Chương 491: A Di Đà Phật
- Tôi chính là Tề Lệ Nhã!
Tề Lệ Nhã nói.
Từ Dần kêu lên đầy kinh hãi:
-Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Không có khả năng!
Nói xong, Từ Dần nhanh chân chạy ra bên ngoài.
Lúc này Phương Chính đang đứng ở cửa, dùng Nhất Mộng Hoàng Lương để che giấu bản thân thấy vậy liền lập tức tránh ra. Tử Dần phóng ra ngoài sân, chuẩn bị chạy ra ngoài.
Nghe thấy động tĩnh, Lý Tĩnh Sơ đi ra, quát lớn:
-Từ Dần, cậu làm gì đấy? Đêm hôm khuya khoắt phát điên cái gì hả?
-Lãnh đạo, có quỷ!
Từ Dần kêu lên.
Lý Tĩnh Sơ vừa nghe có quỷ, trái tim liền trở nên run rẩy, chân cẳng nhũn ra! Cô mất cả một buổi trưa mới vất vả khiến mình bình tĩnh lại, nhưng giờ một tiếng rống kia của Từ Dần đã khiến cô bị dọa trở lại. Nhìn hai mắt Từ Dần đỏ bừng, bộ dáng hoảng sợ không rõ nguyên nhân, Lý Tĩnh Sơ cũng thực sợ hãi.
Nhưng khi thấy những người khác đang sôi nổi nhìn qua bên này, thân làm lãnh đạo, cô biết mình nhất định phải ổn định cục diện mới được, vì vậy cô nhanh chóng nói:
-Đừng có nói bừa, ở đâu ra quỷ!
-Đúng vậy, ở đâu ra quỷ.
Đúng lúc này, phía sau Lý Tĩnh Sơ truyền đến một âm thanh của phụ nữ, Lý Tĩnh Sơ vừa quay đầu lại, vừa muốn quát lớn kẻ xen ngang lời mình, thì chỉ thấy ở nóc nhà đối diện, một người phụ nữ đang bị treo ngược lên, rõ ràng là Tề Lệ Nhã! Sắc mặt tái nhợt không một chút máu, hai mắt nhìn đăm đăm!
-A!
Lý Tĩnh Sơ sợ tới mức hét to lên, cô chạy xuống, mở cổng ra, vừa kêu vừa chạy.
Từ Dần cũng chạy theo, hai người một trước một sau vọt lên xe, lái xe đi ngay. Từ trong kính chiếu hậu, Lý Tĩnh Sơ nhìn thấy một cái bóng màu trắng đang đứng ở cửa, vẻ mặt lạnh lẽo nhìn bọn họ.
-Cuối cùng cũng thoát.
Cả người Lý Tĩnh Sơ run run, tay lái đều đang run rẩy.
-Lãnh đạo, chuyện này đến tột cùng là như thế nào? Tề Lệ Nhã... Tề Lệ Nhã không phải chưa chết sao?
Từ Dần sắp khóc đến nơi.
Lý Tĩnh Sơ kêu lên:
-Mẹ nó sao tôi biết được chuyện là như thế nào... Thật đáng chết! Giữa trưa nói chuyện một hồi với hòa thượng kia, liền bắt đầu gặp quỷ...
-Hòa thượng? Ai? Phương Chính!
Từ Dần cả kinh kêu lên.
-Vô nghĩa, ngoại trừ hắn ra còn có ai là hòa thượng?
Lý Tĩnh Sơ nói.
Từ Dần nói:
-Lãnh đạo, tôi... Hình như tôi cũng là nói chuyện với hắn một chút, thì bắt đầu gặp quỷ. Hắn nói với tôi là, có cái gì đó đi theo tôi.
-Rầm...
Lý Tĩnh Sơ nuốt một ngụm nước miếng, hoảng sợ nói:
-Này... rốt cuộc hòa thượng này là ai? Hắn có thể nhìn thấy quỷ, có thể đuổi quỷ, hay là... Chính hắn đem quỷ đến?
-Cô vừa nói như vậy, tôi mới nhớ ra từ ngày hòa thượng kia tới đây, nhà chúng ta chưa lúc nào ngưng xảy ra chuyện cả. Dường như vẫn luôn có việc...
Từ Dần nói.
-Tìm Lưu Đại Thành lại đây, hỏi hắn một chút, chuyện này rốt cuộc là như thế nào. Hòa thượng này rốt cuộc là người nào!
Lý Tĩnh Sơ nói.
-Lãnh đạo, tôi cảm thấy... Chúng ta vẫn nên đi xem Tề Lệ Nhã trước đi. Cô ta sao có thể chết mất được?
Từ Dần nói.
Lý Tĩnh Sơ trầm mặc một lúc, sau đó nói:
-Được, đi xem đi. Lần trước các cậu xuống tay quá độc ác, chân cũng đánh gãy... Phỏng chừng là người bên kia lại xuống tay.
Từ Dần mắng:
-Không đánh gãy chân cô ta, ngày nào cũng kêu ngày nào cũng chạy, hở một chút là đâm đầu vào tường, ai mà chịu cho nổi? Vốn tưởng rằng lãnh đạo Mục có thể giải quyết cô ta, kết quả, ai...
Hai người nói đến đây đều trầm mặc. Cả hai hồn nhiên không biết, trên ghế sau của xe, có một hòa thượng đầu trọc đang nằm, hòa thượng đó vắt chéo chân, gác tay làm gối, nghe hai người kia nói như thế, ý cười trong mắt liền hiện rõ. Tề Lệ Nhã còn sống, vậy là tốt rồi, cuối cùng hắn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Ô tô không vào thành phố, mà là đi loanh quanh lòng vòng trên đường quê, sau đó nhanh chóng chạy vào một ngôi làng. Cổng làng có một cửa hàng bán đồ ăn nhỏ, đèn cửa hàng bật sáng, khói đặc cuồn cuộn, bên trong có một đám người đang tụ tập chơi mạt chược, có cả một người ngồi xổm canh trước cửa. Nhìn thấy xe tới liền lập tức quan sát đầy cảnh giác, phát hiện biển số xe rất quen thuộc, người đó mới vẫy vẫy tay, ra ý chào hỏi.
