Chương 489: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
Một tiếng rống này, không ít người đều chạy đến cửa hóng chuyện, Phương Chính thì lại vắt chéo chân, thích chí ngân nga - Nhất mộng Hoàng Lương nha~
Bên ngoài, Từ Dần thấy cái túi không trong tay Lý Tĩnh Sơ, kinh ngạc nói:
- Lãnh đạo, tiền tôi không phải đưa cho cô rồi sao? Cô thế này là có ý gì?
Lý Tĩnh Sơ nghẹn ngào nói:
- Có ý gì? Không thấy tiền đâu.
Từ Dần lập tức nói:
- Lãnh đạo, tiền tôi đã đưa cho cô rồi, cô mang ra ngoài, giờ không thấy không thể trách tôi được.
Lý Tĩnh Sơ nói:
- Không trách cậu, giúp tôi ngẫm xem, tiền này có khả năng rơi trong nhà hay không.
Từ Dần nói:
- Sao có thể? Lúc cô ra ngoài túi tiền căng phồng. Cô có phải bị trộm hay không?
Lý Tĩnh Sơ nói:
- Không thể nào, lúc tôi đi ra Thạch Đầu vẫn luôn theo bên cạnh, không ai tới gần tôi cả. Hơn nữa, tôi còn chưa xuống xe, vẫn chưa vào thành nữa, tiền vô duyên vô cớ biến mất.
Từ Dần vội nói:
- Vậy tôi cũng không biết, lãnh đạo, tiền này không có cũng không phải chuyện nhỏ đâu. Cái này...
Lý Tĩnh Sơ mặt đen sì, không có tiền phải làm sao? Chỉ có thể là cô bù vào. Nhưng số tiền lớn như vậy, cô làm sao bù nổi? Thế là đảo mắt, kéo Từ Dần lại thấp giọng nói:
- Lại kéo người mới vào, phí gia nhập gấp đôi lên, cái này cứ để người mới lấp lại.
Từ Dần nói:
- Chuyện này không được lắm đâu?
Lý Tĩnh Sơ nói:
- Không có gì không được cả, cứ làm như thế đi.
Từ Dần gật gật đầu ý đã biết, sau đó trừng mắt nhìn người trong nhà nói:
- Còn nhìn gì nữa? Mau hẹn khách hàng đi.
Lúc này, điện thoại trong túi Từ Dần reo lên, Phương Chính vừa nghe, nhạc chuông này sao quen vậy nhỉ? Từ Dần lấy ra, Phương Chính vừa nhìn, được nha, đây không phải điện thoại của hắn sao?
Từ Dần thấy trên điện thoại hiển thị cuộc gọi đến, cau mày, chẳng qua vẫn đi qua đưa điện thoại, chẳng qua lại không đưa cho Phương Chính mà là mở loa ngoài, để trước mặt Phương Chính, ngón tay hắn để ở phím yên lặng. Hiển nhiên, Từ Dần cũng không tin tưởng Phương Chính hoàn toàn. Hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần, chỉ cần Phương Chính nói cái gì không nên nói sẽ lập tức tắt điện thoại. Phím yên lặng này một khi ấn vào thì cuộc gọi của Phương Chính và đối phương sẽ bị ngắt.
Điều này Phương Chính đương nhiên hiểu, nhưng mà chỉ xem như không hiểu, nhận điện thoại.
Người gọi tới là Vương Hữu Quý:
- Phương Chính trụ trì, mấy ngày nay cậu đi đâu vậy?
Phương Chính nói:
- Bần tăng đến chỗ bạn học chơi, Vương thí chủ sao vậy?
Vương Hữu Quý nói:
- Không có gì, đứa nhỏ nhà Dương Hoa phỏng chừng sắp sinh rồi, hắn sợ đến lúc đó cậu không về nên hơi lo lắng. Tôi liền hỏi giúp xem sao.
Phương Chính cười nói:
- Yên tâm đi, đến lúc đó bần tăng nhất định trở về.
- Vậy được, thôi nhé, tôi cũng đi đánh mạt chược đây.
Vương Hữu Quý nói xong cúp máy.
Từ Dần thấy Phương Chính biết điều như vậy tâm tình cũng tốt hơn, nói:
- Phương Chính, hôm nay tôi dạy cậu mời người như thế nào, đầu tiên cậu tải xuống mấy phần mềm tuyển dụng gì đó. cậu hỏi Tôn Phác bọn họ đều có, motif rất đơn giản, công việc lương cao, tổng công ty có thể ở thành phố biển, đến lúc đó chúng ta có người tiếp viện, sau đó lấy danh nghĩa phái ra ngoài làm đưa bọn họ đến bên đây. Nhớ rõ, kỹ thuật ăn nói rất quan trọng, phải ra vẻ chính quy... Tôi giới thiệu cho cậu mấy chương trình tuyển dụng đều không quản lý chặt chẽ, bọn họ không yêu cầu chúng ta cung cấp giấy tờ đăng ký công ty, tùy tiện làm là được. Cậu xem công ty lớn nào được thì dùng danh tiếng công ty đó mời. Đương nhiên nếu như cậu có người thân bạn bè thích hợp cũng có thể mời, dù sao cũng dễ nói chuyện với nhau hơn.
Phương Chính sững sờ hỏi:
- Chúng ta còn có thể tuyển dụng sao?
