Chương 492: Ra tay

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 3,926 lượt đọc

Chương 492: Ra tay

- A Di Đà Phật.

Đúng lúc này, lại một tiếng phật hiệu nữa vang lên, Trần lão bỗng nhiên chắp tay trước ngực, vẻ mặt ra chiều đạo mạo nhìn Phương Chính, nói:

-Cậu chính là Phương Chính đúng không? Tại hạ đã từng xuất gia ở núi Long Bối, trụ trì chùa Long Bối còn là sư huynh của tại hạ.

-Vậy sao.

Phương Chính nhạt nhẽo đáp lại một câu.

Đối với Phương Chính, ngươi đã rời khỏi chùa chiền, nuôi lại tóc, hơn nữa còn làm loại chuyện táng tậm lương tâm đến bực này, đắm mình vào trụy lạc, Phật môn không thể lưu ngươi được nữa! Đã không còn quan hệ gì với Phật môn. Nếu không quan hệ, vậy cũng không có gì để nói cả.

-Như thế nào, đồng môn gặp nhau, không muốn chào hỏi một cái sao?

Trần lão nói.

Phương Chính khẽ nâng mi mắt, nói:

-Là muốn cho bần tăng giúp sư môn của ông thanh lý môn hộ sao?

-Làm càn! Cậu thật sự cho rằng một mình cậu có thể rời khỏi cái sân này được sao?

Trần lão cũng bắt đầu nổi giận.

Phương Chính cười nhạo nói:

-Bần tăng đương nhiên không cho là như vậy.

-Một khi đã như vậy, mày thành thật một chút cho tao.

Từ Dần cả giận nói.

Lưu Đại Thành cũng nói:

-Phương Chính, cậu đừng làm bậy, đến lúc đó mất tay mất chân còn đỡ, mất mạng, thì không còn gì cả. Chúng ta cũng xem như là bạn học cũ với nhau ...

-Vậy sao, bạn học cũ lại đây nào.

Phương Chính nói.

Lưu Đại Thành thật sự tiến lại, bốn phía đều là người trong nhà, hắn sợ gì chứ? Phương Chính dám động tới hắn, hắn dám khiến Phương Chính không bước qua nổi cái cửa này! Thế nhưng Trần Tiêu vẫn có chút sợ hãi, y lôi kéo Lưu Đại Thành.

Trần lão trực tiếp ném cho y một ánh mắt xem thường:

-Đồ vô dụng, cút qua một bên chờ đi!

Sau đó, Trần Tiêu thật sự cút qua một bên đợi. Hiển nhiên, ở chỗ này Trần lão vẫn rất có quyền uy.

Lưu Đại Thành tới, ngửa đầu, dùng lỗ mũi đối diện với Phương Chính, hắn nói:

-Phương Chính, sao nào? Cậu muốn nói chuyện với tôi sao? Nói thật, cậu đã đến đây rồi, thì đây chính là chuyện tốt, mọi người cùng nhau gầy dựng sự nghiệp, sau này ai nấy cũng được sống sung sướng cả. Thế nhưng nếu như cậu muốn kiếm chuyện, ha ha... Trần lão cũng không phải dễ qua mặt như vậy đâu.

Phương Chính hơi hơi mỉm cười nói:

-Anh nói sai rồi.

-Nói sai cái gì?

Lưu Đại Thành hỏi.

Phương Chính nói:

-Bần tăng không phải muốn tán gẫu với anh, mà là...

-Mà là gì?

Lưu Đại Thành hỏi.

Bang!

Phương Chính giơ tay, chính là ném thẳng một cái bạt tai qua! Lưu Đại Thành chỉ cảm thấy trên mặt như có lửa nóng, trời đất quay cuồng, cả người xoay quanh tại chỗ, cũng không biết xoay bao nhiêu vòng, dù sao tới lúc ngồi xuống dưới đất, cả người đều mơ hồ!

Không chỉ Lưu Đại Thành cảm thấy mơ hồ, đám người Trần lão cũng trở nên mơ hồ, bản thân bị nhiều người vây quanh như vậy, hòa thượng này còn dám ra tay? Thật là to gan lớn mật! Quá kỳ cục!

