Chương 484: Lời Hay Ý Đẹp Khó Khuyên Được Kẻ Đáng Chết

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 4,025 lượt đọc

Chương 484: Lời Hay Ý Đẹp Khó Khuyên Được Kẻ Đáng Chết

Lỗ Hâm nói, Phương Chính cũng ở dưới nghe, càng nghe mặt càng đen, quả nhiên, bánh lớn trước mặt tất cả đều là giả cả mà, mục đích thật sự chính là kéo người vào! Kéo càng nhiều người càng được nhiều phúc lợi.

Phương Chính nghĩ không ra, nếu như thật sự dễ kiếm tiền như vậy cũng không đến nỗi quản lý Từ Dần kia mặt xanh xao thiếu ăn, cả lãnh đạo cũng phải gặm màn thầu theo. Còn về phần lên đài cái gì đó, hơn phân nửa là một cái bánh lớn khác rồi! Âm mưu lừa đảo rõ ràng đến vậy mà hết lần này đến lần khác mấy người này lại tin. Phương Chính hoàn toàn không cách nào hiểu được, bọn họ đến cùng là nghĩ cái gì. Chẳng qua có một điều Phương Chính rất rõ ràng - hắn rất tức giận!

Lỗ Hâm lại nói một đống lời xúi giục, mọi người bên dưới nghe càng hưng phấn, tựa như ngày mai là có thể đạt thành công.

Đúng vào lúc này Lỗ Hâm bỗng nhìn Phương Chính nói:

- Người bạn mới này còn có gì thắc mắc không?

Phương Chính khẽ mỉm cười nói:

- Có.

Lỗ Hâm hỏi:

- Có thắc mắc gì?

Phương Chính đáp:

- Người trên đài đã đi đâu hết rồi?

Lỗ Hâm nói:

- Người đã lên đài rồi, có sự nghiệp của chính mình, có biệt thự, có xe của mình, toàn thế giới ở đâu cũng có bọn họ, rất nhiều.

Phương Chính tiếp tục hỏi:

- Có người làm được sao?

Lỗ Hâm nói:

- Đương nhiên có, theo tôi biết, người lên đài không dưới mười người! Đây cũng là lịch sử của nhà chúng ta, đến tối bạn có thể liên lạc với người giới thiệu của bạn, để hắn kể cho cậu nghe.

Phương Chính gật gật đầu, âm thầm bấm quyết đối với Lỗ Hâm, sau đó cười hỏi:

- Tôi vẫn còn một chuyện nghĩ không ra, đất rừng của chúng ta ở đâu nhỉ?

- Rừng ở đâu ra? Chúng ta cần rừng để làm gì? Chúng ta chính là tay không bắt giặc!

Lỗ Hâm vốn đã nghĩ xong câu từ, kết quả lời vừa nói ra lập tức thay đổi.

Vừa nói ra toàn trường đều ồ lên! Từ Dần, Tống Khả Linh bên dưới càng gấp hơn, vội vàng ném một ánh mắt chất vất cho Lỗ Hâm.

Lỗ Hâm cũng gấp gáp, kêu lên:

- Tôi nói thật mà! Tôi nói, cậu căn bản không có sa mạc, đất rừng, hai tỷ mấy rắm chó gì đó đều là chém cả. Mục đích của chúng ta rất đơn giản đó là lừa người! Lừa cậu vào, cậu đưa tiền, đưa tiền rồi giúp chúng ta lừa người vào nữa! Chúng ta cái gì cũng không có, chỉ cần ngắm tiền!

- Lỗ Hâm, đừng nói nữa, cô điên à? Nói vớ vẩn cái gì vậy?

Từ Dần vội chạy lên kéo Lỗ Hâm ra ngoài.

Kết quả Lỗ Hâm hất một cái, ném Từ Dần thiếu ăn này qua một bên, tiếp tục nói:

- Kéo tôi làm cái gì? Tôi nói đều là sự thực! Đều là người cũ cả, còn cần giấu diếm gì nữa? Chúng ta chính là kẻ lừa đảo! Mọi người đều biết chúng ta chính là người lừa đảo mà! Cậu là lừa đảo, tôi cũng thế, mọi người đều như vậy! Trong lòng biết rõ, còn nói lời hay ý đẹp làm gì?

Lời này vừa nói ra, có không ít người ngay tại chỗ bật khóc, có cảm giác vỡ mộng, lại không biết phải làm sao bác lại.

Chẳng qua vẫn có một đám người đột nhiên đứng lên, hung hãn kéo Lỗ Hâm ra ngoài, Từ Dần càng là xông qua tát một cái, mắng:

- Bà mẹ nó điên rồi, nói nhảm cái rắm gì vậy! Cút! Tiền lương hôm nay không có! Tống Khả Linh, không đưa tiền giảng dạy hôm nay của bà tôi! Sau này tìm người đáng tin một chút!

Tống Khả Linh liên tục gật đầu, cô biết sự tình gặp phiền phức to rồi.

Có điều việc mà Từ Dần và Tống Khả Linh càng quan tâm đến hơn vẫn là phản ứng của Phương Chính. Dù sao, ở đây đều là người của mình, chỉ có một người ngoài. Kết quả, chỉ thấy Phương Chính ngồi đó cười ha ha, phảng phất như đang xem náo nhiệt. cũng không thấy có tâm tình mâu thuẫn gì lớn. Nhìn đến đây hai người không hẹn thở phào nhẹ nhõm...

