Chương 478: Bần Tăng Không Kỳ Thị Ngủ Ngáy

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,369 lượt đọc

Chương 478: Bần Tăng Không Kỳ Thị Ngủ Ngáy

Tôn Phác nghe không ra ý gì, cười theo nói:

- Tên không được, bây giờ quá bình thường, nếu như lấy một cái tên tốt, bây giờ có lẽ lên như diều gặp gió không chừng.

Phương Chính hiếu kỳ hỏi:

- Cậu đến đây bao lâu rồi?

Tôn Phác trả lời:

- Một năm rồi.

Phương Chính nói:

- Một năm, mười hai tháng...

Trong lòng bổ sung, một tháng mười mấy lần, một năm chỉ rửa chân cho người khác là hơn trăm lần, khó trách kỹ thuật thành thạo như vậy! Tên này nếu như không làm bán hàng đa cấp, trở về làm người rửa chân, mở tiệm massage chân gì đó, không chừng sẽ phát tài...

Rửa chân xong, Từ Dần bưng đến một chén nước để bên cạnh nói:

- Trời nóng nực, buổi tối khát nước có thể uống.

Phương Chính liên tục nói cảm ơn, tuy rằng trong bụng Từ Dần không có ý gì tốt, nhưng mà đạo lý không đưa tay đánh người đang cười Phương Chính vẫn hiểu rõ. Từ Dần lại nói một câu thì đi.

Tôn Phác xông tới bên cạnh Phương Chính hỏi:

- Pháp sư, ngài thật sự định ở lại đây lâu à?

Phương Chính trả lời:

- Đúng vậy, bần tăng cảm thấy ở đây khá tốt, mọi người đều rất hòa hợp giống như người một nhà. Bần tăng định ở lại đây tạm trú, chỉ cần mọi người không đuổi bần tăng đi, bần tăng cứ ở đây thôi.

Tôn Phác vừa nghe cười ha ha, chẳng qua trong tươi cười vẫn là nhiều phần lạnh nhạt, thầm nói:

- Lời này chỉ sợ đến ngày mai thì muốn khóc gào đòi đi...

Những người khác cũng suy nghĩ không khác lắm, chín giờ hơn, đóng cửa tắt đèn, cửa vừa đóng, gió thổi vào cũng nhỏ lại. Trong phòng người lại nhiều, chỉ chốc lát nóng hừng hực, không ít người lăn qua lăn lại không ngủ được. Phương Chính nhịn không được hỏi:

- Các người vẫn không ngủ?

Tôn Phác đáp:

- Không có gì, suy nghĩ chuyện nhân sinh thôi, ôn tập bài học hôm nay, trước không ngủ.

Hắn cũng ngại nói mình nóng quá ngủ không được.

Còn có người hưởng ứng nói:

- Pháp sư, ngài ngủ trước đi. Bọn chúng ta thích ngủ ngáy, tiếng ngáy rung trời, nếu như ngủ trước, ngài liền không ngủ được.

- Haha.. đúng vậy, ngài mau ngủ đi.

Có người đáp lời.

Phương Chính lập tức chính đáng nói:

- Nói cái gì vậy? Bần tăng là người xuất gia, đã nhập thế thì phải nhập gia tùy tục, ngủ ngáy mà thôi, có phải chuyện gì to tát đâu. Yên tâm, bần tăng vẫn không đến mức nhỏ mọn như vậy, bởi vì tiếng ngáy mà không ngủ, hoặc là tức giận gì đó. Bần tăng càng không kỳ thị người ngủ ngáy...

Tôn Phác nói:

- Pháp sư nói hay lắm, không hổ là cao tăng, chính là có giác ngộ.

- Đúng thế, ngáy ngủ thì làm sao? Ngáy ngủ cũng không ăn cơm nhà mấy người, không tiêu tiền nhà mấy người. Pháp sư, chuyện này tôi ủng hộ ngài!

- Đúng đúng, mọi người ở cùng nhau là chính là duyên phận, ngáy mà thôi, có chuyện gì đâu.

Vốn dĩ mấy người còn đang khó chịu vì thua tiền bỗng nhiên mở miệng nói.

- Được rồi, mấy người các người đều ngáy, một người vang to hơn một người, lúc này nói chuyện này, không có quyền phát ngôn. Vẫn là pháp sư nói hay...

Phương Chính cười ha hả trả lời, mọi người nói chuyện một lát thì rối rít đi ngủ. Chẳng qua trời nóng nực, ngủ không được...

Nhưng mà, có người lại ngoẹo đầu ngủ mất, sau đó...

- Khò!! Khò!!

Một tiếng ngáy vang trời vang lên, Tôn Phác vốn đã khó khăn lắm mới có chút buồn ngủ bị dọa ngồi bật dậy. Một dãy người vốn nằm bên cạnh đều như xác chết vùng dậy, dồn dập cả kinh ngồi dậy, từng người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt rơi vào căn nguyên phát ra tiếng ngáy - Phương Chính!

