Chương 485: Đại Sư Nói Dối
- Đáng!
Đám người vốn dĩ đã mất đi niềm tin theo bản năng trả lời.
Từ Dần gào to:
- Nhỏ quá, không nghe thấy, lớn tiếng lên.
- Đáng!
Mọi người đồng thanh hô lên, âm lượng tăng lên, sức lực cũng tăng lên.
- Rất tốt, hội nghị hôm nay đến đây là kết thúc, đều trở về suy nghĩ kỹ càng, ngẫm lại lúc trước cô đã nói những gì với mọi người. Xem ghi chép, giao lưu trao đổi nhiều hơn... bây giờ chia nhóm, mỗi nhóm trưởng dẫn theo người của mình thảo luận đi.
Từ Dần nói xong, mọi người bên dưới bắt đầu tản ra.
Ra khỏi phòng, Phương Chính đã thấy mấy người bạn học này tụm năm tụm ba ngồi một bên, thảo luận thành quả hôm nay. Phương Chính vẫn chưa nghĩ tới tiếp theo làm gì, Từ Dần đã gọi Phương Chính đến một bên. Bên bọn họ cũng có vài người ngồi thành một vòng tròn, Từ Dần ngồi hướng chính Bắc, mặt hướng phía Nam, dáng vẻ như đại ca. Hơn nữa mấy người ủ rũ mất tinh thần kia cũng không biết bị Từ Dần truyền cái gì cho mà lại bắt đầu sôi sục ý chí.
Từ Dần vỗ chỗ ngồi bên cạnh nói:
- Phương Chính, cậu qua đây, ngồi ở đây này.
Phương Chính lập tức đi qua ngồi, vừa ngồi xuống liền nghe Từ Dần nói:
- Hôm nay nghe bài của cô Lỗ Hâm, mọi người có cảm nghĩ và thu hoạch gì? Mọi người đều nói thử đi, sẵn tiện tự mình chia sẻ một chút kinh nghiệm trưởng thành của bản thân. Thế này đi, từ bên tay phải tôi bắt đầu, nói dần về phía bên trái, từng người làm.
Phương Chính vừa nghe, liếc trắng mắt, hay lắm, nghe giảng hai tiếng còn không được, nghe xong rồi còn phải mở họp tổng kết, ngay tại chỗ làm báo cáo... Đơn giản là một phút cũng không buông lỏng tẩy não mọi người. Lúc này, bất kể bạn đồng ý gia nhập chúng ta hay không, ở trong cái vòng này đều phải thuận theo mà nói tốt, như vậy là muốn cố gắng nghĩ cái gọi là chỗ tốt của công cuộc, nghĩ nhiều hơn, thời gian dài liên tục, bất tri bất giác thay đổi liền trở thành một thành phần của bọn chúng.
Phương Chính biết chiêu này lợi hại, chẳng qua không có tác dụng gì với hắn, số lần niệm kinh của hắn mỗi ngày còn nhiều hơn làm cái trò này... kết quả hắn như cũ vẫn muốn hoàn tục! Kinh Phật còn không có tác dụng huống chi là đồ chơi này?
Người đầu tiên ngồi bên phải Từ Dần chính là Tôn Phác, Tôn Phác hít sâu một hơi nói:
- Chào mọi người, tôi là Tôn Phác, Tôn trong Tôn Sách, Phác trong chất phác. Tôi là người Tứ Xuyên, trong nhà còn có mẹ già, vợ còn có ba đứa con. Tôi xuất thân nông thôn, không có văn hóa, ra ngoài làm công nhiều năm như vậy cũng không kiếm được tiền gì. Mỗi năm ngồi xe lửa hối hả ngược xuôi, phơi nắng phơi gió, hoàn toàn không nhìn ra tương lai mình ở đâu, tôi sắp tuyệt vọng rồi... mãi cho đến khi gặp được Tinh Tinh Hải, ở Tinh Tinh Hải... Tôi tin rằng qua những nỗ lực của mình, nhất định sẽ trở thành nhà giàu trăm vạn, ngàn vạn, đến lúc đó tôi có thể để người nhà sống tốt hơn.
Trước khi Tôn Phác nói, trong mắt đều là sa sút suy sụp, khi nói đến Tinh Tinh Hải, mắt lập tức tỏa sáng, tựa như ở đây hắn thật sự có thể thành công, thật sự trở thành người giàu trăm ngàn vạn.
Nhưng mà hắn lại không nghĩ đến nếu như thất bại thì sao? Ngồi ngốc ở đây, một đồng tiền không kiếm được, trong nhà phải đổ tiền ngược lại, lâu như vậy thì sẽ như thế nào?
Người thứ hai chính là cô gái ôm đứa bé kia, cô gái vừa dỗ con ngủ vừa nói:
- Tôi là Thường Hiểu Hồng, quê ở phía Bắc, tốt nghiệp phổ thông không có gì làm liền đến đây. Tôi cảm thấy ở đây rất tốt, mọi người đều rất tốt với tôi... Ở trong nhà, người nhà luôn ghét bỏ tôi học không tốt, cái này không tốt, cái kia không tốt, nói chung không có cái gì tốt, mỗi ngày bị trách mắng. Ở trường học cũng vậy, thế là dưới cơn tức giận tôi bỏ học. Sau khi vào đời, tôi phát hiện, xã hội cũng không dễ sống, ở xưởng bị sếp nói, ở ký túc xá bởi vì tôi không có tiền cho nên không hòa đồng được, luôn bị chế giễu. Cho đến khi tới Tinh Tinh Hải, tôi mới tìm thấy hi vọng và tự tin, ở đây, mọi người đều xem tôi là người nhà, mỗi ngày khen tôi học nhanh, làm việc tốt, tôi thích cảm giác này lắm, nơi đây một lần nữa khiến tôi lấy lại tự tin.
