Chương 480: Lãnh Đạo Đừng Tức Giậ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 904 lượt đọc

Chương 480: Lãnh Đạo Đừng Tức Giậ

Từ Dần vội chạy qua kéo Phương Chính nói:

- Phương Chính, cậu không thể ngồi ở đây, đây là chỗ của lãnh đạo.

Phương Chính khẽ đảo hai mắt nói:

- Lãnh đạo gì? Các người không phải đều là làm công cho Lưu Đại Thành sao? Tôi là bạn của Lưu Đại Thành, Lưu Đại Thành không ở đây, tôi ngồi vị trí của hắn không có gì chứ?

Từ Dần liền nghẹn lời, Phương Chính nói thế hình như cũng không sai!

- Tôi là bạn hợp tác làm ăn với Lưu Đại Thành, chúng ta đều là cổ đông, hắn có vị trí của hắn, tôi có vị trí của tôi, cậu ngồi chỗ của tôi.

Lúc này nữ lãnh đạo đến bên cạnh Phương Chính, khẽ ngẩng đầu, mang theo vài phần kiêu ngạo, vô cùng có phong thái lãnh đạo.

Phương Chính bừng tỉnh:

- A Di Đà Phật, thì ra là như vậy. Nếu cô và Đại Thành đã là bạn bè, như vậy là bạn của tôi, đến đây, đừng khách sáo, ngồi đây.

Phương Chính vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói.

Chỗ Phương Chính ngồi là chiếc ghế duy nhất, bên cạnh đều là ghế nhựa màu hồng phấn, hắn vỗ chính là cái này!

Mặt nữ lãnh đạo lập tức đen thui, lại nhìn Từ Dần, phảng phất như nói "Cậu dẫn người mới kiểu gì? Không hiểu quy củ như vậy?"

Từ Dần cũng sắp khóc đến nơi, vị tổ tông này từ khi đến liền không khiến hắn bớt lo. Cái chết người nhất là thường ngày người mới tới đều là bó tay bó chân, mọi người không ngồi, ai dám ngồi loạn! Giống Phương Chính thế này, hắn cũng là lần đầu gặp phải, đủ loại tình trạng đều thuộc về xảy ra bất ngờ, hắn cũng thiếu các biện pháp khẩn cấp. Không còn cách nào, kéo lấy Phương Chính nói:

- Chỗ ngồi mỗi người đều có quy tắc, vị trí này là vị trí của chủ nhà, là chỗ của lãnh đạo, cậu ngồi bên cạnh tốt hơn.

Phương Chính thấy mặt nữ lãnh đạo cũng sắp xanh lên, mới khẽ gật đầu nói:

- Bỏ đi bỏ đi, một chỗ ngồi mà thôi, nhường cho cô là được.

Phương Chính vừa nói ra, Từ Dần lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Phương Chính, tâm nói: Cháu trai này cuối cùng đi đúng đường rồi.

Sắc mặt của nữ lãnh đạo cũng thoáng dịu xuống một chút...

Nhưng mà một phút sau...

Phương Chính đứng lên, nhưng con hàng này trực tiếp mang theo ghế, sau đó đổi vị trí của ghế nhựa và ghế dựa, tuy Phương Chính đổi chỗ ngồi, nhưng hắn vẫn như cũ ngồi cái ghế dựa kia!

Nhìn đến đây, mặt nữ lãnh đạo biến đen sì, phảng phất như sắp nhỏ ra nước!

Từ Dần muốn mắng mẹ nó ngay lập tức, vỗ Phương Chính nói:

- Cậu làm gì đó?

Phương Chính nói:

- Nhường chỗ cho lãnh đạo, làm sao?

Từ Dần giận:

- Cậu...cậu người đi rồi còn cầm theo ghế đi à?

Phương Chính đương nhiên nói:

- Đúng vậy, có vấn đề gì hả?

Nhìn thấy Phương Chính một mặt ngốc nghếch, tôi cái gì cũng không biết, Từ Dần thật sự tức đến muốn nói cũng không nói nên lời.

Nữ lãnh đạo cũng hết sức tức giận, cân nhắc có nên nói cho Lưu Đại Thành hay không. Nhưng nghĩ đến Phương Chính vẫn chưa giao tiền, hít sâu một hơi, nữ lãnh đạo cố nặn ra một nụ cười nói:

- Bỏ đi, một chỗ ngồi mà thôi, không có gì lớn cả. Mọi người ngồi đi.

Lời vừa nói ra mọi người đồng thanh nói:

- Lãnh đạo cực khổ rồi, lãnh đạo ngồi trước đi!

Một câu hô to này đột nhiên nhảy ra dọa cho Phương Chính hết hồn. Hắn nhìn ngó xung quanh, còn cho rằng có lãnh đạo nhà nước đến tuần tra nữa. Tuy rằng mọi người hô hào khẩu hiệu rất đều, nữ lãnh đạo lại không vui nổi. Bởi vì trước đây cô chưa ngồi, không ai dám ngồi. Bây giờ cô còn đang đứng đây, trước mắt một cái đầu sáng loáng, phản xạ ánh mặt trời chói mắt, lắc lư làm cô vô cùng buồn bực.