Lỗ Hâm làm loạn lên như vậy, tiết giảng này không tiếp tục nữa. MC vội vã đi lên cứu vãn cục diện, nói:

- Được rồi, mọi người không cần để ý, vừa nãy cô Lỗ Hâm đùa với mọi người thôi. Như vậy đi, tiếp theo chúng ta sẽ được hội viên lâu năm của chúng ta, chia sẻ với mọi người một ít kinh nghiệm con đường của hắn nhé.

Phương Chính vừa nghe liền vui vẻ, ấn quyết vung ra...

- Bỏ đi, vẫn là nói một chút kinh nghiệm của tôi đi. Đây là một cái ổ trộm cướp! Toàn là lừa đảo và trộm! Vừa nãy Lỗ Hâm nói đúng lắm, các người đều biết mình đang làm gì, lại vẫn tự mình thôi miên, thực ra thì chúng ta đều là người lừa đảo! Không có một người là người tốt!

MC càng ngày càng kích động.

Nhưng mà Từ Dần càng kích động hơn, vội chạy vào mắng chửi:

- Điên rồi điên rồi! Điên hết rồi!

Sau đó cũng kéo MC ra, không lâu sau liền nghe có người bên ngoài hét:

- Tôi mới nãy đã nói gì? Tôi không muốn nói những cái này...

- Câm miệng! Cút qua một bên!

...

Mà mọi người trong phòng hoàn toàn sững sờ, ý chí, tự tin của bọn họ đều là mỗi ngày tự thôi miên, người khác tẩy não, cưỡng ép để tự mình cho rằng mình đúng, mình là đang giúp người khác, mà không phải vì kiếm tiền của người khác. Bản thân mình là vì làm xanh hóa trái đất mà cố gắng, nhưng mà Lỗ Hâm, MC nói một phen, như giáng một đòn cảnh tỉnh, đánh cho đầu bọn họ nổ đom đóm, tấm bình phong tự mình cực khổ tạo nên trong lòng để thôi miên chính mình rắc một tiếng vỡ thành bụi phấn...

Đau lòng!

Đúng lúc này, không biết là ai chợt khóc nói:

- Mẹ, nói nhảm cái gì? Tôi không tin! Đây đều là sự nghiệp vì toàn nhân loại mà cố gắng, đây chính là sự nghiệp của một người tốt, tôi không phải lừa đảo!

- Đúng, chúng ta không phải lừa đảo!

- Chúng ta là người tốt.

- Mấy cái mới nãy nói chắc chắn là nói đùa thôi.

...

Nhìn những gương mặt dữ tợn, sống chết không chịu đối diện sự thật này, Phương Chính lắc lắc đầu. Hắn biết, thuốc lần này bị chuốc quá nhiều.

Những người này dựa vào thứ thuốc độc tinh thần này mà chống đỡ đến bây giờ. Có thể nói, bọn họ hiện giờ không còn gì nữa, không tiền, không công việc, không nhà, thứ duy nhất còn lại chính là tín niệm phát tài kịch độc này! Nếu như làm cho tín niệm duy nhất của bọn họ sụp đổ, đây là đả kích cực kỳ lớn với bọn họ. Có người có lẽ không sao, nhưng có người sợ là chịu không nổi đả kích này. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ bọn họ vẫn muốn tiếp tục tự thôi miên mình, tự lừa mình dối người, cứ xem như Phương Chính hôm nay báo cảnh sát, cảnh sát đến bắt hết đi, thả ra rồi, bọn họ hơn phân nữa sẽ lại rơi vào một cái ổ bán hàng đa cấp khác.

Phương Chính thở dài, chuyện này vẫn phải từ từ làm, những người ngoan cố không thay đổi, hắn cũng lười cứu, lời tốt đẹp không cứu được quỷ đáng chết, có những người đáng chết, bị người kéo đi không quay lại được. Nhưng mà nếu như có người vẫn còn cứu được, Phương Chính chắc chắn giúp một tay. Ngoài ra, cô gái dẫn con theo kia, Phương Chính cũng muốn cố gắng cứu, bất kể ra sao thì đứa bé không thể trưởng thành trong hoàn cảnh như thế này được.

Lúc này, Từ Dần đi vào liền nói:

- Đều ồn ào cái gì thế? Ngồi xuống!

Mọi người lập tức yên tĩnh trở lại, nhìn Từ Dần đầy hi vọng, giống như người nghiện nhìn thấy ma túy vậy, khát vọng mong mỏi ma túy mới, để bọn hắn thoát khỏi đau khổ.

Từ Dần hít sâu một hơi nói:

- Mọi việc vừa nãy đều là chúng ta kể chuyện cười cho mọi người đấy, cuộc sống mà, có triều cường thì cũng có nước ròng, đùa vui mà thôi không cần tin là thật. Như vậy đi, mời mấy vị hội viên lão luyện đến chia sẻ...

Nói tới đây, Từ Dần có hơi lo lắng, hai người trước vô duyên vô cớ nói linh tinh, suýt chút nữa dỡ nhà hắn rồi. Thế là Từ Dần nói:

- Bỏ đi, vẫn là tôi nói nhé, tuy rằng cô Lỗ Hâm mấy câu cuối với mọi người là nói đùa, bất quá không thể không nói, trước đó cô ấy nói rất đúng. Chúng ta tới đây là để làm gì? Chúng ta không phải đến kiếm tiền, chúng ta là tạo phúc cho toàn nhân loại! Đồng thời chúng ta có thể kiếm đủ một khoản tiền thay đổi số phận, một sự nghiệp như vậy, chẳng lẽ không đáng để chúng ta nỗ lực sao?

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right