Chương 494: Tới Cửa Cầu Đại Sư Lừa Một Chút
- Đại sư Phương Chính, cảm ơn ngài...
Sắc mặt Tề Lệ Nhã tốt hơn rất nhiều, cô đứng ở trước mặt Phương Chính, nét cười có chút thẹn thùng, nhưng hình như tinh thần cũng không tệ lắm.
Phương Chính chắp tay trước ngực, cười cười nói:
-A Di Đà Phật.
-Chuyện ngày đó, tôi còn nhớ rõ...
Tề Lệ Nhã nói.
Phương Chính vẫn mỉm cười như cũ.
Tề Lệ Nhã tiếp tục nói:
-Thế nhưng tôi chưa nói với bất kì ai.
Phương Chính tiếp tục cười, nghiêng người nói:
-Nếu thí chủ muốn nói điều gì, có thể nói cùng Bồ Tát, thí chủ mang tấm lòng thiện lương, Bồ Tát sẽ phù hộ thí chủ.
-Vâng.
Tề Lệ Nhã gật đầu, tiến vào Phật đường, yên lặng quỳ gối nơi đó cầu nguyện điều gì đấy.
Tề Lệ Nhã để lại một trăm đồng tiền nhan đèn, hai người chỉ là nhìn lẫn nhau, không nói bất kì lời dư thừa nào. Phương Chính không am hiểu nói chuyện, Tề Lệ Nhã cũng vậy, thế nhưng có một số việc, không cần phải nói, mọi người đều hiểu rõ trong lòng.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, bữa ăn của Phương Chính bắt đầu được cải thiện. Bởi vì mỗi tuần Tề Lệ Nhã đều sẽ tới đây một lần để đưa một ít rau xanh nào đó của nhà mình.
Phương Chính cười nhận lấy, hắn cũng không phải là một người hay khách sáo.
Từ chuyện của Tề Lệ Nhã, Phương Chính phát hiện, nhóm chat của lớp cứ như biến mất, căn bản không ai nói chuyện. Đối với điều này, Phương Chính cũng chỉ có thể khẽ lắc đầu.
Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, mối nguy bán hàng đa cấp không thể được loại bỏ chỉ bằng việc phá hủy nó, ảnh hưởng của nó càng thêm đáng sợ! Nó sẽ khiến nảy sinh khủng hoảng tín nhiệm giữa người với người, làm kéo dãn khoảng cách giữa người với người, làm xã hội này càng thêm lạnh nhạt.
Về vấn đề này, Phương Chính đối với việc đem mấy người kia biến thành cây hoàn toàn thoải mái, có một số người, nên đi chuộc tội!
Mấy ngày này Phương Chính đều xem tin tức, chuyện ở Bắc Giang nhờ có các loại tin nóng của Lưu Đại Thành, cùng với các tư liệu tìm được trong điện thoại di động và văn phòng của hai vị lãnh đạo, mặt tối của bán hàng đa cấp đã bị giới truyền thông thúc đẩy phơi bày ra ngoài sáng, khiến cho toàn xã hội như nổ tung. Chỉ trong một tuần, trên dưới cả nước đều bài trừ bán hàng đa cấp, đưa ra một cuộc đàn áp triệt để, bán hàng đa cấp bị xử lý mọi lúc mọi nơi.
Thấy được điều đó, trái tim Phương Chính cũng thoải mái không ít, thế nhưng làm cho Phương Chính buồn bực chính là, hệ thống sao lại chậm chạp không chịu mở miệng nhỉ?
Hôm nay, rốt cuộc Phương Chính nhịn không được, hỏi: "Hệ thống, có phải ngươi đã quên cái gì hay không?"
"Đừng phiền ta, đang thống kê."
Hệ thống không kiên nhẫn nói.
Phương Chính ngạc nhiên hỏi: "Thống kê gì?"
