Chương 482: Nhà Từ Thiện Lớ

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,249 lượt đọc

Chương 482: Nhà Từ Thiện Lớ

Chẳng qua, nhìn thấy hai đứa trẻ kia làm lòng Phương Chính run lên, lớn chút nữa hẳn là có thể đi học, lại phải ngồi ở đây mà nghe mấy thứ linh tinh này. Chim non thì nên được bảo bọc dưới cánh cha mẹ, ngẩng đầu ngắm bầu trời, kết quả lại ở trong lồng sắt mơ mộng về tương lai hư ảo, thật là đáng thương... Lại nhìn đứa bé sơ sinh kia, Phương Chính càng chua xót trong lòng, bởi vì đứa bé không hề giống phần đa những đứa bé khác trắng trắng mập mập, ngược lại hơi gầy yếu, hiển nhiên đây là bị đói! Mẹ ăn không no, lấy đâu ra sữa cho nó? Mua sữa bột? Tiền đâu ra mà mua sữa bột?

Chẳng qua Phương Chính càng tức giận, giận mẹ đứa bé, đều đã như thế này, lại vẫn chấp mê bất ngộ, vẫn không chịu rời đi, vứt bỏ cái ảo tưởng hão huyền này, đi sống cuộc đời thật tốt, nuôi nấng con cái...

Đương nhiên, Phương Chính giận nhất vẫn là Từ Dần, Lý Tĩnh Sơ còn có những người ở đây, từng người đều như nhập ma! Những người này đã bán linh hồn cho ác quỷ, thứ bọn hắn muốn làm chính là phá nát, cắn nuốt từng gia đình êm ấm một...! Giờ phút này, ánh mắt Phương Chính nhìn bọn họ, càng hung dữ nghiêm túc, chẳng qua tất cả đều bị hắn giấu thật sâu bên trong. Bây giờ vẫn chưa phải lúc bùng nổ...

Có điều đứa bé sơ sinh kia lại để lại ấn tượng sâu đậm cho Phương Chính, ánh mắt to tròn nổi bật, làn da vàng vọt, nhưng mà ánh mắt kia vẫn trong sáng ngây thơ không thay đổi! Một đôi mắt hồn nhiên ở trong những ánh mắt tham lam, lạc mất phương hướng, hiện lên sáng rỡ như vậy giống như ánh đèn trong đêm tối, như ánh sáng mang hi vọng cho người khác... Nó không nên ở đây, không nên chịu tội này!

Nghĩ đến đây, Phương Chính thầm quyết định.

Phương Chính vừa đến, Tống Khả Linh lập tức đứng lên, nhường vị trí gần với bảng trắng treo trên tường nhất cho Phương Chính, còn dặn đi dặn lại:

- Tôi nhường chỗ tốt nhất cho cậu, học thật tốt, cố lên!

Phương Chính cảm kích nói:

- Chắc chắn!

Sau đó Phương Chính ngồi xuống, lấy sổ và bút ra, dáng vẻ nghiêm túc nghe giảng.

Nhìn đến đây, Từ Dần và Tống Khả Linh đồng thời thở ra nhẹ nhõm. Không sợ đối phương làm loạn, chỉ sợ đối phương không nghe giảng. Chỉ cần chịu nghe bài, bọn hắn tin tưởng, không tới ba ngày, mặc kệ hắn là hòa thượng hay là ni cô, đều phải ngoan ngoãn đi theo bọn họ phát tài! Đồng thời, bọn hắn cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng thắng lợi rồi, tên trọc gian xảo này cuối cùng cũng yên rồi!

Đương nhiên, trong lòng Từ Dần vẫn hơi không yên tâm, dù sao từ sau khi tên trọc này đến, trong nhà này chưa hề bình yên. Nhưng mà nhìn bộ dạng Phương Chính ngiêm túc, cùng với hiện trường xung quanh đều là người mình, hắn thực sự nghĩ không ra, tên trọc này còn có thể làm loạn cái gì được. Thế là yên tâm ngồi xuống phía sau, cùng nghe giảng.

Mà lúc này, Phương Chính sớm không thèm nhìn Từ Dần và Tống Khả Linh nữa, mà là vô cùng nghiêm túc đánh giá người gọi là nhà giàu ngàn vạn trước mắt này!

Đây là một người phụ nữ trung niên dáng hơi mập, tóc màu đỏ đậm, da rất trắng, tinh khí thần vô cùng tốt, đứng thẳng ở đó, mặt phúc hậu. Đồng thời còn có một thái độ kiêu ngạo lâu năm, khi nhìn mọi người tựa như đang nhìn thuộc hạ của mình.

Nếu như chỉ đơn thuần nhìn tướng mạo, nói bà có giá trị bản thân ngàn vạn, Phương Chính tin một nửa.

