Chương 493: Đại thụ che trời
- Tự thú? Mày bị ngu hả? Hiện tại, quyền lên tiếng thuộc về bọn tao.
Từ Dần thấy Phương Chính bất động, hắn biết Phương Chính ném chuột sợ vỡ đồ, mới cười lạnh nói.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Thí chủ xác định, bản thân còn muốn tiếp tục?
-Kết thúc đi, hoặc là mày bỏ ván cửa xuống bó tay chịu trói, hoặc là mày để bọn tao đưa bọn họ lên đường. Vẫn là câu nói kia, mặc kệ mày dùng bất cứ mánh lới quỷ quái nào, chỉ cần tao phát hiện có chỗ không đúng, tao sẽ thọc ngay xuống! Tao không tin, nếu tao thọc xuống khi vừa nhìn thấy ảo giác, thì cú thọc đó cũng chỉ là ảo giác!
Từ Dần nói đầy dữ tợn.
Lời này nói không phải không có lý, Phương Chính tuy rằng nắm chắc việc dẫn dắt bọn họ tiến vào giấc mộng, thậm chí có thể làm cho bọn họ tạm thời không khống chế được thân thể, nhưng mọi việc đều có vạn nhất, mệnh người tại trời, Phương Chính cũng không dám đánh cuộc. Thế nhưng, Phương Chính không chỉ có một loại thần thông!
Trần lão nói:
-Phương Chính, cậu đừng có nghĩ là bọn tôi đang nói đùa. Bọn họ không phải là người đầu tiên, cũng chẳng phải kẻ cuối cùng. Người tiến vào cái sân này, hoặc là lấy tiền, hoặc là lấy mạng, hai cái chỉ có thể lựa chọn một cái. Thiếu cánh tay hay thiếu chân đều là chuyện thường ngày! Đương nhiên, nếu cậu thật sự ngoan cố không đổi, chém tứ chi, tạt axít, cứ tới tấp như thế, cũng có thể kiếm được không ít tiền.
Trần lão cố ý nói như vậy nhằm hù dọa Phương Chính.
Nhưng Phương Chính vừa nghe, tia do dự cuối cùng trong mắt cũng biến mất, hắn ném ván cửa xuống.
Trần lão, Từ Dần, Lý Tĩnh Sơ, Trần Tiêu, thậm chí kẻ đang nằm bò trên mặt đất là Lưu Đại Thành đều cười, bọn họ biết, bọn họ đã thắng!
Nhưng mà, thật sự thắng rồi sao?
Phương Chính chắp tay trước ngực, vẻ mặt từ bi nhìn bọn họ nói:
-A Di Đà Phật, cửa phật từ bi.
Đồng thời, hắn phát động thần thông trong đầu, Hóa Thụ Thuật!
-Từ bi cái... Á, tay của tôi!
Từ Dần vừa định mắng hai câu, chỉ thấy hai tay của hắn không động đậy nổi, theo bản năng muốn nhúc nhích, ai ngờ toàn thần đều trở nên đông cứng, không thể cử động. Từ Dần hoảng sợ kêu lên:
-Sao lại thế này? Sao tôi không cử động được?
Đồng thời Từ Dần nhìn về phía những người khác, chỉ thấy những người khác cũng không thể động đậy, hơn nữa làn da bọn họ cũng đã xảy ra biến hóa, biến thành màu xám, một lớp vỏ cây rất dày phủ lên trên người! Trên đầu Lý Tĩnh Sơ còn mọc lên một cái cây con, nó đang nẩy mầm!
Trần lão cũng y hệt như thế, lão hoảng sợ nhìn đôi tay của mình, trên đôi tay là vỏ cây đang không ngừng dài ra, từng chút một biến thành kết cấu gỗ! Trần lão kêu lên:
-Sao lại thế này? Đây là có chuyện gì?