"Chuyện ngươi làm lần này rất lớn, ảnh hưởng rất rộng, tuy rằng công đức không thể tính hết ở trên người của ngươi, nhưng mỗi người được cứu vớt không ít thì nhiều đều sẽ cống hiến cho ngươi một chút giá trị công đức. Cho nên giá trị của công đức cũng tùy thời mà gia tăng... Ta đang thống kê cái này. Đương nhiên, nếu như ngươi cảm thấy không cần thống kê, ta có thể tặng ngươi năm đồng."
Hệ thống đáp.
"Ngươi vẫn là tiếp tục thống kê đi, đúng rồi, tiện thể hỏi một câu, hiện tại ta có bao nhiêu công đức?"
Phương Chính hỏi.
"Hơn 4000! Lần này ngươi kiếm lớn!"
Hệ thống đáp.
Phương Chính lập tức vui như điên, hắn nhớ không lầm, lúc trước hắn mới được có hơn hai ngàn giá trị công đức! Nhiệm vụ lầy này lại trực tiếp mang tới cho nhiều công đức như vậy! Quả thực... Sung sướng! Phương Chính vui vẻ đi ra sân sau:
-Tịnh Tâm!
-Làm gì?
Hồng Hài Nhi có chút không kiên nhẫn, hỏi.
-Đi hái nấm đi! Buổi tối chúng ta làm thêm cơm!
Phương Chính nói.
-Được!
Nghe thấy được ăn, Hồng Hài Nhi lập tức tỉnh táo tinh thần, kêu lên đầy hưng phấn, sau đó kéo theo con khỉ, sóc, Độc Lang, bốn tên tai họa hưng phấn xông ra ngoài.
Thời gian trôi qua quá nhanh, Dương Hoa khổ sở chờ đợi ngày đêm, rốt cuộc, Đỗ Mai đã sinh! Vừa nghe tiếng khóc đầu đời của đứa trẻ từ trong phòng sinh, Dương Hoa nhảy thật cao. Chờ đến khi y tá ôm đứa nhỏ ra, Dương Hoa liền cười thành một thằng ngốc. Cuối cùng còn bị y tá cảnh cáo:
-Không được ồn ào lớn tiếng!
Một lát sau, Dương Hoa lập tức chạy lên đỉnh núi, lôi kéo Phương Chính không buông tay.
-Dương thí chủ, có chuyện gì thì từ từ nói, chúng ta có thể không bắt tay không?
Phương Chính khổ sở nhìn Dương Hoa, luôn cảm thấy quái quái.
Dương Hoa lại không cho là đúng, cười nói:
-Phương Chính, tôi làm cha rồi.
-Bần tăng đã biết, thí chủ đã nói mười lần rồi.
Phương Chính khổ sở nói.
Ngay cả bạn gái hắn còn không có, lại còn bị một kẻ vừa mới được làm cha chạy tới trước mặt khoe khoang đủ các thể loại! Hắn muốn đánh người!
-Không phải, tôi không phải muốn nói chuyện này, tôi là muốn nói... Tôi có con trai rồi.
Dương Hoa nói.
Phương Chính chỉ biết câm nín nhìn trời xanh, này có gì khác nhau sao?
-Ai nha, lại nói sai rồi, là như thế này, tôi có con trai rồi, tôi muốn ăn mừng một chút, ngài có thể kiếm cho tôi một ngày tốt được không?
Dương Hoa cũng biết bản thân quá kích động, lôi kéo Phương Chính mười mấy phút lặp đi lặp lại mỗi một câu! Nhưng không biết vì sao, nói ra được câu ấy, hắn sảng khoái! Vô cùng sảng khoái! Thế nhưng sao Phương Chính lại có vẻ không được vui cho lắm?
Nhưng Dương Hoa đã không còn lo nghĩ được nhiều như vậy, dù sao hắn sung sướng là được.
