Chương 496: Đức Cao Vọng Trọng Đại Thần Thông

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 2,368 lượt đọc

Chương 496: Đức Cao Vọng Trọng Đại Thần Thông

"Hệ thống, loại chúc phúc này, ai cũng có thể làm được sao?"

Phương Chính nhớ tới, hắn lúc lên mạng nhìn thấy rất nhiều hình ảnh các tăng nhân khai quang, chúc phúc gì đó cho người khác, vì thế thầm hỏi.

"Đương nhiên không phải, chúc phúc nói trắng ra là đem công đức chuyển đi. Công đức cao, tự nhiên chuyển thẳng một đường. Bản thân không có công đức lớn trên người, lấy cái gì đi chúc phúc người khác? Hơn nữa, chúc phúc nhất định phải là đơn thuần chúc phúc, chứ không được cầu phúc. Nếu vì ham muốn nào đó, chúc phúc liền trở nên vô dụng. Huống chi, đây là pháp thuật thần thông thượng đẳng, người ở thế giới này, ngoại trừ ngươi ra, những người khác không làm được. "

Hệ thống nói.

Phương Chính nhăn mày lại, nói:

-Thế nhưng, lại có người không cho là như vậy.

Phương Chính còn nhớ rõ, lúc trước hắn hỏi Nhất Chỉ thiền sư, chúc phúc có phải là mê tín phong kiến hay không, có phải là lừa đảo hay không.

Nhất Chỉ thiền sư lắc đầu đáp rằng:

-Kỳ thật Phật hiệu, đạo pháp, thần thông có tồn tại, cũng không tồn tại. Con tin thì nó sẽ tồn tại. Ví dụ như chúc phúc này chẳng hạn, con tin ta thì những lời ta nói con sẽ tin, ta nói con gặp phải khổ nạn sẽ vượt qua được, thì lúc gặp phải khó khăn con cũng sẽ tin tưởng vững chắc trước sau như một mà vượt qua được, bởi vì ta nói con có thể! Con tin tưởng vững chắc không nghi ngờ! Con nỗ lực, con phấn đấu, vậy thì trên thế giới này sẽ không có cái gì mà con không thể vượt qua. Đây là thần thông, phật hiệu, đạo pháp. Ngược lại, con không tin ta, lời nói của ta con không tin, thời điểm gặp phải khó khăn, ta cũng không giúp gì được cho con, con từ bỏ, không qua nổi, phải chịu khổ sở, cho nên con mới cảm thấy là ta lừa con, là vô dụng, là mê tín.

Nghĩ đến đây, Phương Chính nói:

-Người phàm có sức mạnh của người phàm...

Phương Chính đem những gì Nhất Chỉ thiền sư đã nói nói một lần.

Hệ thống cười nói: "Đây là ý nghĩa hiện thực của thần thông. Muốn tu luyện cửa thần thông này, có thể so với tu luyện thần thông chân chính còn khó hơn gấp trăm ngàn lần. Muốn người khác tin ngươi, ngươi phải có vốn liếng nào đó để người ta tin tưởng. Đức cao vọng trọng, cũng không phải là dễ dàng làm được như vậy."

Phương Chính đã hiểu được.

Đúng lúc này, Đỗ Mai lại đây, nhìn thấy đứa nhỏ tươi cười, liền hơi ghen tị mà nói rằng:

-Đứa nhỏ này cũng rất thích cậu nhỉ, thím còn chưa được thấy nó cười.

Phương Chính phục hồi lại tinh thần, cười nói:

-Có duyên đi.

-Cút đi! Không duyên không phận, một chút cũng không có!

Đỗ Mai gấp gáp kêu lên, có duyên với hòa thượng? Này không phải là muốn xuất gia sao? Có đánh chết cô cũng không muốn.

Phương Chính bị Đỗ Mai đẩy ra ngoài, vẻ mặt khổ sở cười cười, hắn đã nói gì? Có duyên thì nhất định phải xuất gia sao? Ai... Còn chưa nói tới, hiện tại làm hòa thượng chính là một chức nghiệp không tồi nha.

Phương Chính lắc đầu.

Bỗng nhiên hắn nghe thấy cách vách truyền đến một trận tiếng gọi ầm ĩ, Phương Chính nhìn qua, chỉ thấy một nhóm các đầu bếp mặc đồng phục bếp màu trắng đang thảo luận sôi nổi, Đỗ Mai nói:

-Đây là những đầu bếp hàng đầu ở huyện thành được lão Dương nhà chúng ta mời về. Thế nào? Phong cách chứ?

Phương Chính gật đầu nói:

-Phong cách.

Vừa mới nói xong, liền nghe thấy bên kia cũng vang lên tiếng gọi nhau ầm ĩ, Phương Chính nhìn lại, chỉ thấy một đám người mang tạp dề trắng giống hệt nhau cũng đang nói gì đó.

Đỗ Mai nói:

-Đó là lão Lý, trong thôn mỗi khi có tiệc tùng gì cũng đều gọi hắn tới hỗ trợ nấu nướng. Bọn họ phụ trách làm thức ăn đặc sản của thôn chúng ta, còn các đầu bếp kia thì sẽ làm những món mà trước giờ chúng ta ít được ăn, những món mà lão Lý không thể làm được. Xem như là phân công hợp tác đi...

-Vì sao đã mời đầu bếp rồi lại còn mời bọn họ nữa? Chẳng lẽ đầu bếp sẽ không làm đặc sản nông thôn sao?

Hồng Hài Nhi khó hiểu hỏi.

-Đặc sản nông thôn ấy à, dĩ nhiên là để người trong thôn làm rồi.

Đỗ Mai nói một cách đương nhiên.