Từ Dần cười đáp:
- Đương nhiên, chúng ta thế nhưng là muốn đưa tiền tài đến cho nhiều người hơn, chỉ có bạn bè bên cạnh mới có mấy người.
Từ Dần giúp Phương Chính tải về mấy chương trình, sau đó chỉ Phương Chính đăng ký, đăng tin tuyển dụng, cả một quá trình vô cùng quen thuộc, hiển nhiên Từ Dần mỗi ngày đều làm việc này.
Làm xong hết mấy cái này, Từ Dần chuẩn bị đi thì Phương Chính đột nhiên kêu Từ Dần nói:
- Từ quản lý, Lưu Đại Thành khi nào trở về?
Từ Dần nói:
- Hắn à, sắp rồi, đoán chừng ngày mai là trở về.
- Đúng rồi, Trần Tiêu thí chủ ở đây không?
Phương Chính hỏi, Phương Chính nhớ rõ, lúc đầu Tề Lệ Nhã có thể đến đây cũng có Trần Tiêu góp sức, hơn nữa Trần Tiêu cũng nói ở đây giúp Lưu Đại Thành.
Từ Dần lắc đầu nói:
- Hắn hả, cùng đi công tác với Lưu tổng. Đến lúc đó cùng trở về, còn có chuyện gì không?
Phương Chính nói:
- Tôi nghe nói, một bạn học khác của tôi cũng đến đây, tên Tề Lệ Nhã, anh biết không?
Nhắc tới Tề Lệ Nhã, ánh mắt Từ Dần trở nên ngưng trọng hơn, nhìn chằm chằm Phương Chính cả buổi mới nói:
- Cô ấy trở về rồi.
Nói xong Từ Dần liền đi, rõ ràng không muốn nói sâu hơn về chuyện này với Phương Chính.
Nhìn bóng lưng Từ Dần, lòng Phương Chính có một linh cảm xấu hơn. Quay đầu nhìn nhìn căn phòng đầy người kích động làm việc lừa đảo, trong mắt Phương Chính lóe lên tia lạnh, đến bây giờ, điều nên hiểu hắn đã hiểu không kém lắm. Tìm hiểu thêm nữa, xem ra cũng chỉ là những thứ này... đã như vậy, hắn cũng nên dạy dỗ những người này.
Từ Dần rời đi, có điều Tống Khả Linh lại đến nói lãnh đạo tìm Phương Chính.
Phương Chính đi vào phòng làm việc của lãnh đạo, Lý Tĩnh Sơ ngồi đó, phía trước mặt để hai ly nước, còn có một ấm nước lớn. Lý Tĩnh Sơ ra hiệu Phương Chính ngồi xuống, sau đó vừa rót nước cho mình vừa hỏi Phương Chính:
- Phương Chính, cậu cảm thấy một mình học tập, cái gì quan trọng nhất?
Phương Chính cười đáp:
- Tâm thái.
- Đúng vậy, tâm thái quan trọng nhất.
Lý Tĩnh Sơ gật gật đầu, sau đó rót nước cho Phương Chính, vừa rót vừa nói:
- Vậy cậu có biết tâm thái thế nào là quan trọng nhất không?
Phương Chính nhìn cử chỉ của Lý Tĩnh Sơ, theo bản năng liếc một cái. Cái chiêu cũ rích này lại dùng lên người hắn. Lẽ nào Lý Tĩnh Sơ không biết, toàn bộ chuyện cổ đều từ kinh Phật ra à? Chẳng qua Phương Chính cái gì cũng không nói, lắc lắc đầu nói:
- Không biết.
- Đương nhiên là tâm thái chiếc ly rỗng, cậu xem cái ly này.
Khi Lý Tĩnh Sơ nói những lời này, trong mắt đều là đắc ý, hiển nhiên đối với một chiêu này của mình vô cùng thỏa mãn.
Phương Chính nghe lời nhìn xuống, chỉ thấy nước trong ly sắp đầy, Phương Chính cười theo.
Lý Tĩnh Sơ tiếp tục nói:
- Cậu lớn lên ở tự viện, tự cho rằng hiểu biết không ít thứ. Nhưng mà cậu đã đến đây, cậu không hiểu gì về nghề này cả, chính là một học sinh mới. Nếu như cậu vẫn không bỏ đi những điều mình đã học, thì cũng giống như cái ly này, chứa đầy nước rồi thì làm sao mà chứa thêm nước được? Người khác cho cậu nhiều hơn cũng sẽ bị tràn ra... a, hả?
Lý Tĩnh Sơ bỗng trợn mắt, bởi vì bà rõ ràng đã rót đầy nước, nhưng mà khi rót nữa, nước lại căn bản không chảy ra, phảng phất như đây là một cái ly không đáy, rót bao nhiêu đều không bị tràn.
Phương Chính thì lặng lẽ nhìn tất cả, sau đó hiếu kỳ hỏi:
- Lãnh đạo, bà vừa nói gì?
Mặt Lý Tĩnh Sơ nháy mắt hồng lên, làm màu cả buổi kết quả phát hiện làm màu thất bại, sự xấu hổ này đúng là khó chịu vô cùng. Nhưng mà bà nghĩ không ra đây rốt cuộc là có chuyện gì, sao mà cái ly này rót mãi không tràn nhỉ? Dùng sức rót, ấm nước sắp ụp vào ly rồi mà sao cái ly giống như một cái dạ dày lớn, ngươi rót bao nhiêu ta uống bấy nhiêu!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~