Chương 486: Đại Sư Tốt Bụng
Một tiếng sấm rền vang, nóc nhà rắc một tiếng nổ tung, một tia chớp trực tiếp giáng xuống trước mặt Phương Chính.
Đám người bên dưới kêu gào chạy trốn, lăn lộn tránh né. Từ Dần càng trực tiếp hơn lăn lộn dưới đất, mặt mày đầy bụi đất trốn qua một bên.
Mà Phương Chính lại sớm một bước, ngăn trước người Thường Hiểu Hồng, sấm chớp có giáng xuống chắc chắn không làm người bị thương, về cái này thì Phương Chính vẫn có niềm tin. Nhưng mà đánh sập nóc nhà, đồ vật rơi xuống đập trúng người vẫn có. Đặc biệt là trong lòng Thường Hiểu Hồng còn có một đứa bé, ngộ nhỡ bị dọa thì phải làm sao?
Phương Chính trực tiếp đưa bé con nhập mộng, chặn lại tiếng sấm. Về phần những người khác thích bò thì bò đi, cũng rất đẹp...
Một tiếng sấm nổ này thu hút mọi người đều đi qua, ngay cả lãnh đạo không thường xuất hiện cũng chạy ra thăm dò tình hình.
Từ Dần thấp giọng nghẹn ngào nói:
- Không biết, đột nhiên một tia sấm chớp giáng xuống, thật mẹ nó dọa người...
Nói xong, Từ Dần ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời xanh trong, mặt trời nắng chói chang, ngay cả một đám mây cũng không có. Sấm này là từ đây tới đây? Nhất thời toàn thân lành lạnh, trong lòng lạnh run. Nghĩ tới hòa thượng Phương Chính kia vừa hô tốt, lập tức sấm đánh, lẽ nào đây là Phật tổ không ưng hắn cướp tín đồ của người, cảnh cáo hắn?
- Trời đẹp có sấm đánh không có gì để tò mò cả, mau sửa sang nóc nhà, hôm nay đến đây thôi.
Sắc mặt của lãnh đạo cũng có hơi khó xem.
Bởi vì cái gọi là không làm việc trái lương tâm không sợ quỷ gõ cửa, làm việc thẹn với lòng, nghi thần nghi quỷ. Trong lòng cô cũng có hơi sợ hãi, vội vã quay về phòng.
Một tiếng sấm này làm cho hội tổng kết cũng đi tong, Tống Khả Linh đi tìm thợ sửa nhà, Từ Dần thì kiểm tra tình hình thương thế của mọi người, thấy không ai bị thương, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:
- Cũng may không ai bị thương, nếu không chúng ta ở đây trị không được, đưa đến bệnh viện quá phiền phức, hơn phân nửa phải vứt bỏ.
Lời này lọt vào tai Phương Chính, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Nếu như nói những hội viên bình thường ở đây vẫn còn chút lương tâm, thì lương tâm của Từ Dần này đã hoàn toàn bị chó ăn mất rồi.
Thừa lúc Từ Dần bận bịu không để ý đến mình, Phương Chính huýt sáo đi đến bên cạnh Mã Chí. Mã Chí cảnh giác nhìn qua, phát hiện là người mới Phương Chính, vẻ mặt dễ nhìn hơn một chút, cảnh giác cũng giảm đi không ít.
Phương Chính nói:
- Mã thí chủ, chuyện này ông cảm thấy thế nào?
Mã Chí thì thầm:
- Tạo nghiệp nhiều quá, ông trời trách phạt chứ sao.
Phương Chính sửng sốt, sau đó cười nói:
- Tôi không phải hỏi ông chuyện sấm đánh, tôi muốn hỏi ông, cái Tinh Tinh Hải này, ông thấy thế nào.
Mã Chí lập tức im lặng, cái gì cũng không nói.
Phương Chính nói:
- Ông vẫn chưa đưa tiền?
Mã Chí cười khổ:
- Tôi đào đâu ra tiền đưa bọn họ? Tôi nếu như có tiền thì đã không đi.
Phương Chính nói:
- Thì ra là như vậy, ông còn thiếu tiền bọn họ?
Mã Chí nói:
- Ừ, thiếu tiền ăn.
Phương Chính hỏi:
- Tôi cũng đưa tiền ăn, đã đưa một tháng. Ông nợ bọn họ bao nhiêu tiền?
Mã Chí thở dài:
- Mấy nghìn.
Phương Chính nói:
- Như vậy à, số tiền này bần tăng giúp ông trả, thế nào?
- À... Hả?
Mã Chí thuận miệng đáp, sau đó đột nhiên lấy lại tinh thần, kinh ngạc nhìn Phương Chính nói:
- Cậu muốn giúp tôi trả tiền? Nhưng mà... tôi có thể không có tiền trả cậu. Cậu cho tôi mượn, trên cơ bản chính là bánh bao thịt đánh... ầy, đánh cái gì đó.
Phương Chính bật cười lớn:
- Một chút tiền mà thôi, bần tăng vẫn có thể ra được. Chẳng qua bần tăng muốn hỏi ông mấy câu, ông phải thành thật trả lời bần tăng.
