Chương 490: Chuyện Ma Quái
- Cậu đi trước đi, tôi muốn yên tĩnh một lát.
Giọng Lý Tĩnh Sơ hơi run, việc trước mắt thật quá quỷ dị.
Phương Chính gật gật đầu nói:
- Nếu vậy thì bần tăng đi đây. Đúng rồi, lãnh đạo, bần tăng sống ở tự viện, biết không ít chuyện linh dị thần quái. Trong phòng này của bà còn có không ít người...
- Nói bậy cái gì? Ra ngoài.
Lý Tĩnh Sơ nghe tới đây sợ hết hồn, cảnh giác quay đầu nhìn.
Phương Chính lại bổ sung một câu:
- Bần tăng nghe nói, khi ở một mình, nếu như không có đèn, trên tường sau lưng sẽ có một gương mặt nổi lên, nó sẽ nhìn chằm chặp vào...
- Đi ra ngoài! Chúng ta là người kiên định chủ nghĩa duy vật, những lời này sau này không được nói nữa!
Lý Tĩnh Sơ thật sự nổi giận, nghĩ tới tình trạng tách trà, cùng với chuyện mình đã từng làm, trong lòng bà có hơi run.
Phương Chính cười cười đi ra.
Phương Chính vừa đi, Lý Tĩnh Sơ vội đi qua đóng cửa lại, sau đó chợt quay đầu, nhìn chòng chọc trên tường.
Cái gì cũng không có.
Lý Tĩnh Sơ âm thầm thở phào, kết quả vừa nhìn trên bàn, giật mình bịch một tiếng xòe ra đất. Bởi vì trên bàn toàn là nước, dưới đất cũng là nước.
- Đây...đây là có chuyện gì xảy ra?
Lý Tĩnh Sơ thật sự bị dọa không nhẹ, bà nhớ rõ lúc rót nước, ly nước không bị tràn. Làm sao vừa đảo mắt một cái khắp nới đều là nước? Cái này cũng quá kỳ quái, quá quỷ dị! Bà nào biết, mình có thể nhìn thấy nước là bởi vì gia hỏa bất lương nào đó đã triệt đi thần thông, để bà nhìn được cảnh tượng chân thực mà thôi,
Phương Chính nghe tiếng động sau lưng, ngâm nga hát rồi trở về phòng.
Cơm tối Lý Tĩnh Sơ không ra ăn, Từ Dần tò mò đi tìm Lý Tĩnh Sơ, kết quả bị mắng một trận té tát đuổi ra ngoài.
Ăn cơm xong, trời dần dần tối, Phương Chính lướt qua bên cạnh Từ Dần, thấp giọng nói:
- Từ thí chủ, bần tăng nhìn thấy có người vẫn luôn theo sau anh.
Từ Dần nhướng mày hỏi:
- Ai?
Phương Chính nói:
- Không thấy rõ lắm, hẳn không phải người sống.
- Phương Chính! Cậu đã là người của Tinh Tinh Hải, không phải hòa thượng nữa, bớt nói mấy cái thần quỷ đi.
Từ Dần hừ lạnh một tiếng bỏ đi.
Phương Chính nhếch miệng cười với bóng lưng Từ Dần rồi đi về phòng.
Tuy rằng Từ Dần lời lẽ chính nghĩa, đầy mạnh mẽ, nhưng mà hắn có thật là mạnh mẽ không? Từ Dần thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn... không biết vì sao mà bị Phương Chính nói như vậy, hắn cũng cảm thấy sau lưng thật sự có người đi theo...
Từ Dần mở cửa chuẩn bị bước vào phòng, lúc này trên cửa kính nhìn thấy sau lưng có một bóng người. Thấy có hơi quen nhưng mà nghĩ mãi không ra là ai, Từ Dần bỗng quay đầu, trống không chẳng có gì cả.
Từ Dần nuốt một ngụm nước bọt, tay cũng hơi run. Quay đầu nhìn lại kính, bên trong không có ai, chẳng qua nhìn kỹ thì tựa như có gì đó lay động bên trong. Từ Dần xông qua, nhìn kỹ, nhìn kỹ... Thứ bên trong đột ngột dán lên, dọa cho Từ Dần suýt chút thét to, kết quả gương mặt đó đến gần cũng thấy rõ ràng, thì ra là Tống Khả Linh.
Sau đó cửa phòng mở ra, Tống Khả Linh kỳ quái nhìn Từ Dần nói:
- Quản lý, anh đang làm gì vậy? Đứng ở cửa thậm thà thậm thụt quỷ bí...
- Đừng nhắc tới quỷ.
Từ Dần ôm ngực, nhẹ nhõm thở dài, vội vã đi vào phòng.
Cứ điểm bán hàng đa cấp, bình thường tám giờ tối mới được mở đèn, đương nhiên, nếu như có người mới đến có thể mở sớm. Bây giờ Phương Chính đưa tiền rồi cũng không tính là người mới nữa, cho nên đèn đều đang tắt cả. Việc này dẫn đến ở bên ngoài nhìn vào trong phòng không thấy rõ. Trong phòng nhìn ra bên ngoài vẫn rõ hơn một tí.