-Cái tên Trần Kỳ này cũng thật chuyên nghiệp, mỗi ngày đúng giờ đều ngồi xổm ở đây.
Từ Dần nói.
-Không có cách nào khác, ai cũng không biết khi nào thì cảnh sát tới kiểm tra, nếu không ngồi canh, sớm hay muộn bọn này cũng bị bắt sạch.
Lý Tĩnh Sơ nói.
Từ Dần oán giận nói:
-Cái bọn cảnh sát đáng chết, quản cái mẹ gì thế không biết...
Vào thôn, hai người đi vào một căn nhà lớn có một cái sân rất rộng rãi, tường nhà này rất cao, phải hơn ba mét, chẳng khác nào tường thành cả. Cửa cũng rất chắc chắn, Lý Tĩnh Sơ thấy bốn phía không có ai, mới gõ năm cái lên cửa, hai nặng ba nhẹ. Sau đó, cổng mở ra, một cái đầu thò ra ngoài, nhìn thấy là Lý Tĩnh Sơ cùng Từ Dần, liền cười nói:
-Chào lãnh đạo, mau vào đi.
Phương Chính đi theo vào căn nhà này, vừa tiến đến, Phương Chính liền nhíu mày lại. Ngôi nhà này không quá giống với nhà của Từ Dần, một đám người ở đây ai nấy đều có vẻ ngoài hung hãn, phòng bên trong cũng nhiều hơn, cửa phòng đều là cửa sắt, bên ngoài còn có xích sắt to khóa lại. Từ bên trong thường truyền đến tiếng khóc...
Giữa sân, có một chiếc ghế bành được đặt sẵn, ngồi bên trên là một người đàn ông khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, ông ta phe phẩy cây quạt, vẻ mặt thản nhiên tự đắc.
-Trần lão, sao ông lại giết chết Tề Lệ Nhã?
Vừa nhìn thấy Trần lão, Từ Dần liền nhịn không được kêu lên.
Trần lão sửng sốt, nói:
-Từ Dần, cậu đang nói mê sảng cái gì vậy? Tôi lúc nào giết chết Tề Lệ Nhã? Người nọ vẫn đang sống tốt, ở trong cái căn phòng có xích khóa kia kìa.
-Không chết?!
Từ Dần sửng sốt, hắn nhanh chân chạy tới, ghé vào cửa sổ nhòm vào bên trong. Chỉ thấy một dáng người nhỏ gầy đang dựa vào chân tường, co cụm lại một chỗ. Cảm nhận được có người tới, người đó liền ngẩng đầu nhìn lên.
-Hơ... Gặp quỷ, không chết mà.
Vẻ mặt Từ Dần như thể đang chìm trong mơ.
Lý Tĩnh Sơ nói:
-Này... thế thứ chúng ta nhìn thấy chính là ai?
-Hai người đang nói thần thần bí bí cái gì thế?
Trần lão cũng có chút ngơ ngác, đứng dậy hỏi.
Hai người vừa muốn nói chuyện, bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng phật hiệu:
-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, vất vả rồi.
-Ai?!
Lý Tĩnh Sơ, Từ Dần, Trần lão đồng thời sợ hãi kêu ra tiếng, chỉ thấy trong sân vốn đang trống không bỗng nhiên lòi ra thêm một tên hòa thượng! Một thân tăng y màu trắng, ở dưới ánh trăng chiếu rọi hơi hơi phát ra ánh xanh, đầu trọc bóng loáng, một bàn tay dựng thẳng chắp trước ngực.
-Phương Chính?!
Lý Tĩnh Sơ, Từ Dần đồng thời hô to đầy kinh hãi, mài hai người vừa mới bước ra từ WC cũng kêu lên.
Phương Chính nghe tiếng nhìn lại, hai người kia rõ ràng là Lưu Đại Thành và Trần Tiêu!
Mà gương mặt Trần lão trong nháy mắt trầm xuống, lão ta khẽ ra hiệu cho người phía bên kia, cổng lập tức bị khóa lại. Tên gác cổng vẻ mặt lấm la lấm lét nắn bóp chùm chìa khóa, sau đó nhét thẳng vào bên trong quần lót, ra vẻ ai cũng đừng hòng lấy đi. Sắc mặt Trần lão lúc này mới tốt hơn một chút...
-A Di Đà Phật, đúng là bần tăng.
Phương Chính cười nói.
-Sao mày lại ở chỗ này?
Từ Dần quát hỏi.
Lý Tĩnh Sơ nói:
-Anh đi theo chúng tôi tới đây? Thứ chúng tôi nhìn thấy căn bản không phải là quỷ, có đúng hay không? Tất cả đều là thủ đoạn của anh cả, có đúng hay không? Anh vì Tề Lệ Nhã mà tới đây, có đúng hay không?
-Thí chủ thật là thông minh, nếu thí chủ đã thông minh như vậy, sao không chủ động đi tự thú?
Phương Chính cười nói.
-Tự thú? Chỉ bằng anh?!
Lý Tĩnh Sơ nổi giận, cô lừa gạt người khác nhiều năm như vậy, thế nhưng hôm nay lại thua trong tay môt tên hòa thượng! Phát hiện thì phát hiện, nhưng vấn đề là để người khác biết được, quá mất mặt!
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~