Từ, cậu có thể đối phó hắn được không?
Từ Dần hỏi:
- Không thành vấn đề, chẳng qua cần mượn sức của lãnh đạo Trần giúp, cô xem...
Lãnh đạo nói:
- Anh Trần à... Được, tôi sẽ nói với anh ta, nếu như cậu bên đây thật sự không xử lý được, tôi sẽ cho anh Trần đến. Được rồi, cậu đi làm đi, nên làm gì thì làm, nhớ kỹ phải lưu lại ấn tượng tốt cho hắn. Đều mau chóng giữ thẻ chứng minh, điện thoại vân vân trong tay.
Từ Dần gật đầu ý đã hiểu, đi ra ngoài nhìn bên Phương Chính, chỉ thấy người đàn ông áo sơ ngươi đen khổ sở nói:
- Pháp sư, ván này ngài thắng.
Phương Chính cười nói:
- A Di Đà Phật, đều là các vị thí chủ nhường bần tăng, bần tăng thực ra không biết chơi.
Phương Chính cũng không nói dối, hắn căn bản không dùng thần thông, vốn dĩ định thăm dò, kết quả phát hiện mấy người này đơn giản là cố ý thua, không ngừng nhường, Phương Chính chơi thế nào cũng thắng. Mặc dù đều là thắng nhỏ, nhưng trong lòng vẫn rất vui vẻ... Chẳng qua Phương Chính cũng hiểu, đây có lẽ cũng là một loại mánh khóe. Mà nhìn dáng vẻ, những người này có thể làm vậy cũng chỉ tới đây, tiếp theo vẫn phải dùng thủ đoạn của mình mới được.
Vừa dứt lời, một người đàn ông đi đến bưng một chén nước đưa cho Phương Chính nói:
- Pháp sư, thời tiết nóng, uống chút nước đi.
Phương Chính nói:
- Cảm ơn thí chủ, thí chủ vất vả rồi.
- Không cần khách sáo, mọi người đều là người một nhà cả mà, sau này đều ở cùng nhau, chăm sóc lẫn nhau cũng là việc nên làm.
Phương Chính sửng sốt, làm sao thành người một nhà rồi? Còn sau này? Hắn nhưng chỉ đến du lịch, đến chơi thôi, không phải đến đi làm. Nhưng mà Phương Chính cũng không hỏi nhiều, cố ý giả vờ như không nghe ra cái gì, tiếp tục chơi bài.
Kết quả chơi chưa được hai ván, một cô gái chạy đến, cầm trong tay một tờ giấy cứng quạt cho Phương Chính.
Phương Chính cảm nhận được gió mát lạnh, trong lòng thoải mái. Hắn giờ chợt hiểu ra vì sao có người đến đây rồi trực tiếp lọt hố không leo ra được, những người này phục vụ quá tốt! Đến đây liền trở thành vua một phương, tuy rằng vua này chắc chắn không lâu, nhưng mà rất dễ kéo gần khoảng cách giữ người với người, qua lại gần hơn thì dễ nói chuyện hơn, liền dễ lừa gạt hơn.
Đến hiện tại Phương Chính đã xác định, đây chính là một ổ bán hàng đa cấp! Phương Chính làm thế nào cũng không nghĩ tới, đời này mình lại gặp phải nội dung mình từng nhìn thấy trên tin tức. Bán hàng đa cấp làm hại cỡ nào? Phương Chính trong lòng rất rõ ràng, cho nên hắn lần này phải nhìn xem thật đàng hoàng, những người này là người ra sao! Sẵn tiện chơi đùa một phen...
Yên tâm mà nhận sự chăm sóc của người khác, Phương Chính tiếp tục chơi bài.
Từ Dần ra khỏi thôn, lên xe rời đi, trên xe còn có một người, chính là Lưu Đại Thành. Lưu Đại Thành mặc áo sơ ngươi trắng, quần tây, một đôi giày da, cả người nhìn rất khí thế, chỉ là trên mặt khó che dấu được vẻ xanh xao.
Từ Dần vừa lên xe Lưu Đại Thành liền quan tâm hỏi:
- Thế nào?
- Người đã đến, chẳng qua tiền vẫn chưa đưa. Trước tiên để hắn ngốc trong đó một ngày đi, ngày mai lại dạy hắn một khóa. Đúng rồi, bạn học này của anh rất có tiền à? Trong túi hắn ta nhìn thấy một xấp tiền, làm sao còn cần cậu mượn tiền khắp nơi đi mua vé xe lửa cho hắn?
Từ Dần hỏi.
Lưu Đại Thành ngạc nhiên, sau đó mắng:
- Đệt, đồ con rùa này lại gạt tôi! Má nó, tôi lừa người lâu như vậy, lại bị hắn lừa... thật là bực.
Từ Dần nói:
- Được rồi, hắn cũng bị anh lừa đến đây mà, chút tiền đó đáng giá. Hôm nay cậu qua bên anh Trần một ngày, ngày mai chúng ta ổn định hắn, khiến hắn đưa tiền, nghe bài rồi anh hãy đến. Bây giờ đi, gặp mặt cũng phiền.
Lưu Đại Thành cười nói:
- Được, người này liền giao cho giang gia, nếu như thành công ta mời anh ăn cơm.
Từ Dần nói:
- Cố lên thôi, cậu đã đề cử hai người rồi, lần này nếu như thành công cậu cũng thăng chức, nếu như lên đài, khà khà... vậy cũng thật sự là khổ tận cam lai.
Lưu Đại Thành liên tục gật đầu, phảng phất như đã nhìn thấy khoảnh khắc thành công đó, trong mắt trừ đi tham lam thì chỉ còn lại mơ mộng.
Từ Dần ra ngoài dạo một vòng, mua một ít đồ, giao thiệp với mấy người một lát, nhân tiện chú ý động tĩnh xung quanh, nhìn xem có người điều tra hay không. Đến trưa mới quay về sân mướn, kết quả vừa đi vào liền thấy một đám người khổ sở ngồi đó, vẻ mặt từng người như sắp khóc đến nơi. Đều nhìn Phương Chính, mà Phương Chính thì thản nhiên ngồi ở kia, trong tay cầm một xấp tiền, xấp thật dày, 100 có, 10 đồng có, 1 đồng có, đếm đến không biết đất trời.
Từ Dần có hơi ngẩn ra, vô thức hỏi:
- Các người đang làm gì thế? Sao không đánh bài nữa?
Lời này vừa nói ra lập tức nhận lại một loạt ánh mắt trắng dã và oán giận.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~