Trong phòng tối om, một đám người ngồi ở đó đã hoàn toàn tìm được người tin tưởng, đang dùng điện thoại trả lời những tin tuyển dụng kia. Còn có người thì đang nói chuyện đăng tin tuyển dụng, mọi người xem ra đều rất bận.
Từ Dần thấy người trong lòng cũng vững vàng hơn, nhẹ nhõm hơn không ít. Về giường của mình chuẩn bị ngồi xuống, kết quả phát hiện có người đang ngồi trên giường hắn ôm đầu, ngồi đó cũng không biết làm cái gì.
Từ Dần cau mày, giận dữ nói:
- Cậu ngồi trên giường tôi làm cái gì? Không có phép tắc, tránh ra.
Nghe Từ Dần nói thế, người trong phòng tập thể nhìn về phía Từ Dần, Tống Khả Linh cũng kinh ngạc, vỗ vỗ Từ Dần, Từ Dần quay đầu, Tống Khả Linh hỏi:
- Từ Dần, anh đang nói chuyện với ai vậy? Trên giường anh đâu có người.
Từ Dần trong lòng run rẩy, chợt nhìn lại giường của mình, trống rỗng không có người. Nháy mắt đó Từ Dần chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, nổi da gà, cả người đều lạnh buốt!
Từ Dần run lẩy bẩy hỏi Tống Khả Linh:
- Cô... vừa nãy không thấy người trên giường tôi?
Tống Khả Linh cũng hơi sợ:
- Anh đừng nói linh tinh nha, thật không có ai... anh thật sự thấy người sao?
Từ Dần lau lau mồ hôi lạnh trên trán nói:
- Có lẽ là ảo giác thôi.
Đúng lúc này, Tống Khả Linh đột nhiên trở nên âm u, cười xấu xa nhìn Từ Dần, đè giọng trầm khàn, chỉ có hai người có thể nghe được nói:
- Có lẽ là quỷ.
Từ Dần thấy một màn này dọa đến kêu Oa một tiếng, nhấc chân đạp một cước, đá Tống Khả Linh ngã trên đất, nhanh chân chạy đi mở đèn!
Đèn vừa mở, chỉ thấy Tống Khả Linh ôm bụng kêu đau:
- Từ Dần, anh làm gì đạp tôi? Ui da... đau chết tôi rồi.
Từ Dần vô cùng sợ hãi kêu lên:
- Cô rốt cuộc là ai?
Tống Khả Linh nói:
- Là Tống Khả Linh! Anh bị đần à?
Từ Dần nhìn trừng trừng Tống Khả Linh, xác định quả thật là Tống Khả Linh liền ngồi bẹp trên đất, lau mồ hôi nói:
- Cô vừa mới nói cái gì, cô không biết sao?
Tống Khả Linh mờ mịt nhìn Từ Dần:
- Không nói gì hết mà.
Từ Dần nói:
- Mấy người thì sao? Mấy người nghe thấy mới nãy nói gì không?
Người trong phòng tập thể lắc đầu, dáng vẻ cái gì cũng không thấy, không nghe.
Lòng Từ Dần càng hoảng sợ, hắn có một cảm giác, tuy rằng rất nhiều người, nhưng mà những người này không giúp được hắn. Có thứ gì đó đang tìm hắn!
Tống Khả Linh quan tâm hỏi:
- Từ Dần, anh rốt cuộc làm sao thế?
- Đừng hỏi nữa.
Từ Dần rút một điếu thuốc ra châm, hắn cũng không biết nên nói thế nào. Đúng lúc này, đèn bỗng nhiên chớp tắt, lúc sáng lúc tối...
Thần kinh của Từ Dần nháy mắt căng ra, cả người như rơi vào hầm băng. Hắn cảm giác được rõ ràng sau lưng có người đang thổi hơi lạnh vào cổ hắn. Có người ghé vào tai hắn nói nhỏ:
- Còn nhớ tôi không? Tôi là Tề Lệ Nhã.
Từ Dần vút cái vọt lên, quay đầu đồng thời kêu lên:
- Phía sau tôi có người!
Kết quả trên tường thật sự có một người. Vách tường nhô lên, tạo thành thân ảnh một người, hình như là một người phụ nữ. Nhưng mà khiến Từ Dần hỏng mất chính là những người khác hai mặt nhìn nhau, hình như căn bản không thấy gì! Rối rít hỏi:
- Quản lý, anh nói cái gì vậy? Không có người mà.
- Đúng thế, quản lý, không có ai cả.
- Thật sự có người mà...
Từ Dần sắp khóc rồi, bởi vì hắn nhìn thấy, Tề Lệ Nhã đang cười với hắn, cười vô cùng đáng sợ.
Từ Dần kinh hoàng kêu lên:
- Tôi không giết cô, cô cũng chưa chết mà! Cô rốt cuộc là thứ gì... Huhuhu... tôi biết rồi, cô là Giang An phải không? Cô là Giang An! Cô nếu như không chạy, tôi sẽ không bắt cô, nhiều nhất, nhiều nhất là đánh cô một trận. Tôi chỉ là hù dọa cô, không muốn thật sự đẩy cô xuống vách núi đâu... Cô nếu như đưa tiền, tôi cũng không phải mỗi ngày đánh cô, cũng không cần dọa dẫm cô... Huhu...
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~