Chương 487: Tề Lệ Nhã
Phương Chính gãi gãi đầu nói:
- Thật ngại quá, mắt tôi không được tốt lắm, vừa nãy nồi nước sôi sùng sục, giống như bên trong quả thực có gạo sôi lên, tôi còn tưởng là chưa cọ nồi đấy...
- Cậu...
Tống Khả Linh trợn mắt tức giận, tuy rằng bọn họ thu tiền cơm của mọi người, nhưng mà tiền cơm không nhiều, một người 10 đồng mỗi ngày. Một ngày 10 đồng có thể ăn cái gì? Cũng là màn thầu, cháo loãng, dưa muối. Cô cũng muốn ăn ngon mà, nhưng mà không có tiền! Người ở đây, có mấy người đưa nhiều hơn? Nhưng mà lời này cô không thể nói, bởi vì cô lấy Phương Chính 2000, gấp đôi tiền cơm của người khác.
Phương Chính gãi đầu hỏi:
- Sao thế? Có vấn đề gì à?
Từ Dần cũng không biết nói gì nữa, kéo Phương Chính đi ra:
- Không có gì, sau này việc trong bếp giao cho Tống Khả Linh lo. Cậu nếu như không có gì làm thì trò chuyện với mọi người, học tập nhiều hơn đi.
Đợi khi hắn quay lại thì thấy Tống Khả Linh đang vớt gạo ra. Tống Khả Linh oán giận:
- Gạo này đều nửa chín nửa sống cả...
Từ Dần nói:
- Vậy cũng vớt ra, chia ra nấu.
Tống Khả Linh gật đầu.
Chuyện này xem như bỏ qua, Từ Dần tìm Phương Chính, cố gắng nặn ra nụ cười. Nếu như nói bây giờ người hắn không muốn gặp nhất, Phương Chính tuyệt đối xếp thứ nhất. Hắn phát hiện kể từ sau khi gặp Phương Chính, cuộc sống của hắn không thể nào bình an trôi qua. Nhưng mà tiền chưa tới tay hắn cũng không cam tâm. Ăn khổ chịu tội nhiều như vậy, không lấy được tiền thì làm sao chịu nổi?
Từ Dần hỏi:
- Phương Chính này, cậu thấy đó, bài cũng đã nghe. Cậu cũng cảm thấy việc của chúng ta tốt, cậu xem, cậu làm 18800 hay là 38800?
Phương Chính không nói hai lời, lấy túi tiền ra, nhét vào tay Từ Dần nói:
- Cái gì 18800? Tôi muốn 98800. Nhân tiện phần kia của Mã Chí tôi cũng đưa luôn, chúng ta là người một nhà, cần phải giúp đỡ nhau. Dù sao chắc chắn là làm ăn kiếm tiền, sau này hắn kiếm được thì trả lại cho tôi.
Từ Dần nghiêm túc nói:
- Cái này... Phương Chính, quy tắc của chúng ta là giữa người nhà không được phép có quan hệ vay mượn, đây là luật, ranh giới, ai cũng không thể phá.
Phương Chính nói:
- Không sao, tôi lại không gấp bắt hắn trả, thế này đi, mười năm sau rồi trả. Trong thời gian đó tôi tuyệt đối không đòi.
Từ Dần ngẩn ra, còn có kẻ ngu như vậy? Sau mười năm? Mười năm sau có còn Tinh Tinh Hải hay không chưa biết đâu. Cái gọi là luật sắt chính là sợ giữa thành viên nảy sinh mâu thuẫn, ảnh hưởng hòa khí. Nếu Phương Chính đã nói mười năm sau mới tính nợ, như vậy thì không sao cả. Lại nói, tiền tới tay cũng không thể trả về đi? Thế là Từ Dần nói:
- Được, tiền này tôi nhận.
Phương Chính liên tục gật đầu, mắt dõi theo Từ Dần đi ra, sau đó miệng ngân nga tiểu khúc - Nhất mộng Hoàng Lương a...
Một màn Phương Chính đưa tiền cho Từ Dần này, người trong phòng đều nhìn thấy, thấy Phương Chính từ trong túi lấy ra nhiều tiền như vậy, từng người đều đỏ mắt. Đây nếu như cho mình thì tốt biết mấy...
Mã Chí thấy Phương Chính thật sự giúp mình đưa tiền, trong lòng cũng kinh ngạc không thôi. Vốn cho rằng Phương Chính chỉ là nói thoáng qua, dù sao một lần đưa nhiều tiền như vậy, kẻ lắm tiền cỡ nào cũng sẽ không giúp một người lạ mặt bỏ ra đâu? Kết quả hòa thượng này thật sự làm vậy.
Lúc này, Phương Chính đi đến:
- Mã Chí, ra ngoài nói chuyện nhé?
Mã Chí liền gật đầu đi theo.
Phương Chính vừa đi, trong phòng liền bùng nổ, nháo nhác thỏa luận Phương Chính có lai lịch gì, lại có nhiều tiền như vậy!
