Chương 477: Hòa Thượng Này Ăn Thật Khỏe!
Từ Dần vừa nghe, nhanh trí nghĩ ra liền tức giận nói:
- Làm sao có thể như vậy được? Phương Chính pháp sư nhưng là khách quý của Lưu tổng, ăn không no sao được? Đi mua mì về!
Tống Khả Linh cũng nhanh nhạy lập tức nói:
- Mì loại thường loại kém chúng ta cũng ngại không cho pháp sư ăn. Mì ngon thì phải đi vào nội thành, đi đi về về cũng phải mất hai tiếng.
Từ Dần âm thầm giơ ngón tay cái, phối hợp tốt lắm! Thế là Từ Dần nhìn Phương Chính nói:
- Pháp sư, ngài xem...
Phương Chính cười xán lạn, Từ Dần nhìn thấy trong lòng thoáng nhẹ nhõm, xem ra hòa thượng này cũng là biết điểm dừng. Kết quả liền nghe Phương Chính nói:
- A Di Đà Phật, không sao, bần tăng có thể đợi, thí chủ cứ việc đi là được.
Từ Dần, Tống Khả Linh nháy mắt cạn lời.
Từng thấy người da mặt dày, chứ chưa thấy qua người da mặt dày như vậy! Chẳng qua cuối cùng Từ Dần vẫn gật gật đầu nói:
- Đi mua đi.
Tống Khả Linh cắn răng đi ra, kết quả cả buổi chiều không thấy về...
Tống Khả Linh đi rồi, Phương Chính đặt chén mì xuống, vừa muốn mở miệng nói, Từ Dần vội nói:
- Pháp sư, ngài xem trời nóng như vậy, không bằng ngủ trưa một giấc đi. Vẫn chưa sắp xếp giường chiếu cho ngài nữa...
Nói xong, Từ Dần liền đi ra ngoài, hắn sợ Phương Chính nếu như lại kêu gào đòi ăn thì thật sự không có cái gì cho Phương Chính ăn nữa. Trong tay ai cũng không có nhiều tiền, huống hồ Phương Chính cũng không phải trực tiếp dưới tuyến hắn, kéo vào rồi tiền nhận được cũng không nhiều. Không cần thiết phải dính dáng nhiều...
Phương Chính cười nói:
- Cũng được, dù gì ngày sau còn dài.
Không biết vì sao, lời này trước kia Từ Dần nói không ít với người mới, hơn nữa mỗi lần nói đều có phần đắc ý. Người mới cũng có nói, nhưng mà rất nhanh liền hối hận... nhưng mà lời này từ miệng hòa thượng này nói ra, hắn luôn có cảm giác sau lưng lành lạnh.
Chỗ ở sắp xếp cho Phương Chính cũng không phải đãi ngộ đặc biệt gì, một căn phòng, một cái giường, trên đất đều là thảm, trong phòng 20 mét vuông, bảy tám người ở, nam nữ đều có. Nhìn đến đây, Phương Chính cuối cùng có hơi khó chịu.
Hắn dù gì cũng là một hòa thượng, người nhiều không quan trọng, lộn xộn cũng không là gì, nhưng mà nhét cùng một chỗ với con gái, không tốt lắm đi? Tuy rằng vẫn có hơi xúc động... chẳng qua sao khi nhìn thấy tướng mạo mấy người nữ này, mặc niệm một câu A Di Đà Phật, quyết định vẫn là kiên trì giữ vững ranh giới cuối cùng của mình là được.
Từ Dần cũng cảm thấy không quá phù hợp, nhưng mà thật sự không còn dư chỗ cho Phương Chính ở, thế là nói:
- Pháp sư, chúng ta hiện tại chỉ có điều kiện thế này, qua một đoạn thời gian, đợi chung cư xây dựng xong thì đỡ rồi.
Phương Chính cũng không còn cách nào, gật đầu đồng ý, dù sao cái không nên xem thì không xem là được.
Thấy Phương Chính đi vào, một đám người đau khổ oán hận nhìn Phương Chính, chính là cái tên này, vừa tới đã thắng sạch tiền của bọn họ, có thể không tức giận sao?
Phương Chính chỉ xem như không thấy, hắn cũng không mang theo đệm chăn, chẳng qua Từ Dần thu xếp cho hắn một cái đệm giường, không quá sạch sẽ, miễn cưỡng chắp vá có thể sử dụng.
Nhìn nhìn người xung quanh, Phương Chính trong lòng than thở không thôi, lúc trước Nhất Chỉ miếu nghèo như thế, quần áo đều là đắp vá, nhưng mà quần áo, đệm chăn đều rất sạch sẽ. Dùng lời của Nhất Chỉ thiền sư nói, quần áo chỉ để giữ ấm, có đẹp hay không không quan trọng. Nhưng nhất định phải giữ sạch sẽ, đây là sự tôn trọng với chính mình và người khác... Cho nên, quần áo của Phương Chính tuy rằng rách rưới nhưng không hề bẩn. Nhưng mà những cái trước mắt này... Phương Chính thầm lắc đầu.
Vừa ngẩng đầu, trên tường dối diện treo một hàng chữ, viết là: Cố gắng phấn đấu một trăm ngày, vui mừng trải qua một năm!
Bên dưới còn có: Khiêm tốn, học tập, nghe lời, làm theo, đối diện.