Nữ lãnh đạo hít sâu một hơi, đè xuống lửa giận trong lòng, ngẫm nghĩ, đợi thu được tiền lại xử lý tên trọc này sau! Nữ lãnh đạo ngồi xuống, mọi người nhốn nháo ngồi xuống. Từ Dần ngồi đối diện nữ lãnh đạo, cũng là đối diện với bàn dài, Phương Chính thì lại ngồi bên cạnh nữ lãnh đạo... Sau đó Phương Chính mới biết, đây là chỗ ngồi cho người mới. Vì để người mới cảm thấy sự coi trọng của lãnh đạo đối với hắn, tăng thêm thiện cảm.

Chẳng qua bây giờ sao, hiển nhiên Phương Chính đã tự mình tìm tới thiện cảm, không cần người khác nói...

Nữ lãnh đạo cố gắng duy trì phong độ lãnh đạo của mình, đồng thời chuẩn bị trấn an Phương Chính, thế là cười hiền hòa với Phương Chính:

- Tôi tên Lý Tĩnh Sơ, cậu có thể gọi tôi chị Lý. Mọi người đều thích gọi tôi là lãnh đạo, cậu cũng có thể gọi như vậy.

Phương Chính cười nói:

- Thì ra là Lý thí chủ.

Từ Dần vội nhắc nhở:

- Khụ khụ... Phương Chính, trước đó chúng ta đã nói rồi, ở đây mọi người chính là người một nhà, đừng gọi thí chủ nữa.

Phương Chính nói:

- Ờ... lãnh đạo.

Lý Tĩnh Sơ thỏa mãn gật gật đầu, bất kể nói thế nào, tên trọc không lông nhưng luôn xù lông này xem như đi đúng đường. Một tiếng lãnh đạo này gọi lên, cô vẫn là rất thoải mái. Thầm nói:

- Mặc kệ ngươi là hòa thượng của tự viện nào, mặc kệ ngươi giỏi cỡ nào, vẫn không phải gọi tôi một tiếng lãnh đạo sao?

Tâm tình vui sướng, Lý Tĩnh Sơ nói với Tống Khả Linh:

- Tiểu Tống, ăn cơm thôi.

Tống Khả Linh là boss nhỏ ở đây, ăn uống đều thuộc về cô quản lý, lãnh đạo vừa nói, Tống Khả Linh lập tức chạy vào bếp, lấy ra một cái chậu màn thầu lớn. Chậu màn thầu lớn này là sáng sớm vừa thức dậy đi mua, còn có hơi nóng bốc lên, mềm mềm xem ra hương vị không tồi.

Một chậu màn thầu lớn, đặt ở giữa bàn, ngoài ra còn mang lên hai dĩa dưa muối lớn, đặt ở hai bên núi màn thầu kia. Đương nhiên, trước mặt Lý Tĩnh Sơ để riêng một dĩa nhỏ đặt ba cái màn thầu và một dĩa dưa muối. Xem ra đặc biệt cung cấp đi...

Phương Chính cũng đói rồi, nhìn thấy màn thầu mang lên, lập tức muốn động thủ. Chẳng qua hắn phát hiện, đám người xung quanh, từng người ánh mắt đều xanh lè, nhìn chòng chọc màn thầu nuốt nước bọt, nhưng lại không ai đưa tay, Phương Chính cũng hơi ngại xuống tay...

Lúc này, Lý Tĩnh Sơ mở miệng:

- Mọi người vất vả rồi, bắt đầu ăn cơm thôi.

Phương Chính vừa nghe, không nói hai lời, trực tiếp lấy một cái màn thầu từ dĩa nhỏ của Lý Tĩnh Sơ, hết cách, chậu màn thầu kia cách xa, với không tới, trực tiếp lấy trước mắt này tiện hơn! Về phần ánh mắt căm giận của Lý Tĩnh Sơ, Phương Chính trực tiếp bỏ qua...

Hầu như là đồng thời mọi người cùng cao giọng hét:

- Lãnh đạo vất vả! Lãnh đạo mời ăn trước!

Khi lời này nói ra, Phương Chính đã nhét màn thầu vào miệng, vừa nghe lời này lập tức có hơi ngượng ngùng nhìn Lý Tĩnh Sơ, bộ dạng ngốc ngốc tôi không hiểu quy củ xin chớ trách.

Lý Tĩnh Sơ cũng không có cách nào, hòa thượng trước mắt này không làm theo lẽ thường, chính là giống hệt con chim non chưa thấy việc đời vậy! Nói tức giận muốn đánh hắn đi! Người ta hình như thật không hiểu mấy cái này, cậu nói hắn hắn liền xin lỗi, hơn nữa có sai liền sửa! Đứa trẻ ngoan như vậy, cô làm sao xuống tay được! Nếu thật sự dùng bạo lực rồi sau này đội ngũ này cũng không dẫn dắt tốt được. Nhưng mà không quất hắn hai bạt tay, trong lòng lại ngột ngạt không chịu được.

Có điều cuối cùng Lý Tĩnh Sơ vẫn là nhìn mặt mũi số tiền chưa tới tay, nhịn xuống!

Chẳng qua Lý Tĩnh Sơ mới buông ý niệm xuống, lập tức liền có xung động muốn giết người! Bởi vì, cô mới lơ đãng trong chốc lát, ba cái bánh bao trước mắt đều không còn nữa! Vừa nghiêng đầu, tên trọc bên cạnh cũng không thấy! Nhìn xung quanh tìm người, kết quả phát hiện tên trọc đó lại đứng bên cạnh bàn, nhanh tay lấy bánh bao từ trong chậu ra, vừa lấy vừa nói:

- Lãnh đạo vẫn chưa ăn đâu, phải lấy cho lãnh đạo hai cái.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right