-Người ta làm chuyện gì cũng ở dưới mí mắt của ông trời, trên đầu ba thước có thần linh! Không phải không có quả báo, mà là thời điểm chưa tới. Hôm nay thời điểm đã đến, các vị, lúc sống các vị chỉ mang đến khổ nạn cho thế gian này, sau này liền biến thành đại thụ che trời, che chắn mưa gió cho trần thế, xem như chuộc tội đi.
Thanh âm Phương Chính vang lên.
Nếu trước đó Phương Chính nói như vậy, nhất định bọn họ sẽ không cho là đúng, tưởng hắn đang làm trò hề. Nhưng hiện tại, bọn họ không cho là như vậy nữa, bọn họ thật sự sợ, rất sợ hãi!
Trần Tiêu kêu lên:
-Phương Chính, chúng ta là bạn học mà, cậu không thể đối xử với tôi như vậy được! Cứu tôi đi... Cầu xin cậu, thả tôi ra đi...
-A Di Đà Phật!
Phương Chính chắp tay trước ngực, cao giọng đọc một câu phật hiệu, thanh âm vô cùng to lớn vang dội, như thể âm thanh của trời!
Dưới ánh trăng, đám người vốn đang không ngừng kêu rên, lúc này đã im bặt lại không thể lên tiếng, tiếp đó toàn thân vặn vẹo, biến hình, tầng tầng lớp lớp vỏ cây trườn ra che phủ làn da, cả đám biến thành người cây, sau đó bị bao phủ thêm một tầng nữa, cuối cùng biến thành từng cây đại thụ che trời!
Mà những người bị bọn họ khống chế, trong chớp mắt lúc bọn họ bị biến thành cây đã hôn mê bất tỉnh. Bọn họ cũng không biết vì cái gì, chính là như vây, kiên trì một hồi liền ngủ mất.
Thế nhưng, có người không ngủ, đó chính là Lưu Đại Thành!
Lưu Đại Thành nhìn cả đám người Trần Tiêu đều đã hóa thành cây, sợ tới mức hồn muốn lìa khỏi xác, nước mắt nước mũi ào ào chảy ra, hắn quỳ gối trước mặt Phương Chính, dập đầu như giã tỏi mà kêu lên:
-Phương Chính, tôi sai rồi, tôi biết tôi sai rồi! Tôi không phải là người! Cầu xin ngài, đừng biến tôi thành cây mà...
-Lưu Đại Thành, thí chủ dập đầu sai hướng rồi.
Phương Chính nói.
Lưu Đại Thành lập tức xoay người, dập đầu với Tề Lệ Nhã lúc này đã ngủ say. Hắn điên cuồng dập đầu, trên trán toàn là máu, lại vẫn không hề dừng lại. Hắn biết, lúc này không thể dừng lại, đau so với chết vẫn tốt hơn!
Nhưng mà Tề Lệ Nhã đã hôn mê, Phương Chính đứng bên cạnh cũng không có ý định bảo hắn dừng, mà là yên lặng đi đến bên người Từ Dần. Bởi vì lúc này đã biến thành cây nên quần áo toàn thân của hắn cũng bị xé nát, đồ vật trong người rơi đầy đất. Phương Chính nhặt di động của mình lên, lặng lẽ ấn 110.
Sau đó, Phương Chính dùng một tay xách Lưu Đại Thành lên, ném vào trong sân.
Lưu Đại Thành khóc la:
-Phương Chính, ngài niệm tình chúng ta từng là bạn học mà buông tha cho tôi đi, tôi thật sự... Về sau không bao giờ làm nữa.
-Lưu Đại Thành, thí chủ thích trồng cây đến vậy, thích tạo phúc cho toàn thế giới đến vậy, hôm nay bần tăng liền làm như thí chủ mong muốn. Đi thôi... Có một số tội nghiệt, không thể chỉ dùng một câu hối cải là có thể bỏ qua.
Phương Chính nói.
-Phương Chính, ngài không thể làm như vậy, không phải nói là buông bỏ đồ đao lập tức thành phật sao? Tôi buông xuống rồi mà!
Lưu Đại Thành kêu lên.
