Chương 479: Gõ Chuông

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,665 lượt đọc

Chương 479: Gõ Chuông

Chỉ thấy trong sân, trên băng ghế có một hòa thượng trọc đầu, đang cầm một cái chảo sắt thủng, cầm trong tay cái muỗng xới cơm, gõ leng keng! Còn gõ một cái, niệm một câu A Di Đà Phật.

Giây phút ấy Tôn Phác chỉ muốn xông qua cắn chết tên khốn này, A Di Đà Phật ông nội ngươi! Mới sáng sớm không cho người khác ngủ sao?

Tôn Phác chưa gào lên, có người đã bắt đầu mắng chửi:

- Đệt mẹ nó! Nửa đêm thì ngáy, sáng sớm gõ chảo, anh làm cái quái gì vậy?! Có còn để cho người khác ngủ không? Không có tố chất làm người sao?

- Lừa trọc chết tiệt, đừng gõ nữa! Tôi nhịn anh lâu rồi đấy!

- Mẹ nó, lỗ tai tôi cũng sắp nổ rồi!

- Đệt! Tôi muốn giết người!

...

Mấy người này gào thét dọa người, nhưng mà Phương Chính căn bản không bị lay động, cứ đứng đó gõ chảo loảng xoảng, niệm kinh vô cùng nghiêm túc, thành tâm.

Âm thanh gõ chảo này cũng đánh thức bọn Từ Dần, Tống Khả Linh trong mơ ngủ giật mình tỉnh dậy, hai người chạy ra xem, nhất thời đầy đầu đều là vạch đen, Từ Dần vô thức mắng:

- Mẹ nó chứ hòa thượng trọc này đến cùng muốn làm gì? Muốn lên trời à?

Lúc này một người đi đến phía sau Từ Dần nói:

- Hắn thế này không phải sẽ là cố ý làm vậy chứ? Chính là muốn làm chúng ta thấy phiền sẽ thả hắn đi?

Từ Dần nghiêng đầu, liền nhỏ giọng hỏi:

- Lãnh đạo, ngài cũng tỉnh rồi?

- Ồn thế này có thể ngủ sao? Đi hỏi hắn xem, hắn thế này là đang làm cái gì. Nếu như thật sự là cố ý làm ầm ĩ, biện pháp khác cũng không phải không thể dùng thử.

Nữ lãnh đạo lạnh lẽo nói:

- Loại người này tôi đã gặp nhiều, dùng mềm không được thì dùng cứng. Luôn có một cái có thể trị hắn.

Từ Dần nói:

- Lãnh đạo yên tâm, tôi nhất định giải quyết hắn!

Từ Dần nói xong thì đi đến phía sau Phương Chính, vỗ vỗ Phương Chính.

Kết quả, Phương Chính xoay người đưa tay, gõ xuống!

Leng keng!

Từ Dần bịt tai trực tiếp ngồi bẹp:

- Ây da đệt...

Phương Chính nhìn thấy Từ Dần, thu lại chảo sắt, một tay giơ lên nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, có chuyện gì sao?

- Ai da...

Từ Dần xoa lỗ tai, cố gắng nhịn xuống không mắng chửi người, nén giận hỏi:

- Pháp sư, cậu đang làm gì vậy?

- Gõ chuông! Bần tăng ở trong tự viện, mỗi sáng sớm gõ chuông 108 hồi. Hết cách, tự viện của bần tăng quá nghèo, chỉ có một cái chuông, nếu như có trống hẳn là cùng gõ. Chảng qua, chúng ta ở đây cũng không có chuông và trống, bần tăng tay ngứa, đành phải gõ chảo sắt, niệm kinh, làm khóa buổi sáng.

Phương Chính đàng hoàng trịnh trọng giải thích.

- Đừng gõ nữa, xuống đây, tôi có lời muốn nói với cậu.

Từ Dần thấy Phương Chính vẻ mặt nghiêm nghị, không có ý nói dối và cố ý chơi đùa, hơn nữa hắn cũng biết tự viện có quy tắc này, cho nên cũng tin.

Phương Chính để chảo và muôi xuống, đi qua một bên với Từ Dần, Từ Dần nói:

- Pháp sư, cậu xem, cậu cũng đến đây lâu như vậy rồi, còn không biết công ty chúng ta là làm cái gì nhỉ. Một lát chúng ta có giáo viên đến giảng bài, cậu đi nghe thử đi, nghe hết rồi chúng ta tiếp tục nói sau, thế nào?

Phương Chính lập tức gật đầu nói:

- Được, bần tăng cũng tò mò, nhiều người như vậy làm ổ ở đây, cũng không đến nhà máy làm việc, thế làm là làm cái gì.

Từ Dần nói:

- Đương nhiên là làm ăn lớn! Được rồi, tôi cũng không nói nhiều với cậu, đến lúc đó cậu liền biết. Hôm nay nhập gia tùy tục, chúng ta cùng ăn cơm. Ngày sau mọi người là người một nhà, cùng ăn, cùng chơi, cùng làm việc, cùng nhau kiếm nhiều tiền!