- Trâu ghê, bây giờ hòa thượng đều có tiền như vậy?
- Bỗng chốc lấy ra gần trăm vạn á.
- Cái túi vải đó của hắn vậy mà lại giấu nhiều tiền thế... tâm cũng quá lớn.
- Đúng vậy, túi vải đó ngay cả dây kéo cũng không có.
- Đơn thuần quá đi.
- Ngu!
Tôn Phác bổ sung một chữ, đám người tới tấp gật đầu. Bắt đầu từ khi Phương Chính đến đây đến hiện tại, tất cả hành động của hắn giống như đứa trẻ chưa lớn vậy, ngây thơ đến ngu xuẩn. Mọi người dồn dập lắc đầu, biết tên này xem như hoàn toàn ở lại. Đồng thời cũng ngưỡng mộ Lưu Đại Thành, đơn giản như vậy là kiếm được bộn tiền, lần này tính ra, được một hai nghìn.
Mặc kệ người ở bên trong nghĩ thế nào, Phương Chính dẫn Mã Chí đến một góc không người ngồi xuống.
Mã Chí nói:
- Pháp sư, cậu muốn hỏi gì thì hỏi đi.
Phương Chính nói:
- Ông có từng gặp qua một cô gái tên là Tề Lệ Nhã chưa?
Lời này vừa nói ra, mặt Mã Chí khẽ biến, bỗng đứng lên nói:
- Pháp sư, tôi còn có việc đi trước nhé.
Phương Chính nói:
- Đây là cách ông báo đáp ân nhân của mình sao? Yên tâm, ông nói đi, bần tăng tuyệt đối không nói với bất kỳ ai.
Mã Chí quay đầu nhìn Phương Chính, cuối cùng cắn răng ngồi xuống thấp giọng nói:
- Cô gái cậu nói đến tôi từng gặp, cũng là Lưu Đại Thành hẹn tới. Chẳng qua cô gái này gan đặc biệt nhỏ, phát hiện tình hình không đúng liền muốn chạy, Từ Dần cho Tống Khả Linh ngày đêm canh chừng. Đến ngày thứ hai đi nghe giảng, giáo viên vẫn chưa giảng thì cô quay đầu đập vào tường, đụng đến máu đầy mặt. Không còn cách nào, Từ Dần dùng dây thừng trói cô lại, kết quả cô vẫn luôn không chịu ăn uống, muốn tuyệt thực. Từ Dần dường như cũng hết cách, cùng với Lưu Đại Thành kéo cô ra ngoài, còn về sau như thế nào chúng ta cũng không biết. Nghe Từ Dần nói đưa cô ấy về nhà, chẳng qua...
- Chẳng qua thế nào?
Phương Chính sắc mặt đen sì, tuy không biết Tề Lệ Nhã ở đâu, nhưng Phương Chính khẳng định Tề Lệ Nhã không trở về nhà.
Mã Chí nói:
- Tôi đến đây đã nửa năm, trong nửa năm nay cái nhà này đã chuyển ba lần. Có hai lần là gặp phải chính phủ truy quét đa cấp, người cũng sắp đến cửa thôn rồi bọn tôi mới nghe được tin tức, hơn nửa đêm mọi người ba chân bốn cẳng chạy, cái gì cũng không mang theo, ở ngoài trời ngồi cả đêm. Hôm sau sếp lớn mới cho hai chiếc xe bus đến đưa bọn tôi đến một huyện thành khác trốn. Tránh qua đợt càn quét mới lại trở về Bắc Giang. Lần cuối là một người chạy được, tên đó sau khi đến vô cùng phối hợp, sau khi nhận được tín nhiệm, vào lúc ra ngoài lấy tiền chạy mất. Còn gọi điện về bảo chúng ta gửi đến địa chỉ hắn nói, còn có phần tiền hắn đưa. Nếu như không gửi hắn sẽ báo cảnh sát. Từ Dần không còn cách nào đành đi gửi, kết quả hắn vẫn báo cảnh sát. Mà lần đó lãnh đạo sớm có dự cảm, dẫn chúng ta đi trốn...
Nếu như cô gái kia thật sự trở về, cô ấy không báo cảnh sát, người nhà cũng báo. Xem như không báo, lãnh đạo cũng sẽ dẫn chúng ta trốn trước, đề phòng vạn nhất. Nhưng mà lần này, một chút động tĩnh cũng không có, cho nên tôi đoán, bọn họ căn bản không đưa cô gái đó về nhà. Về phần đưa đi đâu thì tôi cũng không biết. Có điều tôi nghe bọn họ nói, hình như bọn họ có một nơi đặc biệt để xử lý tình huống thế này, vị trí cụ thể tôi cũng không rõ lắm. Pháp sư, chuyện này tôi nói với cậu, cậu đừng nói với ai nhé, tôi cũng không muốn bị đưa đi đâu. Trừ phi là chạy trốn!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~