Phương Chính nhìn chằm chằm Lưu Đại Thành, nói:
-Vậy nói một chút đi, nói về những việc thí chủ đã làm ở đây, những gì thí chủ nhìn thấy nghe được, về cả những người kia nữa.
Lúc này Lưu Đại Thành nào dám nói một chữ không? Hắn sợ bản thân nói chậm liền biến thành cây, bèn nói gấp:
- Phương Chính, tôi nói hết. Nơi này chính là hang ổ của đám lừa đảo, tổng cộng có hai chỗ, một chỗ ngài đã từng tới, chính là căn nhà kia. Còn đây là nơi bí mật, bọn tôi dùng chỗ này để xử lí những kẻ không chịu hợp tác. Phương pháp của bọn tôi rất đơn giản, nhốt lại, không cho cơm ăn; nếu còn không hợp tác thì đánh! Đánh cho da tróc thịt bong là chuyện hết sức bình thường. Nếu trong vòng ba tháng mà đối phương còn không khuất phục, thì đem bọn họ đi bán. Bán cho một kẻ gọi là Đao Tử Đầu, bọn họ sẽ hủy mặt mũi những người này, làm cho tàn phế, sau đó ném ra đường làm ăn xin ...
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng còi cảnh sát.
Phương Chính thở dài nói:
-Những lời này của thí chủ, để dành khi nào cảnh sát tới thì nói đi. Nhớ kỹ, nói hết sẽ cứu được càng nhiều người hơn, công đức cũng càng lớn. Nếu thí chủ không thể dùng công đức để gột rửa tội nghiệt, bọn họ chính là tương lai của thí chủ.
Nói xong, Phương Chính đứng dậy, rời đi.
Không bao lâu sau, cảnh sát tới. Vừa vào cửa, nhóm cảnh sát liền bị dọa, họ cứ tưởng mình lạc vào rừng rậm nguyên thủy kìa, hơn mười cây đại thụ che trời trong sân! Cái chính là, trước kia bọn họ chưa từng thấy qua mấy cái cây này, họ đều là cảnh sát nhân dân vùng phụ cận, trong thôn có cây lớn như vậy, bọn họ sao có thể không biết? Thế nhưng, nơi này có nhiều cây đến như vậy, thấy thế nào cũng không phải là giả... Đám người lập tức nghi vấn mãi không thôi.
Thế nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ đã bị phẫn nộ lấn át, chỉ thấy trong sân là cửa sắt lớn, mặt đất hỗn độn, người té xỉu nằm la liệt. Đám người này gầy như xác ve, làn da vàng vọt, trên người có rất nhiều miệng vết thương...
Nhìn hàng loạt phòng ốc giống nhau như những cái lồng sắt, trong lòng bọn họ kinh ngạc, cũng lập tức đoán được đó là cái gì.
Lúc này, Lưu Đại Thành đột nhiên chạy tới, quỳ trên mặt đất kêu lên:
-Tôi muốn tự thú, tôi muốn tự thú! Nơi này là chỗ bán hàng đa cấp, nơi này đều là kẻ ác...
Xe cảnh sát tới ngày càng nhiều, không chỉ nơi này, căn nhà kia cũng bị cảnh sát bao vây, toàn bộ người ở bên trong đều bị bắt hết, nếu không có tội thì được thả. Nếu có tội, toàn bộ dựa theo pháp luật xử lý.
Cảnh sát dựa theo đầu mối của Lưu Đại Thành, tìm hiểu nguồn gốc, nhanh chóng tìm ra được Đao Tử Đầu từ miệng hắn, diệt trừ cái loại cặn bã bại hoại này cho xã hội.
Tinh Tinh Hải cũng bị đuổi bắt khắp nơi, nửa tháng sau, Bắc Giang ầm ĩ vui mừng việc Tinh Tinh Hải đã bị bắt, toàn quân bị diệt.
Một tháng sau, Phương Chính ngạc nhiên nhìn cô gái đến bái phật ở trước mắt.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~