Phương Chính gật đầu như gà mổ thóc theo, phảng phất như đều vô cùng tán đồng với mọi thứ.

Từ Dần thấy vậy liền bổ sung một câu:

- Pháp sư, cậu cũng thấy đấy, chúng ta là sinh hoạt tập thể, ngài ở tự viện gõ chuông đương nhiên không có gì, nhưng mà ở đây, chúng ta không có chuông, gõ chảo sắt âm thanh khó nghe, ồn ào khó chịu. Quan trọng là cậu gõ thế này, ảnh hưởng đến người mình không nói, nếu như ồn đến hàng xóm xung quanh không ngủ được, bảo cảnh sát nói chúng ta làm phiền dân chúng, thế thì không tốt. Cho nên thói quen này cậu phải sửa.

Phương Chính vui vẻ đồng ý nói:

- Từ thí chủ nói có lý, bần tăng nhớ rồi.

Thấy Phương Chính dễ nói chuyện như vậy, mấy lời giải thích Từ Dần chuẩn bị sau, còn có mấy thứ uy hiếp đe dọa, thủ đoạn bạo lực đều không dùng tới, hắn hài lòng vỗ vỗ vai Phương Chính:

- Một chuyện cuối cùng, cậu xem, chúng ta đều quen thuộc thế này rồi, cũng đừng có gọi pháp sư, thí chủ nữa. Cậu gọi tôi là Từ Dần, hoặc Từ quản gia đều được. Chúng ta thì gọi cậu Phương Chính, hoặc soái ca được không nào?

Phương Chính cười nói:

- Được, vậy cứ gọi soái ca đi.

- Ô...

Từ Dần phát hiện, hòa thượng trước mắt này da mặt thật mẹ nó dày! Ít nhất dày hơn hắn! Chẳng qua Phương Chính phối hợp như vậy, nghe lời như vậy, trong lòng hắn cũng thoải mái, chỉ là lỗ tai có hơi không dễ chịu.

Đúng lúc này, bên cạnh có tiếng loảng xoảng truyền tới, mặt Từ Dần nháy mắt đen lại! Đây lại là đứa nào?

Từ Dần nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy Tôn Phác ở đó học theo Phương Chính gõ chảo sắt, gõ một chốc thì gật gù nói:

- Kỳ lạ ghê, tôi gõ thế nào cũng không vang như vậy nhỉ? Cũng không điếc tai...

Từ Dần vội chạy tới cướp đi, mắng:

- Dằn vặt linh tinh gì nữa? Có đi ăn cơm không?

Sau đó Từ Dần cầm chảo sắt đi vào nhà bếp, không bao lâu sau loảng xoảng vang lên, tiếp đó là một tiếng phàn nàn truyền ra:

- Thật sự tôi, không vang như thế kia... chẳng lẽ cách gõ không đúng?

Phương Chính cười, hắn có thể gõ vang, không có nghĩa là người khác cũng có thể, không có thần thông, không có nhập mộng, sao gõ vang?

Phương Chính làm một trận náo loạn này, mọi người đều thức dậy. Bọn người Tôn Phác cuối cùng tìm người kể lể việc bị Phương Chính hành hạ tối hôm qua, thầm thầm thì thì nói một đống, đổi lấy một loạt ánh mắt thông cảm, sau đó mâu thuẫn liền xuất hiện.

- Không được, Tôn Phác, Từ quản gia phân người đến chỗ mấy người, làm sao có thể lại nhét vào chỗ bọn tôi? Lại nói, bên chúng ta đây đầy rồi, không còn chỗ nữa.

- Anh Tôn, tôi cảm thấy anh có thể làm ít bông nhét tai gì đó, kiên trì lên.

- Còn kiên trì? Kiên trì nữa muốn điên mất!

Tôn Phác sắp khóc, người chưa trải qua căn bản không biết nỗi khổ trong đó.

Mọi người cổ vũ:

- Muốn thành công, trước tiên phát điên! Cố lên!

Tôn Phác nhất thời nghẹn lời, trong lòng mắng to:

- Cái quần gì vậy!

Bên kia, Từ Dần đã dẫn Phương Chính chuẩn bị ăn cơm, mọi người nhao nhao khiêng bàn qua, ở trong sân ghép thành một cái bàn dài, đặt băng ghế xung quanh, lại không có ai ngồi xuống. Đương nhiên, có một tên ngoại lệ, đó chính là Phương Chính!

Phương Chính mới không thèm quan tâm nhiều như vậy, trực tiếp đặt mông ngồi bên trái bàn dài, nhất thời dẫn đến vô số ánh mắt kỳ quái và nghiêm nghị, chẳng qua Phương Chính trực tiếp xem như không thấy.

Lúc này, cửa một căn phòng vẫn luôn đóng kín mở ra, một người phụ nữ đi ra.

Mọi người nhìn thấy người phụ nữ này đều kêu lên:

- Chào lãnh đạo.

- Chào mọi người.

Người phụ nữ hài lòng gật gật đầu, chẳng qua khi ánh mắt của cô rơi xuống người Phương Chính, sắc mặt lập tức trở nên khó nhìn, nghiêm nghị nhìn Từ Dần.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right