Chương 476: Hòa Thượng Đếm Tiề

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,025 lượt đọc

Chương 476: Hòa Thượng Đếm Tiề

Từ Dần bỗng nhiên có một dự cảm không tốt, nhìn người mặc áo sơ ngươi đen, kinh ngạc nói:

- Mấy người...

Người đàn ông áo sơ ngươi đen nghẹn ngào hỏi:

- Anh Từ, anh mang về đâu phải hòa thượng, là thần bài hả?

Từ Dần ngạc nhiên nói:

- Không phải... mấy người... rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

- Anh Từ, hòa thượng này đã thắng sạch tiền của chúng ta! Anh nói xem phải làm sao đây, tiền ăn tháng sau của tôi đều hết rồi...

Người đàn ông áo sơ ngươi đen thật sự muốn khóc lên, không có tiền ăn cơm mấy ngày sau phải làm sao?

Mặt khác một nam một nữ cũng kêu lên:

- Quản gia, bọn tôi cũng thua sạch rồi.

Từ Dần nhìn những người khác, kết quả 20 người xung quanh, người quạt người rót nước không ai may mắn tránh thoát, toàn bộ đều thua sạch sẽ! Một xu cũng không còn.

Từ Dần lập tức giận:

- Tôi nói mấy người chơi với pháp sư vài ba ván, các người làm gì thế? Chơi lớn như vậy? Điều này không hợp quy tắc!

Người đàn ông áo sơ ngươi đen khổ sở nói:

- Quản gia, chúng ta chính là dựa theo quy tắc mà làm, một lần 1 đồng, cao nhất 10 đồng, nhưng cũng không chịu nổi hòa thượng này lần nào cũng là ba con A! Trực tiếp lấy mức lớn nhất 10 đồng, sau đó thì lật bài! Một ván chơi không tới 3 phút! Trong túi bọn tôi thì được bao nhiêu tiền đâu, hơn 100 đồng, chớp mắt liền không còn...

- Còn mấy người thì sao? Mấy người cũng chơi?

Từ Dần nhìn những người khác.

Dựa theo kế hoạch, người mới đến thì hầu hạ các loại, chơi bài cũng là nhường cho thắng, để cho đối phương buông lỏng cảnh giác, vui vẻ, sau đó chuẩn bị một cái bẫy to, trực tiếp hố chết là xong việc. Kết quả tình hình trước mắt này có gì đó không thích hợp cho lắm. Từ Dần sao lại có cảm giác kể từ khi bắt đầu gặp hòa thượng này thì cái gì cũng không đúng! Trước kia 100% thành công, tới tấp mất công hiệu cũng không nói, sao cảm giác mình hố người luôn không hố được, mà động tí là bị hố lại.

Chẳng qua vừa nghĩ đến Phương Chính vẫn rất phối hợp, điện thoại cũng giao ra, người cũng ở đây, cũng không trách móc gì. Trong túi có tiền, sau lưng cũng có tiền, cũng không làm lớn chuyện, trẻ ngoan thế này cũng không nhiều. Cho nên Từ Dần không hề làm khó Phương Chính, cũng không gào thét với Phương Chính.

Những người khác thì lại oan ức nhìn Từ Dần nói:

- Quản gia, chúng ta cũng không muốn chơi, nhưng không biết vì sao nhìn bọn họ đánh bài liền muốn cược theo một ván, kết quả từng người lên thì từng người thua không còn một mảnh.

Nhìn mấy tên không có chí khí này, Từ Dần cũng giận không có chỗ trút, 20 người, một người thua 100 tới 200 đồng, cũng chính là nói hòa thượng này vào sân của bọn họ, một đồng tiền không móc ra thì thôi, còn kiếm ra được 4-5000 đồng! Con mẹ nó phong cách này không đúng! Hắn nào biết, hòa thượng ở cạnh này đâu phải hòa thượng bình thường, tạo ra ảo giác ham muốn cho người khác vẫn không thành vấn đề.

Lúc này Phương Chính đứng dậy, trước ánh mắt đỏ hồng của một đám người, nhét xấp tiền vào trong túi mình, sau đó còn vỗ vỗ. Túi tiền căng phồng làm mọi người nhìn càng đỏ mắt! Thế mới chắp tay làm lễ với xung quanh nói:

- A Di Đà Phật, cảm ơn các vị thí chủ đã nhường, thực ra thì bần tăng thật không giỏi chơi bài. Đúng rồi, Từ thí chủ, Đại Thành khi nào thì đến?

Nghe thấy không giỏi chơi bài, mọi người tập thể liếc một cái, thậm chí có xúc động muốn xông tới cắn chết hòa thượng này! Chẳng qua Từ Dần ở đây, mọi người cũng không lên tiếng, đợi Từ Dần sắp xếp.

Từ Dần vừa nghe tên Lưu Đại Thành này liền tức. Người là do Lưu Đại Thành mời tới, bây giờ Lưu Đại Thành tuyệt đối không thể lộ diện, nếu không dễ dàng lộ ra nhiều thứ. Dù sao Lưu Đại Thành nhìn thế nào cũng không có quan hệ gì với tổng giám đốc một công ty, lại nói, lẽ nào thật sự dẫn đối phương ra ngoài chơi? Lưu Đại Thành có nhiều tiền để chơi như vậy sao? Nhưng mà Lưu Đại Thành lại là điểm then chốt, nếu như việc này làm không xong, bọn họ hơn phân nửa bị lộ tẩy, bất lợi cho việc dạy dỗ tẩy não sau này.

