Chương 488: Cậu Thấy Tiền Không?
Trong lòng Phương Chính có linh cảm không hay.
Tề Lệ Nhã không về nhà vậy thì đã đi đâu? Muốn biết rõ mọi chuyện vẫn phải moi ra từ trên người Từ Dần, Tống Khả Linh hoặc Lưu Đại Thành mới được. Có điều Lưu Đại Thành mãi không xuất hiện, như vậy chỉ có thể xuống tay từ lãnh đạo và Từ Dần.
Lúc này Tống Khả Linh đi ngang qua, Phương Chính lập tức hỏi:
- Mã Chí, ở đây chúng ta có luật gì nữa trừ không thể cho vay tiền không?
Mã Chí cũng nhanh trí bèn đáp:
- Nhiều lắm, không thể tìm người yêu, không thể mượn tiền, không thể mắng người, không thể đánh nhau, ăn cơm phải đưa tiền, có tâm sự không thể ở trong phòng xả, có thể ra ngoài giải tỏa xong rồi phải tích cực trở về. Ở nhà chúng ta có ba điều nói và ba điều không thể nói, ba điều nói là: Thảo luận lý tưởng, thảo luận tương lai, thảo luận nhân sinh; ba điều không thể nói là: không nói về sản phẩm công ty, không nói về chế độ công ty, không nói quan hệ cấp trên cấp dưới vân vân, tóm lại là rất nhiều đó, cậu từ từ mà học đi.
Phương Chính như em bé hiếu kỳ nói:
- Nghe giáo viên nói, công ty chúng ta có tiền như vậy, lãnh đạo có tiền như vậy, tại sao ăn cơm còn phải đưa tiền ăn?
Mã Chí liền đáp, hiển nhiên tuy hắn không nghe giảng gì, nhưng mà mắt thấy tai quen, ngày đêm bị oanh tạc vẫn đọc lưu loát như nước chảy:
- Ngành này của chúng ta và nghề khác không giống, người ta là làm công, chúng ta là lập nghiệp. Tiền có được là hợp tác với chủ làm ăn, chúng ta đều là chủ cả. Mọi người đều bình đẳng, ăn cơm không thể cứ để người ta bao mãi được đúng không?
Tống Khả Linh nhìn Mã Chí một cái, lại nhìn nhìn Phương Chính, không nghĩ nhiều bỏ đi.
Mã Chí liền thấp giọng nói:
- Pháp sư, hôm nay như thế đã, tôi đi trước đây.
- Ừ, đi đi.
Phương Chính gật gật đầu, Mã Chí liền rời đi.
Đúng lúc này lãnh đạo Lý Tĩnh Sơ mang một cái túi đen đi ra, bên cạnh còn có một người đàn ông, hai người đi thẳng ra cửa. Từ Dần tiễn Lý Tĩnh Sơ, mắt thấy Phương Chính liền nói:
- Phương Chính, cậu nếu như không có việc gì thì đi học đi, đừng ngẩn ra đó.
Phương Chính nói:
- Học? Học cái gì?
- Học làm sao chia sẻ... thôi, tôi đích thân dạy cậu vậy.
Từ Dần tâm trạng tốt, lấy được 10 vạn nên hớn hở. Tự nhiên thấy Phương Chính thuận mắt hơn không ít, dẫn Phương Chính đến bên cái bàn bên cạnh ngồi xuống, sau đó nhét cho Phương Chính một quyển vở nói:
- Đây là nhật ký sau này của cậu, mỗi ngày đều phải ghi chép lại, chúng ta sẽ kiểm tra đó. Nếu như không ghi chép thì không có cơm ăn trong một ngày.
Phương Chính trừng mắt, quả nhiên bắt đầu tẩy não...
Từ Dần tiếp tục nói:
- Đầu tiên tôi phải tặng cậu tám chữ: khiêm tốn, học tập, nghe lời, đối mặt. Ba cái trước dễ hiểu, đối mặt thì có hơi khó hiểu. Cậu cần phải biết rõ, làm nghề của chúng ta rất dễ bị người ta hiểu lầm. Cho nên, phải học được cách đối mặt với áp lực. Áp lực chủ yếu tới từ ba phía, một phía là áp lực gia đình, người nhà không hiểu, bắt cậu quay về hoặc là không cho tiền, không ủng hộ cậu. Thứ hai là áp lực tiêu cực, cậu gặp áp lực tiêu cực tới từ dư luận xã hội các kiểu, cậu phải hiểu, một nghề nghiệp thành công, không thể để 100% người đều tham gia, tiền vĩnh viễn là cho một số ít người kiếm được chứ không phải là đa số người đều kiếm. Cái gì gọi là cơ hội? Khi người khác đều không nhìn thấy, cậu lại nhìn thấy, đây chính là cơ hội, nắm được thì cậu đã phát tài. Thứ ba là áp lực đồng tiền, chúng ta đều lấy số tiền ít ỏi để làm việc lớn, lấy nhỏ thắng lớn, cho nên việc chúng ta phải làm là tách một phần tiền thành hai phần để dùng, dùng số tiền không nhiều vào chỗ cần thiết nhất. Ba áp lực này cậu đều phải học cách đối mặt, khi cậu bình thản đối diện với nó, cậu đã nhập môn rồi đấy.