Ở đằng xa, Độc Lang kia ghé vào cửa, vươn một cái đầu chó nhìn Phương Chính và Dương Hoa, cảm thán nói:
-Tên này ngốc quá, không biết là có một con cẩu độc thân đang cực kì bi thương kìa.
Hồng Hài Nhi ngồi xổm bên cạnh Độc Lang, tràn đầy đồng cảm nói:
-Vẫn là một con cẩu độc thân khao khát hoàn tục nhưng mãi không được. Phật nói đúng, hồng trần không dứt, khổ sở vô biên. Muốn ăn mà ăn không được, người khác còn khoe khoang trước mặt ... Khổ a!
...
-Dương thí chủ, bần tăng lại không phải thầy bói, cái này... Bần tăng sẽ không làm, cũng không thể xem.
Phương Chính quả thật sẽ không làm.
Dương Hoa nói:
-Tôi mặc kệ, những thầy tướng số đều là kẻ lừa gạt. Dù sao cũng là gạt người, nếu không ngài gạt tôi một chút đi?
Phương Chính: ...
Cuối cùng, dưới sự liều chết quấn lấy không tha của Dương Hoa, Phương Chính lấy di động ra, nhìn nhìn, sau đó chọn một ngày tốt, là ba ngày sau!
-Ba ngày sau? Có gì đặc biệt sao?
Dương Hoa tò mò hỏi.
Phương Chính ngửa đầu nhìn bầu trời, nói:
-Không gì đặc biệt cả, dự báo thời tiết nói ba ngày sau là trời nắng.
Dương Hoa tức khắc cứng họng câm nín, này còn... Quả đúng là không đáng tin thật!
Phương Chính thấy vậy, bổ sung thêm một câu, nói:
-Về phong thuỷ bần tăng không hiểu, thế nhưng Nhất Chỉ thiền sư từng nói qua, thứ mà phong thuỷ tác động nhiều nhất chính là tâm trạng của con người. Chọn một ngày nắng ấm, mặt trời lên cao, so với thời tiết mưa dầm liên miên thì vẫn khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn, mà có làm chuyện gì thì cũng cực kì thuận tiện. Cho nên, trời nắng khẳng định là tốt hơn so với trời đầy mây...
Tuy rằng kiểu giải thích này cũng chẳng hơn gì so với việc không giải thích, thế nhưng Dương Hoa vẫn vô cùng sung sướng phấn khởi đi xuống núi.
Phương Chính, con khỉ, Độc Lang, sóc, Hồng Hài Nhi đứng ở trên núi nhìn bóng dáng phấn khởi của Dương Hoa, tập thể lắc đầu.
Phương Chính:
-A Di Đà Phật.
-Lần đầu tiên nhìn thấy, có kẻ lại chủ động tới cửa mong được lừa.
Độc Lang nói.
-Lần đầu tiên nhìn thấy, biết rõ bản thân bị lừa, còn phấn chấn như vậy.
Hồng Hài Nhi nói.
Con khỉ chắp tay trước ngực nói:
-A Di Đà Phật.
Sóc nói:
-Vui như thế mà không cho chút gì để ăn là sao?
...
Ngày hôm sau, Phương Chính dậy sớm.
Kể từ sau khi hắn xuống núi, chuyện gõ chuông này đã bị con khỉ thay thế. Vốn Phương Chính xuống núi là sẽ không ai gõ chuông, Hồng Hài Nhi cảm thấy gõ chuông thì phải xem kinh văn, trong lòng quặn quẹo, chết sống không chịu gõ. Độc Lang mỗi lần gõ chuông đều phải nhảy dựng lên, dùng đầu đâm tới, gõ chưa được hai cái, nó đã cảm thấy mình sắp đập đầu tới chết đến nơi.
Dùng lời sóc nói: Xem Độc Lang gõ chuông, chẳng khác nào thấy cảnh lao đầu vào chuông để tìm cái chết, máu me tràn trề.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~