Phương Chính nhìn nhìn đứa bé trong lòng cô, cũng không biết là con của tên nào, nhưng Phương Chính biết một điều, cô gái trẻ như vậy chạy vào đây, chắc chắn là bị để mắt dụ dỗ các loại... Đứa bé trong lòng cô nói rõ tất cả. Mà Phương Chính cũng nghe ra được vài thứ, Thường Hiểu Hồng không phải vì kiếm tiền mà tới, cô đơn thuần chỉ là vì ở đây không ai mắng cô, không ai nói cô, khiến cô luôn tự ti lấy lại được tự tin, cho nên cô chọn ở lại đây.
Phương Chính nghĩ đến đãi ngộ lúc hắn mới đến, vừa quạt mát, vừa rửa chân, rót nước, há miệng ngậm miệng người một nhà, làm gì đó cũng được khen, lãnh đạo chỉ mặt điểm tên ngồi bên cạnh... Một hệ liệt thủ đoạn này xem ra đơn giản, thậm chí hơi ngu ngốc. Nhưng mà khi bọn họ đụng trúng đối tượng rồi lại sẽ đạt được hiệu quả dứt khoát, Thường Hiểu Hồng này có lẽ là một ví dụ như vậy.
Người thứ ba là một phụ nữ trung niên, người phụ nữ này cũng là người duy nhất không có sổ ghi chép, trong tay bà là một cái điện thoại kiểu cũ, chẳng qua khi đến lượt mình, lại tuyệt nhiên không luống cuống, ngược lại ngẩng đầu, tinh thần hăng hái nói:
- Tôi là Trần Đại Dung, tôi chưa từng đi học, cũng không biết viết chữ, tôi cũng không biết nói đạo lý to tát gì. Tôi trước đây là công nhân xưởng may quần áo, sau này gặp được Từ tổng, Từ tổng dẫn tôi đến đây, qua học tập, tôi bây giờ tuy vẫn như cũ không nhận được mặt chữ, nhưng mà tôi thông qua ghi âm trên điện thoại, mỗi ngày học, biết được rất nhiều thứ hữu dụng. Tôi dựa theo những gì giáo viên bảo, gọi điện mời được hai người, đồng thời đã ký kết trở thành một thành viên của nhà chúng ta. Đến bây giờ tôi đã kiếm được mấy nghìn rồi. Tôi dùng hành động thực tế của mình để nói rõ cho những người xem thường tôi thấy, tôi có thể làm được! Cảm ơn!
Người thứ tư là một người đàn ông trung niên, người đàn ông cúi thấp đầu không lên tiếng.
Từ Dần thấy vậy nhướng mày, ho khan một tiếng nói:
- Mã Chí, tới anh rồi, chia sẻ một chút đi.
Mã Chí ngẩng đầu nhìn Từ Dần, nói:
- Tôi có thể nói cái gì? Tôi muốn về nhà...
Phương Chính vừa nghe lòng run lên, cuối cùng gặp một người không bị mê hoặc rồi, vui nha!
Từ Dần hừ lạnh một tiếng:
- Mã Chí, anh muốn về nhà, không ai giữ anh lại, nhưng mà anh có nghĩ kỹ chưa, anh ở đây ăn uống đều là tiền của bọn tôi, anh muốn về nhà thì cũng được, nhưng trước tiên có phải nên trả tiền hay không?
- Tôi không có tiền...
Mã Chí cúi đầu, Phương Chính có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng và đau khổ trong lòng Mã Chí.
Từ Dần lại không hề bị lay động nói:
- Không có tiền vậy thì không còn cách nào. Thật ra thì việc này của anh rất đơn giản, anh dẫn mấy người vào đây, lập tức có tiền rồi, trả tiền xong không phải có thể về nhà sao?
Mã Chí không lên tiếng.
Thấy Mã Chí như thế, Từ Dần trong lòng không vui, phất phất tay nói:
- Mọi người nghe rõ đây, làm nghề này của chúng ta, việc phải làm đầu tiên tiên chính là điều chỉnh tâm tính. Tâm tính gì? Tâm tính tích cực hướng lên, nói ít mấy lời tiêu cực, làm nhiều việc có ích! Mã Chí, anh trở về suy nghĩ lại đi.
Mã Chí ừ một tiếng, xem như đồng ý, người này đã có vẻ chán nản. Tất cả đều bị Phương Chính nhớ kỹ trong lòng...
Từ Dần nhìn Phương Chính nói:
- Phương Chính, cậu chia sẻ một chút đi, cậu cảm thấy công cuộc của chúng ta như thế nào?
Phương Chính lập tức kêu tốt:
- Tốt! Vô cùng tốt! Đặc biệt tốt! Có thể kiếm tiền còn có thể giúp người, công đức vô lượng!
Kết quả...
Đùng đoàng!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~