Mà người phụ nữ này không có lập tức giảng bài, mà là một cô gái trẻ lên, cúi chào mọi người nói:

- Tốt quá, mọi người đều đủ rồi. Đầu tiên chân thành cảm ơn mọi người có thể rút ra thời gian quý báu đến đây, lắng nghe một bữa tiệc giá trị! Hôm nay tôi là MC, tôi là Mã Linh, mọi người có thể gọi tôi Tiểu Linh. Hôm nay chúng ta vô cùng may mắn mời được một vị khách quý, đó chính là người hướng dẫn tiền tài của chúng ta, nhà giàu ngàn vạn, cô Lỗ Hâm! Cô Lỗ Hâm khi 14 tuổi đã khởi nghiệp kinh doanh, bán vỉa hè, từng làm nhân viên bán hàng, mổ đường lăn lộn, cuối cùng kết duyên khó giải với Tinh Tinh Hải Gia Viên của chúng ta, trong Tinh Tinh Hải Gia Viên, cô chỉ dùng một năm, tích lũy gia sản cá nhân đến ngàn vạn! Mọi người có muốn cũng giống như cô Lỗ Hâm hay không, trong một năm hoàn thành tích lũy gia tài ngàn vạn?

- Muốn!

Phương Chính còn chưa mở miệng, một đám người bên cạnh bắt đầu gân họng thét lên, tiếng nói đều nhịp, khí thế dồi dào, quan trọng là giọng vô cùng to! Dọa Phương Chính giật cả mình!

Nhìn xung quanh bạn học đều là từng người mặt mày hồng hào, Phương Chính đoán, tiếng hô lớn như vậy, bọn họ có thể chịu được, tiếng ngáy của hắn có thể lại tăng lớn hơn chút...

- Muốn? Muốn cũng không có tác dụng! Hành động quyết định tất cả! Bây giờ hãy dành một tràng pháo tay nhiệt liệt hoan nghênh cô Lỗ Hâm mang đến cho chúng ta bữa tiệc tài phú!

Mã Linh cũng kích động hô hào, phản phất như Lỗ Hâm này thật sự có thể dẫn dắt mọi người kiếm được ngàn vạn.

Lỗ Hâm cuối cùng đi ra, kéo kéo quần áo, khẽ gật đầu ý chào mọi người, sau đó nói:

- Cảm ơn mọi người hoan nghênh, về chuyện của tôi, MC Mã Linh đã giới thiệu rất nhiều. Tôi sẽ không nói nữa, có điều trước khi bắt đầu giảng, tôi muốn hỏi mọi người một câu hỏi, hôm nay có bạn mới không?

Hầu như cùng lúc, mọi người đều soạt một cái nhìn Phương Chính, Phương Chính nhất thời có cảm giác bị ác lang nhìn chằm chằm. Lẽ nào sau đó liền muốn bắt nồi nước sôi nấu hòa thượng?

Lỗ Hâm cười nói:

- Hoan nghênh bạn mới. Không thể không nói, cậu rất có tầm nhìn, cũng rất có sức quyết đoán, trước tiên có gan thử thế giới, đây là kỳ ngộ của cậu, cũng là duyên phận của chúng ta. Tôi đồng ý dẫn cậu cùng đi về phía thành công.

Phương Chính gật đầu theo, phối hợp một tí.

Lỗ Hâm thấy Phương Chính gật đầu, tiếp tục nói:

- Được rồi, như vậy tôi sẽ giảng cho mọi người, cái gì là Tinh Tinh Hải, Tinh Tinh Hải là gì. Chúng ta làm thế nào từ Tinh Tinh Hải kiếm được tiền tài của chúng ta...

Lỗ Hâm lấy ra bút lông, quẹt ba chữ Tinh Tinh Hải trên bảng trắng. Phương Chính thầm gật đầu, tâm nói: "Chữ đẹp, đẹp hơn chữ của mình khi học tiểu học nhiều. Người này ít ra tốt nghiệp tiểu học..."

Lỗ Hâm tiếp tục nói:

- Mọi người đều biết, tài nguyên trên trái đất đang khô kiệt, nhân loại không hề tiết chế khai phá, dẫn đến tài nguyên trái đất càng ngày càng ít, sớm muộn có một ngày sẽ cạn kiệt. Khí hậu đang tăng lên, mực nước biển cũng dâng lên, động đất liên tục xảy ra, sóng thần liên miên, gió bão khắp nơi... Tất cả đều là bình thường sao? Đương nhiên không phải! Trái đất giống với một cái máy tính, nhân loại chính là virus, khi virus quá nhiều, máy tính sẽ tự khởi động chương trình tiêu diệt virus. Chúng ta bây giờ đang phải gánh chịu cơn giận đến từ trái đất! Lúc này, cầu thần vô dụng, chỉ có thể cầu chính mình!

Thế là, tổng giám đốc Trương của chúng ta, tạo ra Tinh Tinh Hải! Trương tổng ôm một lòng đại từ bi cứu vớt thế giới, đầu tư mấy tỉ, để làm gì? Đương nhiên không phải vì tiền rồi! Nếu như vì tiền, Trương tổng hà tất phải đầu tư cái này? Trực tiếp về nhà dưỡng lão, hoặc là đầu tư bất động sản không phải tốt hơn sao? Trương tổng của của chúng ta là vì thiên hạ!

Khi một người không phải vì tiền mà ưu sầu, cái hắn suy nghĩ là làm thế nào giúp đỡ người khác, cho nên mọi người có thể nhìn thấy, rất nhiều người có tiền đều đi làm từ thiện. Trương tổng chính là một người như vậy...

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right