Lưu Đại Thành nổi giận gầm lên một tiếng:

-Trần...

Bang!

Lại là một cái tát tai quăng tới, hai bên trái phải mặt Lưu Đại Thành xem như chỉnh tề, sưng thành đầu heo tiêu chuẩn.

-Mẹ nó, dám làm trò ở chỗ của tao sao? Lên! Đánh gãy tứ chi nó cho tao, sau đó treo lên!

Trần lão cũng nổi giận, vốn định cùng đối phương nói chuyện, có thể sử dụng lời nói để giải quyết là tốt nhất. Nhưng hiện tại xem ra, chỉ có thể dùng võ lực để dạy đối phương hai chữ biết điều viết như thế nào!

Mười mấy người đàn ông từ bốn phía mắng to vọt tới, múa may nắm tay, nhằm hướng Phương Chính mà đánh.

Phương Chính nhìn khắp chung quanh, nhếch miệng cười, nâng bàn tay lên nghênh diện với một quyền vừa đánh tới chỗ hắn!

Răng rắc!

A!

Cánh tay người đàn ông gãy xương tại chỗ, hắn ôm lấy tay lui về sau, khóc rối tinh rối mù.

Một trận tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, Phương Chính bỗng nhiên xoay người, bước nghiêng một cái, cơ hồ là mặt dán mặt với đối phương! Dọa đối phương chật vật lui lại về sau. Sau đó người nọ lãnh ngay một cú đá mạnh vào thân, phanh một tiếng, cả người bay ra ngoài.

Một tiếng trầm đục vang lên, người nọ bị đánh văng lên trên tường, treo ba giây đồng hồ mới rơi xuống...

-Đánh người như treo tranh, mẹ nó, là cao thủ rồi! Mau dùng vũ khí!

Lúc ở trên núi lão có học qua võ công, cũng từng nghe qua các loại đồn đãi. Nhưng vẫn chưa từng gặp qua người có thể thật sự làm được đánh người như treo tranh! Lão vẫn luôn nghĩ đó chẳng qua là truyền thuyết, là chuyện xưa, không hề có thật. Hôm nay thật sự gặp phải rồi, sợ tới mức gấp gáp kêu lên.

Mọi người vốn đang muốn xông lên, lại thấy một kẻ gãy tay, một kẻ biến thành diều giấy, sợ tới mức nào sao còn dám xông lên? Vì thế hung hăng chộp lấy vũ khí, bàn ghế, dao phay, mắt trừng to đầy khí thế, kêu hét ầm ĩ, nhưng vẫn không một ai dám xông tới.

Không có biện pháp, người nằm trên mặt đất, kẻ bò dưới chân tường, lực công kích của cái cái loại khủng bố này quả thật quá dọa người mà! Mà mấy thứ đồ chơi rách nát trong tay bọn họ thật sự không cách nào mang lại cảm giác an toàn cả.

Lúc này Phương Chính di động, một tay xách Lưu Đại Thành vừa mới phục hồi lại tinh thần lên, giống như xách một con gà con mà đi tới trước cửa phòng Tề Lệ Nhã, nhấc chân đạp một cái, phanh!

Cửa sắt như thể làm bằng giấy, loảng xoảng một tiếng bị bạo lực đá văng!

-Mẹ kiếp, nhìn cái gì mà nhìn? Lên cho tao!

Trần lão tức điên lên, quát.

Mọi người lúc này mới phục hồi tinh thần, xách theo vũ khí vọt lên.

Phương Chính quay đầu, cười lạnh một tiếng, hắn dùng một tay bắt lấy ván cửa, sau đó dùng sức đập xuống một cái.

Chỉ nghe răng rắc hai tiếng, mấu nối giữa cửa sắt và khung cửa lập tức đứt lìa, bị Phương Chính nắm ở trong tay! Phương Chính nhếch miệng cười nói:

-Bần tăng ngược lại muốn nhìn thử xem, ai dám lại đây! Bần tăng cũng không ngại chơi trò đập chuột đất một lúc!