Mã Chí yên lặng, sau đó nói:
- Cậu trước giúp tôi trả tiền rồi nói, chỉ cần trả tiền, cậu hỏi cái gì tôi nói hết cho cậu cái đó.
Phương Chính nói:
- Không thành vấn đề...
Nói xong Phương Chính chuẩn bị trở về phòng.
Mã Chí nhìn bóng lưng Phương Chính, chợt nói:
- Pháp sư, cậu nếu như có thể đi thì nhanh đi đi. Ở đây không phải Cực lạc thế giới, đây là Địa ngục.
Phương Chính quay đầu khẽ mỉm cười nói với Mã Chí:
- A Di Đà Phật, ta không vào Địa ngục thì ai vào? Nếu đã là Địa ngục, thì bần tăng đến đúng nơi rồi.
Nói xong, Phương Chính đi vào phòng.
Mã Chí sững sờ, sau đó mắt chợt sáng. Hắn dường như đã nhìn thấy chút ít hi vọng! Nhưng mà, một hòa thượng lại có thể làm gì? Hắn có thể dọn dẹp được Tinh Tinh Hải không? Hắn sợ là ngay cả cái nhà này cũng không ra được? Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng mà trong lòng Mã Chí vẫn vùng cháy một tia hi vọng.
Ngẩng đầu nhìn trời, hắn mong mỏi thế giới bên ngoài, hắn muốn về nhà.
Đến trưa, có vết xe đổ buổi sáng, Từ Dần cũng hơi lo lắng. Từ Dần gọi Tống Khả Linh qua một bên hỏi:
- Buổi trưa đừng làm màn thầu, hòa thượng kia ăn khỏe quá!
Tống Khả Linh cũng tinh ranh, cười hì nói:
- Biết rồi, lần này tôi nấu cháo, một nồi to! Tôi xem hắn ăn thế nào. Nếu như không đủ, cho thêm nước vào là được, hắn muốn uống nước thì bao đủ.
Từ Dần cũng cười, bọn họ húp cháo, chính là nhiều gạo, một nồi nước lớn, bao nhiêu người đều chịu như vậy, muốn uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu, dù sao cũng là thêm nước mà. Từ Dần chắc chắn vô cùng, lần này Phương Chính tuyệt đối không quậy ra cái gì cả.
Từ Dần đắc ý về phòng tìm Phương Chính, nói chuyện đưa tiền, kết quả vừa vào phòng lại không thấy Phương Chính đâu. Đi phòng khác tìm, vẫn không thấy người. Từ Dần lo lắng, tóm đại một người đi qua hỏi:
- Phương Chính đâu?
Đối phương cũng có hơi sửng sốt, ông vẫn luôn đi theo Phương Chính lại không biết hắn ở đâu, tôi sao biết được? Người vẫn chưa nói gì, liền nghe tiếng kinh hô của Tống Khả Linh truyền đến từ nhà bếp:
- Anh đang làm gì đó?
Không biết vì sao, chỉ cần xảy ra tình huống khác thường, thứ đầu tiên hiện ra trong đầu hắn chính là một hòa thượng đầu trọc. Từ Dần sải bước phóng vào nhà bếp, chỉ thấy Phương Chính đứng bên cạnh nồi cháo, trong tay cầm một bao gạo không 10kg, vẻ mặt vô tội nhìn hắn. Mà Tống Khả Linh ở bên cạnh sắp khóc đến nơi, tay chỉ vào nồi, mắt đỏ bừng.
Từ Dần xông qua nhìn vào nồi, lập tức bốc hỏa! Chỉ thấy trong nồi đầy ắp một bao gạo! Hắn nổi giận kêu lên:
- Cậu muốn làm cái gì?!
Phương Chính buông tay nói:
- Không làm gì cả, tôi đây không phải rảnh rỗi không có gì làm sao, bèn nghĩ không thể ăn không ở không được, luôn phải làm việc gì đó. Tôi thấy trong bếp không có người, nhưng mà lửa vẫn cháy, trong nồi đều là nước, không bỏ gạo liền giúp thêm gạo vào thôi mà. Tôi ở trên núi cũng có nấu cơm, chúng ta nhiều người như vậy, một bao gạo mới đủ ăn... Sao vậy? Yên tâm, số gạo này tuy rằng không nhiều, nhưng mà miễn cưỡng cũng đủ cho mọi người ăn no.
- Cậu...
Từ Dần nghe Phương Chính nói xong, lại nhìn vẻ mặt vô tội, ngây thơ của Phương Chính, cũng không biết phải mắng hắn cái gì mới được. Mắng hắn, người ta cũng là có lòng tốt muốn giúp. Theo như Phương Chính nói, hình như cũng có lý. Nhưng mà vấn đề là, trong đây là bán hàng đa cấp, ở đây có thể giống với bên ngoài sao? Nếu như bữa nào cũng ăn như vậy, nhỡ đâu thời gian dài không có người gia nhập, bọn họ tập thể đi uống gió Tây Bắc à? Tống Khả Linh càng kêu to:
- Ai nói không bỏ gạo? Tôi rõ ràng đã bỏ vào rồi, anh phá rối cái gì?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~