Ra khỏi sân, Hồng Hài Nhi lại vẫn không nghĩ ra như cũ.

Phương Chính thấy vậy, sờ sờ đầu nó, nói:

-Đây chính là văn hóa nông thôn, văn hóa tình người. Lão Lý là đầu bếp nổi danh khắp làng trên xóm dưới, mặc dù lão chưa từng làm việc ở những khách sạn lớn, nhưng nếu nhà ai có việc, lão sẽ đi qua hỗ trợ nấu nướng, khả năng nấu bếp cũng rất khá. Thế nhưng, những món đó nếu để những đầu bếp được mời về kia làm, thì họ cũng vẫn làm được. Sở dĩ mời lão Lý tới, là vì tình người. Trong một thôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu sẽ thấy, nhà con làm việc không mời lão, chẳng phải là khinh thường lão? Cho dù lão không nghĩ như vậy, cũng sẽ có người tới khích bác lão, lão ngoài miệng không nói, trong lòng cũng sẽ khó chịu, khó tránh khỏi xảy ra ngăn cách.

-Phiền phức quá nhỉ... Nếu là ở chỗ chúng con, con là chủ nhà, con nói gì thì là cái đó, con muốn mời ai thì mời người đó, không phục? Đánh tới khi nào chịu phục mới thôi.

Hồng Hài Nhi nói.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Chỗ chúng ta là một xã hội ân tình, tình người lớn hơn trời. Chỗ tốt là, trong nhà có chuyện gì thì cũng có thể tìm được người tới hỗ trợ, ngày lễ ngày tết, trong nhà sẽ náo nhiệt hơn, sẽ không quạnh quẽ, không khí ngày hội sôi nổi, mọi người cũng vui vẻ.

-Chẳng lẽ không có chỗ nào hại sao?

Độc Lang hỏi theo bản năng, nó đối với cái vụ tình người đầy lạ lẫm này vẫn có chút không tin, bởi vì nó chính là sói con bị đuổi ra ngoài.

Sóc lập tức trả lời:

-Có chứ! Nhiều người như vậy, ăn hết biết bao nhiêu là đồ ăn. Nếu là đệ... Chắc là tiếc lắm...

Hồng Hài Nhi trợn trắng mắt, nói:

-Ngu ngốc, những người này cũng không phải là tới ăn không trả tiền, họ có tặng quà mà.

-À, như vậy ha.

Sóc hơi bình tĩnh lại.

Đúng lúc này, một nam một nữ lôi lôi kéo kéo nhau đi tới, người phụ nữ đen hết cả mặt, tức giận nói:

- Trần Đại Minh, tôi nói cho anh biết, đây là một lần cuối cùng! Nếu về sau còn như vậy, chúng ta ly hôn!

-Được rồi, đừng nói nữa. Đều là người thân ở quê...

Người đàn ông đỏ hết cả mặt, có chút ngượng ngùng nói.

-Tôi dí vào quê nhà với chả người thân! Toàn là người thân của nhà anh! Sinh con bắt chúng ta phải tặng quà, kết hôn bắt chúng ta phải tặng quà, con đầy tháng, một tuổi, đi học, ăn sinh nhật, sinh nhật bọn họ, sinh nhật cha mẹ bọn họ chúng ta đều phải tặng quà! Lúc trước anh bảo đợi trẻ con nó lớn lên là xong, kết quả nó lớn lên thì nó kết hôn, nó kết hôn mua nhà còn bắt chúng ta tặng quà!! Hiện tại thì hay lắm, heo mẹ đẻ heo con chúng ta cũng phải tặng quà, phải không? Ngày mai mụ gà mái già đẻ trứng chúng ta cũng phải có quà, có phải hay không?

Người phụ nữ rít gào đầy phẫn nộ.

-Hôm nay không giống thế, hôm nay là nhà anh họ tôi sinh con, già rồi mới có được đứa con ...

Trần Đại Minh nói.

-Cho nên tôi mới tới, tôi nói là sau này! Sau này! Là sau này đó! Tôi sắp phát điên rồi, đáng lí ra tôi không nên gả cho anh, chúng ta kết hôn hai mươi năm, hầu như mỗi năm đều phải về đây, cực cực khổ khổ kiếm tiền, bọn họ gọi điện thoại một cái là phải về ngay. Tôi sắp chịu không nổi!

Người phụ nữ tiếp tục rít gào.

-Được, được, được, đừng nói nữa, có gì thì về nhà nói.

Trần Đại Minh nói.

-Thế nào? Sợ bị nghe được? Tôi không sợ! Tôi đã nhịn hai mươi năm rồi, tôi nhịn không nổi nữa! Dựa vào cái gì ? Dựa vào cái gì mà bất kì chuyện lông gà vỏ tỏi nào của bọn họ chúng ta đều phải bỏ tiền? Vay tiền lâu năm không trả, tôi muốn đi hỏi, thì anh bảo là thân thích, ngại mất tình cảm? Thế nhưng người ta có tình cảm với anh không? Nếu có tình cảm, thì có đến nỗi tiền mượn mua nhà ở cũng không trả lại cho anh không? Tôi nói cho anh biết, thân thích như thế, tôi thà không có còn hơn!

Người phụ nữ tiếp tục nói.

-Vương Vân Phượng, cô được rồi, đủ rồi đấy! Có chuyện gì thì về nhà nói không được sao?

Trần Đại Minh cũng bắt đầu nổi giận.

-Anh còn dám to tiếng với tôi?!

Vương Vân Phượng cũng nổi điên.

-Tự mình đi đi!

Vương Vân Phượng nói xong, xoay người đi luôn.

----------------

Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right