Nghe được câu đập chuột đất, mọi người theo bản năng sờ sờ đầu. Cái đầu này nếu như bị ván cửa làm bằng sắt kia đập xuống... Mọi người lại theo bản năng nhìn nhìn miếng vỏ dưa hấu trên mặt đất...

Thấy không ai dám tiến lên, Phương Chính ném Lưu Đại Thành xuống đất, nói:

-Quỳ xuống, dập đầu!

-A... A?

Lưu Đại Thành sửng sốt, nhìn người phụ nữ với vẻ mặt hoảng sợ trước mắt, cho dù là thấy có người tới cứu mình, nhưng gương mặt cô vẫn sợ hãi như cũ, bộ dáng run bần bật không dám nhúc nhích, hắn bèn kêu lên:

- Mày bảo tao dập đầu với cô ta?

-Phanh!

Phương Chính nhấc ván cửa lên đánh ngay xuống, Lưu Đại Thành kêu thảm một tiếng, bị đánh ngã sấp trên mặt đất, tứ chi mặt mũi đều nện xuống đất, máu mũi giàn giụa, răng cũng rớt mất một cái... Phía sau lưng cũng đau đớn khủng khiếp, bị ván cửa đánh xuống chẳng khác nào bị xe đụng phải, cả người như rã rời từng mảnh.

-Hoặc là làm theo, hoặc là bần tăng hôm nay dùng ván cửa này đập thí chủ thành thịt nát.

Phương Chính nói.

Đúng lúc này, từ phía sau truyền đến tiếng hét lớn của Lý Tĩnh Sơ:

-Phương Chính, anh dừng ngay lại cho tôi! Nếu không chúng tôi giết bọn họ!

Phương Chính vừa nghe liền chau mày, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đám người Lý Tĩnh Sơ, Từ Dần, Trần lão, Trần Tiêu bắt lấy vài người.

Từ Dần dùng chính là đao thật, những người còn lại dùng đủ loại vũ khí khác nhau. Thế nhưng đối phương đều là người thường, nếu như thật sự bị ra tay tàn nhẫn, không chết cũng bị thương nặng.

Từ Dần tiếp lời:

-Phương Chính, tao biết mày có chút năng lực quỷ quái, thế nhưng mày phải hiểu, bất kể mày làm cái gì, chỉ cần tao cảm thấy không đúng, tao liền lau sạch cổ hắn! Bất kể tao nhìn thấy cái gì, chỉ cần không thích hợp, tao liền tiễn hắn lên đường! Muốn chết cùng chết!

-Phương Chính, đủ rồi! Nơi này không phải Đông Bắc, không phải là chùa của cậu! Đây là địa bàn của chúng tôi.

Trần Tiêu cũng kêu lên.

Trần lão nói:

-Người xuất gia chính là người xuất gia, không hỏi thế sự, chỉ biết tu hành. Cậu như thế này, sư phụ cậu có biết không?

Mày Phương Chính càng nhăn chặt, sự tình trước mắt quả thật có chút khó giải quyết. Vừa mới nhìn đến thảm cảnh mà đám người Tề Lệ Nhã gặp phải, trong lòng hắn liền bùng cháy một ngọn lửa giận không tên, nên mới trực tiếp bại lộ bản thân. Lại quên mất rằng, nơi này ngoại trử Tề Lệ Nhã, còn có những người khác bị nhốt ở đây.

Phương Chính không nói chuyện, mà là yên lặng khởi động hệ thống, đồng thời thầm nghĩ: "Hệ thống, ta yêu cầu ngươi hỗ trợ, xin đừng bỏ qua!"

Ngay sau đó, trong đầu Phương Chính xuất hiện mấy chữ lớn màu vàng, rồi trong mắt Phương Chính hiện lên vẻ kinh ngạc, cuối cùng chỉ còn lại là lạnh lẽo:

-Cho các người một cơ hội, đi tự thú, nếu không, tự gánh lấy hậu quả.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right