Một tên ngủ ngáy mắng:

- Đệt, thảo nào nói dễ nghe như vậy, hóa ra hắn ngáy còn hung mãnh hơn chúng ta gộp lại...

Một người phụ nữ oán trách:

- Tôn Phác, thế này phải làm sao? Ồn như vậy còn ngủ kiểu gì?

Tôn Phác nói:

- Cô hỏi tôi, tôi hỏi ai? Vừa nãy mấy người không phải ở đó chém gió sao? Không phải đều nói ngáy không là gì cả mà? Bây giờ sao không nói gì?

Một người nói:

- Lúc nãy anh cũng không nói mà, sao bây giờ lại trách chúng ta?

Tôn Phác đương nhiên nói:

- Đúng vậy, cho nên tôi không gọi hắn dậy.

- Anh không gọi, tôi cũng không gọi.

- Vậy mọi người cùng chịu đi.

- Khò khò!

Một tiếng ngáy rung trời lại vang lên, cũng không biết vì sao, âm thanh kia cứ như vang bên tai vậy, chấn tai mấy người đều đau.

Tôn Phác bịt tai lại mắng:

- Đệt mẹ nó chứ đây không phải ngáy mà là sét đánh!

Những người khác cũng mắng theo, cố ý tăng âm lượng, muốn làm ồn cho Phương Chính tỉnh lại. Kết quả bọn họ đau khổ phát hiện, sau khi bọn họ lớn tiếng hơn, thì tiếng ngáy của Phương Chính cũng tăng cao theo, từng tiếng khò khò kia vang tới trời, chấn tới từng người ôm lấy đầu, ép gối đầu, quấn chăn, chiêu gì cũng dùng.

Tôn Phác nói:

- Nhịn một chút đi, qua một hồi đoán chừng không ngáy nữa.

Kết quả mười phúc sau.

- Khò khò!!

Hai mười phút trôi qua.

- Khò khò!!

- Đậu, chịu hết nổi rồi, tôi ra ngoài ngủ!

Một người chịu không được nữa, hai mắt toàn là tơ máu, bò dậy, ôm drap trải giường đi ra.

Một cô gái cầm gối nằm, chăn ra ngoài:

- Tôi cũng chịu không nổi, tôi cũng ra ngoài.

- Tôi cũng đi...

Ba mươi phút sau, trong phòng chỉ còn lại Tôn Phác, nhìn nhìn gian phòng trống trải, nghe tiếng sấm nổ bên cạnh, cuối cùng Tôn Phác cũng đầu hàng, ôm chăn đi ra.

Đợi mấy người đều đi, Phương Chính khẽ mở mắt, hé nụ cười xấu xa, nhưng thu lại thần thông Nhất mộng Hoàng Lương, xoay người tiếp tục ngủ.

Hôm sau, gà trong thôn còn chưa kêu Phương Chính đã tỉnh, hắn đã quen ngủ sớm dậy sớm, nhìn trong phòng trống không, càng cười tươi hơn. Đẩy cửa ra ngoài, chỉ thấy dưới mái hiên có một đám người đang nằm, bọc chăn có, nằm ngang có, đá chân có, đủ mọi tư thế ngủ. Giống nhau trên người đều là vết muỗi cắn cũng là từng cái từng cái, không ít người còn đang mơ ngủ gãi nữa.

Phương Chính nhìn tới đây cũng có chút thông cảm với bọn họ, hắn làm thế này có phải hơi quá đáng không nhỉ?

Thế nhưng khi Phương Chính vừa quay đầu lại nhìn hai sợi dây xích lớn trên cổng, cùng với hai người canh cổng đang ngồi ngủ, một chút cảm thông kia nháy mắt tan thành mây khói.

Phương Chính gật gật đầu, đi vào nhà bếp lòng vòng, nhìn dao phay, được lắm đều là đầy vết lõm. Phương Chính cầm lên thử, lại cùn đến nỗi cắt rau cũng tốn sức! Nhìn nhìn người ở bên ngoài, Phương Chính khẽ lắc đầu, nói thầm:

- Vì để phòng người khác tự sát, hoặc là dùng vũ khí phản kháng mà không thủ đoạn nào không dùng tới...

Lúc này, ánh mắt Phương Chính rơi vào mấy thứ trên bàn, sau đó lộ ra nụ cười xấu xa:

- Cứ là mày đi!

- Loảng xoảng! Loảng xoảng! Loảng xoảng!

Tôn Phác đang ngủ say chợt nghe từng tiếng gõ vang lên, âm thanh còn vô cùng lớn! Dọa cả người run rẩy, bừng tỉnh dậy, lại là một thân mồ hôi lạnh! Chẳng qua hắn đã không quan tâm, hai mắt đỏ bừng, căm giận nhìn về hướng phát ra âm thanh!

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right