Chương 481: Bắt Đầu Học
Nghe được lời này, lửa giận của Lý Tĩnh Sơ dập tắt không ít, chí ít tên trọc này còn biết tôn trọng người lãnh đạo này.
Nhưng mà, lửa giận này vừa áp xuống lập tức lại bừng lên!
Bởi vì tên trọc này cũng không biết là thứ gì biến thành, vừa cầm vừa nhét vào miệng, màn thầu lớn như vậy, dùng tay ép, vo thành một cục bột tròn, trực tiếp nhét vào miệng!! Một ngụm một cái, trong tay cầm mười cái, lúc đi đến trước mặt cô thì ăn hết! Sau đó Phương Chính xấu hổ nhìn Lý Tĩnh Sơ, cười nói::
- Ây da, ăn hết rồi, không sao, lãnh đạo cô đợi đó, tôi lại đi lấy.
Nghe Phương Chính còn muốn quay lại lấy, một đám người phía sau nhanh chóng đưa tay, màn thầu còn thừa lại không tới mười cái, nháy mắt quét sạch! Người cướp được dương dương tự đắc, không cướp được ỉu xìu buồn bã. Chẳng qua rất nhanh, bọn họ lại muốn khóc, bởi vì đợi đến khi bọn hắn muốn ăn chút dưa muối lót dạ, hai dĩa dưa muối đã bị tên trọc kia bưng đi! Bọn họ vừa muốn quát lên, kết quả đầu trọc đặt dưa muối trước mặt lãnh đạo, tươi cười nói:
- Lãnh đạo, màn thầu hết rồi, nhưng còn có dưa muối, cô ăn trước nhé?
Nghe lời này, ai còn dám mở miệng? Người ta là đưa cho lãnh đạo, chỉ có thể mắng lớn trong lòng.
Nhưng mà, Lý Tĩnh Sơ không hề vui vẻ, ngược lại, cô rất tức giận, vô cùng tức giận! Dưa muối nhà mình ra làm sao, cô còn không biết ư? Lúc mua về đã rất mặn, cô vì tiết kiệm, lại cho thêm một bao muối vào. Người ta bán là dưa chua, dưa muối của cô nhưng thật sự là dưa muối! Ăn không hai dĩa dưa muối? Đây là muốn mặn chết cô à!
Thế nhưng tên trọc này vẫn là một bộ dáng tươi cười hết thảy vì muốn tốt cho lãnh đạo, Lý Tĩnh Sơ tức nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng từ trong miệng nặn ra mấy chữ:
- Tôi no rồi... các người ăn đi.
Từ Dần thấy thế vội vàng nói:
- Lãnh đạo, tôi còn có một cái màn thầu, tôi không đói, nếu không thì cô ăn đi.
- Cút!
Lý Tĩnh Sơ không thể phát hỏa với Phương Chính tên người mới chưa giao tiền này. nhưng mà phát hỏa với Từ Dần vẫn không thành vấn đề. Một chậu lửa giận nháy mắt bùng nổ, há miệng ra một chữ cút mang theo vô cùng vô tận nước bọt phun ra, như núi lửa bộc phát, nước sông vỡ đê, nháy mắt rửa mặt cho Từ Dần...
Từ Dần trong lòng đó là ghê tởm, nhưng mà hắn có thể nói cái gì? Ở đây, chế độ cấp bậc sâm nghiêm, lãnh đạo chính là gia trưởng của mọi người, hắn một người quản gia cũng chẳng qua là gia trưởng phó, boss nhỏ xem như tổng quản... cấp lớn hơn một bậc to như trời, hắn nào dám ý kiến gì...
Lý Tĩnh Sơ trực tiếp trở về phòng làm việc, trong lòng Từ Dần cũng là tức giận...
Đúng lúc này, Phương Chính bu qua:
- Từ quản gia, anh nếu như không đói thì cho bần tăng ăn đi.
Trong nháy mắt, lửa giận trong bụng Từ Dần ngùn ngụt bốc lên, há miệng rống:
- Ăn cái gì mà ăn? Cậu không biết màn thầu này là tính theo đầu người sao? Một người một cái! Một mình cậu ăn nhiều như vậy, người khác ăn cái gì? Cậu xem xem, bao nhiêu anh chị em vẫn chưa ăn gì, đang đói kìa!
Phương Chính mặt mày sợ hãi, sau đó nói:
- Đã nhìn thấy, bất quá tôi cũng đang đói đây, mọi người đều đói, ai cũng không thiệt.
- Cậu...
Từ Dần tức hai mắt sắp trợn trắng, vô ý thức cầm lền màn thầu nện qua, kết quả Phương Chính thuận tay chụp lấy, ném vào miệng, ăn rồi còn nói một câu:
- Cảm ơn Từ quản gia ha.
Sau đó cho Từ Dần một cái gáy sáng trưng, đi mất!
Từ Dần lập tức khóc không ra nước mắt, bữa sáng của hắn á! Má nó, đói!