- Ngoài ra, nhà tập thể chúng ta cũng có nội quy, cậu cần nhớ: Một, vệ sinh môi trường phải sạch sẽ. Hai, duy trì nhiệt tình để bạn bè người thân cảm thấy nhóm người chúng ta không tầm thường. Ba, giữ thói quen tốt để người mới nhìn thấy người chúng ta ở đây có tố chất cao. Bốn, phối hợp, khi ở cùng với người mới phải khiêm nhường, đặc biệt là khi chơi bài, thua nhiều thắng ít.
Nói tới đây, Từ Dần nhấn mạnh, hiển nhiên là đối với lần trước Phương Chính hạ độc thủ có vẻ bất mãn.
Phương Chính chỉ xem như không nghe thấy. Từ Dần tiếp tục nói:
- Năm, thân thiện, người có thể đến đây đều là người có duyên với nhau, chúng ta phải thân thiết một nhà, chỉ có đoàn kết, tương thân tương ái mới có thể làm sự nghiệp lớn mạnh hơn. Cậu cũng không muốn tìm người mới tới, người bên cạnh đều là giội nước lạnh ha? Kiếm tiền cũng phải đoàn kết. Sáu, cảm giác thần bí, bạn bè tới đây không cần nói linh tinh gì, hắn hỏi cái gì đều để hắn tự mình nhìn, tự mình nghe, giáo viên biết nói hơn bạn, tin vào giáo viên tỷ lệ thành công sẽ càng cao. Bảy, nuôi mơ ước, buổi tối trước khi ngủ, bạn có thể đăng lên vòng bạn bè, nói một chút khuyết điểm của ngành nghề truyền thống, hiện thực xã hội, nói vài lời người nghèo làm sao cũng không trở mình được. Sau đó lại nói cậu bây giờ là người trong nghề, làm thế nào để đi tới thành công, làm sao để vả mặt những người xem thường cậu, khinh bỉ cậu, cùng với sau này cậu phải theo đuổi sự nghiệp vĩ đại. Tám, học cách ca ngợi, cho dù ai hỏi người bên cạnh ra sao, cậu đều phải khen. Xây dựng một hình tượng tốt đẹp cho từng người, mọi người phải khen ngợi lẫn nhau mới có thể thành công. Chín, bầu không khí, phải học cách tạo không khí tích cực hướng lên, bất kể ở đâu, chúng ta đều luôn vui vẻ, tích cực học tập, phải có lòng tin kiên định không thay đổi với sự nghiệp của chúng ta. Đây chính là nội quy của chúng ta, nhớ chưa?
Phương Chính gật đầu, trong lòng cảm thán, ổ bán hàng đa cấp này thật giỏi, tẩy não hầu như không chừa chỗ nào.
Từ Dần hỏi:
- Được rồi, hôm nay nói những cái này thôi, cậu có thắc mắc gì không?
Phương Chính lập tức hỏi:
- Lúc tôi ở tự viện, sư phụ nói, làm ăn, có mua có bán mới thành giao dịch. Chúng ta khi nào đi xem sa mạc tôi đã mua?
Từ Dần nhất thời không biết nói gì, tên trọc này vậy mà thật sự tin có sa mạc! Từ Dần ho khan một tiếng nói:
- Có cơ hội dẫn cậu đi. Còn có vấn đề gì không?
Phương Chính hỏi:
- Lúc tôi ở tự viện, sư phụ từng nói tuyệt đối không thể nói dối, chúng ta ở đâu cần nói dối không?
Từ Dần không biết vì sao nghe đến câu lúc tôi ở tự viện liền thấy khó chịu, cau mày nói:
- Cái này ngày mai rồi nói, tôi còn có việc đi trước đã.
Từ Dần đi rồi nhưng Tống Khả Linh lại xuất hiện, ngồi bên cạnh Phương Chính nói bâng quơ. Phương Chính đi đâu cô cũng đi theo, coi như Tống Khả Linh không đi theo cũng sẽ có người theo. Tóm lại Phương Chính muốn một mình hoạt động là không thể nào. Đi vệ sinh cũng có người ngồi ở phòng bên cạnh canh chừng...
Ăn trưa Phương Chính không náo loạn nữa, nếu như hắn đều uống hết cháo, những người lớn này đói bụng chẳng sao, nhưng trẻ nhỏ đói thì không được.
Có điều ngay cả như thế, Phương Chính nhìn thấy chén nước trong veo, vài hạt gạo đáng thương, trong lòng cũng không thoải mái. Nghĩ tới đứa bé rất ốm, da vàng vọt kia thì lòng càng khó chịu hơn.
Ăn cơm xong Phương Chính trở về phòng, vừa nằm xuống đã nghe bên ngoài truyền đến tiếng gầm tức giận:
- Từ Dần, mau ra đây!
Từ Dần lập tức chạy ra, sau đó liền nghe lãnh đạo Lý Tĩnh Sơ nói:
- Cậu có thấy tiền không?
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~