Thế là Từ Dần vội nói:

- Lưu tổng hai ngày này bàn bạc một hạng mục, đi công tác bên ngoài rất bận rộn, tạm thời không đến được. Chẳng qua hắn đã nói có bạn học cũ đến, hắn chắc chắn phải qua đây. Bây giờ đang tăng tốc xử lý việc trên tay, nhanh nhất ngày mai trở lại, muộn nhất là ngày mốt.

Phương Chính vừa nghe liền kích động:

- Đại Thành người này chính là nhiệt tình như vậy, lúc đến còn mua vé xe cho bần tăng, xe đón xe đưa lo ăn lo ở còn bồi tiếp chơi, bần tăng cũng thấy ngại. Nếu như Đại Thành thật sự bận thì anh hãy bảo hắn, cứ bận việc đi, không cần lo cho bần tăng. Dù sao bần tăng cũng không có việc gì, cứ ở đây đợi hắn trở lại. Tất cả lấy sự nghiệp của hắn làm trọng.

Nghe tới vé xe lửa, mọi người ở đây đều đen mặt. Tự mình tiêu tiền để mua vé xe lửa cho khách hàng mục tiêu? Đây vẫn là lần đầu tiên của bọn họ, cũng chưa gặp qua ai được mời như thế! Quan trọng hơn là tấm vé kia của Phương Chính là mọi người đều có phần góp tiền mua.

Nhưng mà nghe vế sau, Phương Chính lại không để tâm Lưu Đại Thành về muộn, còn chủ động ở lại thêm mấy ngày, nhất thời mọi người đều vui lên. Trong tình huống bình thường, người đã vào cửa bọn họ, ngốc đến mấy cũng sẽ cảm thấy không thích hợp, lấy đủ lý do để rời đi, đây mới là nơi khó làm của bọn họ. Cho nên bọn họ thường đều là để đối phương đi ngủ, ít tiếp xúc. Đợi đối phương ngủ rồi, lấy đi điện thoại di động, tiền mặt, thẻ ngân hàng, giấy chứng minh của đối phương, lại cho người nhìn chằm chằm 24 tiếng, cơ bản đã chạy không thoát.

Lâu như vậy, bọn họ vẫn là lần đầu gặp người như Phương Chính, chủ động không đi.

Bất kể nói thế nào, mọi người rất vui mừng, Từ Dần cười nói:

- Nếu đã như vậy, chúng ta chuẩn bị ăn cơm thôi.

Phương Chính liên tục gật đầu, Từ Dần dẫn Phương Chính đi vào một căn phòng, trong phòng có bàn có ghế, tuy rằng hơi cũ nhưng cũng ko nhìn ra cái gì. Không lâu sau, Tống Khả Linh bưng lên hai tô mì nước, đặt trên bàn rồi cười nói:

- Hôm nay trời rất nóng, ăn chút mì nước sẽ thoải mái hơn.

Phương Chính nhìn cái chén lớn trước mặt không nhỏ, lớn cỡ hai bàn tay, canh cũng nhiều, đầy tràn ra. Nhưng mà sợi mì thì thế nào cũng nhìn rõ ràng, từng sợi từng sợi dễ dàng đếm được thế kia? Bên trên trừ vài cọng hành, ngay cả dầu cũng không thấy. Chỉ là tô mì thế này mà Phương Chính phát hiện, Tống Khả Linh vẫn rất là thèm, tuy rằng ngay lập tức giấu đi khao khát với tô mì, chẳng qua vẫn tránh không được pháp nhãn của Phương Chính.

- Pháp sư, đừng khách sáo, ăn đi.

Từ Dần đã động đũa, húp lấy húp để rất vui sướng.

Phương Chính cuối cùng hiểu vì sao mấy người này đều là có vẻ thiếu ăn, xem ra sống qua ngày không tốt lắm.

Thế là Phương Chính hỏi:

- Bao ăn no sao?

Từ Dần và Tống Khả Linh sững ra, sau đó nhìn nhau, Từ Dần cắn răng nói:

- Bao no!

Sau đó Từ Dần liền thấy Phương Chính bắt đầu thong thả ăn, tốc độ không nhanh, từng hành động cử chỉ ra vẻ giáo dưỡng, ăn mì cũng không phát ra tiếng, nhìn đến đây Từ Dần đỏ mặt, cũng dần ăn chậm lại.

Tống Khả Linh thì ra ngoài ăn, kết quả vừa ra không bao lâu, Từ Dần liền gọi Tống Khả Linh đi vào.

Từ Dần nói:

- Pháp sư ăn xong rồi, còn muốn một chén nữa, cô làm cho hắn một chén nữa.

Tống Khả Linh gật gật đầu đi ra, không lâu sau bưng một chén mì vào. Phương Chính tiếp tục ăn... Mười phút sau.

Từ Dần thấy bộ dáng còn có thể ăn của hắn, dò hỏi:

- Pháp sư, ngài còn ăn à?

Phương Chính nói:

- Bần tăng khẩu vị lớn.

Từ Dần bất đắc dĩ, đành tiếp tục lấy mì cho Phương Chính.

Mười phút sau.

Từ Dần nhìn chén không trước mắt, hỏi:

- Pháp sư, ngài...

Phương Chính cười nói:

- Bần tăng vẫn có thể ăn.

Từ Dần liền đen mặt, đã ba chén! Còn ăn sạch đến canh cũng không chừa lại, dạ dày của hòa thượng này là dạ dày trâu à? Ăn nhiều như vậy!

Từ Dần đau khổ nói:

- Tống Khả Linh, cô lại làm một chén nữa cho pháp sư.

Tống Khả Linh khổ sở nói:

- Hết rồi... trong nhà bếp có nhiêu đây thôi, vừa nãy đều bị pháp sư ăn hết.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right