Thừa lúc không người, Phương Chính vào nhà vệ sinh, từ trong áo móc ra từng cái màn thầu, sau đó ném vào bồn cầu xả nước. Không sai, Phương Chính hoàn toàn không ăn những màn thầu này, giống như mì hôm qua, hắn căn bản không ăn. chỉ là dùng thần thông Nhất mộng hoàng lương, để mọi người nhìn thấy giả tượng hắn ăn mà thôi. Dù sao hắn cũng không phải Hồng Hài Nhi, trong bụng có Tam Muội Chân Hỏa, ăn cái gì luyện hóa cái đó, có thể ăn không giới hạn. Có điều bồn cầu trước mắt ngược lại có thể ăn không giới hạn...
Đem mọi chứng cứ phạm tội đều ném đi, Phương Chính nhàn nhã ung dung đi ra.
Vừa ra cửa liền thấy một khuôn mặt cố gắng giữ nụ cười, dán trên cửa, chính là Từ Dần mới nãy còn phẫn nộ, hắn cười nói:
- Phương Chính, cậu cũng đến lâu như vậy, có phải nên đưa tiền ăn một chút không?
Phương Chính nói:
- Lưu Đại Thành không phải nói tất cả ăn uống ở hắn đều lo sao? Cái gì mà còn giao tiền ăn chứ?
Từ Dần nói:
- Đúng, Lưu tổng đã nói tất cả hắn đều lo. Nhưng mà Lưu tổng không phải vẫn chưa trở về sao... Cậu cũng biết, hắn bận không biết khi nào trở lại. Mà cậu lại cần ở lâu, dựa theo quy định nhà chúng ta, mỗi người đều phải giao tiền ăn. Lưu tổng đã nói, cậu cứ giao, trở về hắn sẽ trả lại.
- Như thế à... được, anh đợi đi, bần tăng lấy cho anh.
Nói xong, Phương Chính trở về phòng, sau đó hỏi:
- Bao nhiêu tiền?
- Một tháng một...
Từ Dần sắp nói một nghìn, nhưng mà nghĩ tới lượng ăn của Phương Chính, cắn răng nói:
- Hai nghìn...
Từ Dần vốn cho rằng số tiền này rất khó đòi, thậm chí chuẩn bị tốt phải cò kè mặc cả với Phương Chính. Kết quả Phương Chính trực tiếp lấy hai nghìn từ trong túi ra nhét vào tay hắn. Làm thật sảng khoái! Sảng khoái đến nỗi Từ Dần như đang nằm mơ vậy! Hắn còn chưa từng nhẹ nhàng như vậy mà đòi tiền ăn từ tay người mới đâu! Cảm giác này cũng rất sướng...
- Từ quản gia, một ngày này cũng không thú vị gì, nếu không chúng ta chơi bài đi.
Từ Dần vẫn chưa sướng xong, liền nghe Phương Chính nói như thế.
Vừa nghe tới chơi bài, Từ Dần rùng mình, chợt nhớ tới, số tiền này hình như đều là cháu trai này thắng của bọn họ! Mỗi lần đều là 3 con A! Ngu mới chơi bài với hắn!
Huống gì còn có chính sự phải làm.
Từ Dần vội nói:
- Phương Chính, hôm nay chúng ta có bài học, tìm thời gian khác rồi chơi. Giáo viên đã đến rồi, đến sát vách lên lớp thôi.
Phương Chính hỏi:
- Đi học?
Từ Dần lập tức nói:
- Đúng vậy, hôm qua không phải đã nói với cậu sao? Hôm nay có một vị khách quý vô cùng vô cùng quan trọng, đặc biệt vì cậu mà tới. Cậu biết người ta có giá thế nào không? Phú ông ngàn vạn! Nhà giàu có tiếng ở Bắc Giang, người ta cho Lưu tổng mặt mũi, đặc biệt chạy xe tới đây giảng một tiết dẫn dắt nhân sinh cho cậu! Nghe hiểu môn này rồi, cậu liền hiểu rõ cả đời này nên làm một người như thế nào rồi.
Phương Chính nghĩ nghĩ, hôm qua Từ Dần thật sự có nói, chỉ là không nói tỉ mì như vậy mà thôi. Chẳng qua không sao cả, Phương Chính nói
- Vậy phải đi nghe thử.
Từ Dần nói:
- Đúng thế! Cơ hội hiếm có, mau đi thôi. Đúng rồi, đây là sổ ghi chép và bút của cậu, nghe nhiều, hỏi ít, ghi nhiều, có vấn đề gì, tiết sau cậu lại hỏi. Bạn học bên cạnh cậu đều là học sinh cũ, biết rất nhiều, học hỏi bọn họ nhiều một chút rất tốt cho cậu.
Phương Chính gật đầu, nhận sổ ghi chép đi đến cách vách.
Vừa vào cửa, chỉ thấy trong phòng không lớn, một đám người, nam nam nữ nữ ngồi đầy đất. Phía sau còn có một đứa bé đang vẽ, trong đó có một cô gái còn ôm theo một đứa bé sơ sinh không biết được mấy tháng đang cho uống sữa. Bất quá nhìn tổng thể mà nói, lớp học này cũng xem như có trật tự.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~