Đầu giường còn dán vài chữ lớn: Tích cực đi lên, không nói lời tiêu cực.
Phương Chính khẽ lắc đầu, những lời này đều không sai, đáng tiếc đặt sai chỗ. Đặt trong đây, thật làm như vậy, kết quả cuối cùng chính là không thể kiềm chế tự mình lún sâu vào, sau đó lại hãm hại bạn bè vào, cứ như vậy không cách nào thoát thân. Việc buồn khổ nhất đời người, không phải đưa tiền cho người khác, mà là giao linh hồn cho người khác, mất đi bản thân cũng giống như chết đi, ý nghĩa sống còn duy nhất chính là trở thành công cụ cho người khác, đối với giá trị của chính mình không có gì.
Nhưng mà Phương Chính cũng không nói gì, yên lặng ngồi đó, lấy phật châu ra bắt đầu niệm kinh Phật. Hắn bây giờ hoàn toàn không biết rõ nơi này, muốn giúp những người này cũng không biết bắt đầu từ đâu, ngoài ra, hắn cũng muốn nhìn xem mấy người này đến cùng là lừa gạt người như thế nào.
Quả nhiên, Tống Khả Linh ra ngoài cả buổi chiều cũng không về, đến chập tối mới thở hồng hộc trở về, nói với Phương Chính có phần khoa trương và nghiêm túc:
- Pháp sư, ngài không biết đâu, tôi chạy khắp cả thành phố mới mua được mì sợi hảo hạng. Cũng không biết xảy ra chuyện gì, ngài nói xem mì sợi mà khó mua như vậy, thành phố này thật đúng là nhỏ. Sau này kiếm được tiền rồi, đi thành phố lớn muốn ăn gì thì ăn.
Phương Chính cười nghe rồi quên, lời này lừa quỷ mới tin! Chẳng qua Phương Chính cái gì cũng không nói, cơm tối Phương Chính vẫn như cũ được thiên vị, về phần người khác ăn cái gì, Phương Chính cũng không biết, có điều bình thường là ba cái màn thầu, những người đó có thể ăn đồ gì ngon, dùng chân nghĩ cũng biết.
Trời chạng vạng tối, Từ Dần tìm Phương Chính, nói ở đây hoàn cảnh hơi tệ, định thuê khách sạn cho Phương Chính. Cần lấy chứng minh thư đi thuê phòng, Phương Chính chỉ xem như gì cũng không hiểu, tự nhiên đưa chứng minh cho Từ Dần.
Quả nhiên, lúc chín giờ hơn Từ Dần lại đến:
- Ôi chao, pháp sư, tình hình có hơi đặc biệt, hôm nay đi khách sạn đặt phòng, gặp cảnh sát đang quét tệ nạn, thu chứng minh thư. Xem ra phải qua mấy ngày nữa mới lấy lại được.
Phương Chính cười nói:
- Không sao, bần tăng đợi là được, dù sao cũng không vội đi.
- Đúng, không vội đi, ở thêm một hồi, chơi thêm vài ngày, không gấp.
Từ Dần cũng vui vẻ, giống một con hồ ly nhỏ, chỉ là hắn vẫn chưa nhận ra, thỏ trắng trước mắt này còn mọc răng nanh nữa.
Từ Dần đi ra, không lâu sau Từ Dần bưng một chậu nước vào, đặt trước mặt Phương Chính, cười nói:
- Pháp sư, đến đây, để tôi rửa chân cho ngài. Hôm nay mệt chết rồi nhỉ? Kỹ thuật massage của tôi cũng giỏi lắm đấy!
Phương Chính vừa nghe, sững sờ tại chỗ, vội vã lắc đầu:
- Thí chủ, không cần đâu, bần tăng tự mình làm.
Từ Dần nói:
- Như vậy sao có thể được chứ? Đã vào cửa nhà này thì chúng ta chính là người một nhà! Người một nhà không nói hai lời, tôi rửa chân cho ngài, không cần khách sáo.
Người đàn ông áo sơ ngươi đen nhìn qua, vội vàng chạy qua nói:
- Quản gia, vẫn là để cho tôi làm đi.
Từ Dần cũng không lăn tăn, trực tiếp đưa cho người đàn ông áo sơ ngươi đen. Người này mau chóng đặt chậu xuống, muốn rửa chân cho Phương Chính...
Phương Chính nhìn nhìn Từ Dần, lại nhìn nhìn người đàn ông này, thịnh tình không thể chối từ, thế là đặt chân vào. Đừng nói chứ, người đàn ông áo sơ ngươi đen tuy rằng dáng vẻ không được đẹp, nhưng công phu rửa chân thật không tồi.
Phương Chính nhịn không được hỏi:
- Vị thí chủ này, cậu thường xuyên rửa chân cho người khác sao?
- Thường xuyên? Không thường lắm, thỉnh thoảng thôi, một tháng rửa mấy chục lần, cũng xem tình hình nữa. Ngài cũng đừng gọi tôi thí chủ nữa, gọi tên tôi đi, tôi tên Tôn Phác, Phác trong đơn giản chất phác.
Phương Chính gật gật đầu, nhìn nhìn điều kiện xung quanh rách nát kia, nói:
- Cha mẹ cậu thật có khả năng dự đoán, cái tên này nghe rất chân thực!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~