Chương 497: Đại Sư Câm Miệng!
Trần Đại Minh cũng bực theo, mặc kệ:
-Cô thích đi đâu thì đi đi!
Sau đó sải bước đi về phía nhà Dương Hoa.
Hai người làm ầm ĩ như vậy một hồi, lập tức hấp dẫn tới vô số ánh mắt. Mọi người trong thôn đều chạy ra hóng chuyện, nhìn thấy là hai vợ chồng Trần Đại Minh và Vương Vân Phượng thì vội vàng tiến lên khuyên can. Đàn ông khuyên Trần Đại Minh quay lại nói xin lỗi, phụ nữ khuyên Vương Vân Phượng bớt giận một chút.
-Vương Vân Phượng à, cô nhìn xem vợ chồng cô kìa, gây gổ làm gì chứ. Cuộc sống hai người bây giờ tốt như thế, bọn tôi hâm mộ còn không kịp nữa.
-Đúng thế đó, các người chính là phượng hoàng vàng bay ra khỏi thôn, ai mà không biết đàn ông nhà cô lợi hại, một tháng kiếm được những mấy vạn chứ.
Vương Vân Phượng vừa nghe, lập tức nổi giận:
-Ai nói?!
-Lão Tam Trần gia ấy, chú của cô.
-Quả nhiên! Chúng tôi kiếm được một ngàn, hắn khoác lác nói thành năm sáu ngàn, chúng tôi kiếm được một vạn, hắn nói chúng tôi kiếm tới mấy vạn. Không còn cách nào khác để giữ sĩ diện nữa hả? Khó trách một đám đều chạy tới vay tiền, không cho mượn thì cả một đám chả khác nào bị bọn tôi đào phần mộ tổ tiên cả. Nguyên nhân là tại đây chứ đâu!
Vương Vân Phượng nói.
Mọi người vừa nghe, lập tức cứng họng, không nghĩ tới muốn dập tắt lửa, kết quả thành ra thêm dầu vào lửa.
-Vương Vân Phượng, được rồi mà. Đừng nói nữa...
Rốt cuộc Trần Đại Minh cũng lại đây, lôi kéo Vương Vân Phượng nói.
-Không nói? Làm gì mà không nói? Sợ tôi nói ra, mất mặt có phải hay không? Trần Đại Minh, tôi nói cho anh biết, hôm nay tôi nhất định phải nói cho bằng hết! Không nói tôi nuốt không trôi cục tức này! Chúng ta kết hôn hai mươi năm, anh nói cho tôi biết, mấy cái họ hàng kia đã làm những gì với chúng ta? Vay tiền! Vay tiền! Vay tiền! Tặng lễ! Tặng lễ! Tặng lễ! Cái này một ngàn, cái kia 300, cái này hai trăm, còn có năm này phải nhiều hơn năm trước! Chuyện lông gà vỏ tỏi nào cũng tìm tới, cái nào cũng phải giúp, không giúp thì như thể mắc nợ bọn họ. Thế nào? Kiếp trước là tôi mắc nợ cả nhà mấy người chắc? Tôi tự thân kiếm tiền lại không thể sung sướng cải thiện chất lượng cuộc sống bản thân, còn phải cải thiện cuộc sống toàn gia tộc mấy người, cả thôn mấy người?
Vương Vân Phượng kêu lên.
Trần Đại Minh trầm giọng nói:
-Sao lại ăn nói như thế?
-Cái gì mà ăn nói như thế, tôi nói sai rồi sao? Muốn tôi đem tất cả giấy vay nợ ra không, điểm danh tính sổ cả bọn?
Vương Vân Phượng quát lên.
Một tiếng quát này, không ít người phải xấu hổ cúi đầu.
Lúc này, Vương Hữu Quý chạy tới, nhìn thấy Vương Vân Phượng khắc khẩu với Trần Đại Minh, vẻ mặt cũng là bất đắc dĩ. Loại chuyện này hắn thật đúng là khó mà nói cái gì. Vì sao Vương Vân Phượng nổi giận, hắn biết rõ. Trên thực tế, đã có càng ngày càng nhiều người vì loại chuyện này mà phát điên, cũng không phải chỉ một mình Vương Vân Phượng.
Lúc này Vương Hữu Quý thấy được Phương Chính, lập tức đi nhanh qua, thọc thọc Phương Chính nói:
-Phương Chính, nghĩ cách nào để chuyện này trót lọt qua đi. Hôm nay là ngày vui của nhà Dương Hoa, ầm ĩ thành thế này cũng chẳng hay ho gì... Huống hồ, nếu cứ tiếp tục gây gổ như thế, đối với hai người bọn họ cũng không tốt.
Phương Chính cười khổ nói:
-Thí chủ, chuyện này tuy rằng bần tăng đã hiểu rõ, nhưng thật đúng là không biết nên giải quyết như thế nào. Việc này, rất khó làm...
-Dễ làm còn cần tới cậu?
Vương Hữu Quý trợn mắt.
Lúc này, Vương Vân Phượng và Trần Đại Minh lại bắt đầu gây nhau.
-Cô đủ chưa? Việc này không thể về nhà rồi nói sao? Một hai cứ phải nói ở đây là sao?
Trần Đại Minh giận dữ hét to.
-Tôi cứ nói luôn ở đây đấy! Chính là để mọi người hiểu rõ ý tôi! Sống khó khăn quá, cần thiết thì tôi cho họ mượn tiền, đó là xem ở thân tình, là vì chủ nghĩa nhân đạo! Nhưng nhà các người mua gà qué cải thiện thức ăn gì đó, đều cút ngay cho tôi! Tôi không mượn! Còn có, trong nhà có gà vịt chó mèo đẻ đái cái gì, cũng đừng có gọi bọn này tới tặng quà! Tôi không muốn tặng!
-Vương Vân Phượng à, đó đều là thân thích của hai người, đây là nhân tình, là cái lễ qua lại với nhau, ở đâu cũng thế cả, cô đừng nên nóng giận. Cô ngẫm lại xem, chờ tới khi cô già rồi, mọi người cùng nhau tới thăm, càng thêm náo nhiệt.
Rốt cuộc vẫn là Vương Hữu Quý mở miệng.
-Ha hả... Thôi bỏ đi, không phải nhìn thấy bọn họ, tâm trạng tôi càng thoải mái hơn.
Vương Vân Phượng cười lạnh nói.
-Về sau có bệnh có tật, mọi người cũng có thể chiếu cố lẫn nhau mà.
Lại có người nói.
Vương Vân Phượng cười nhạo:
-Tôi có bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, có con mình chăm sóc, bọn họ không tra tấn tôi như vậy, tôi còn có thể sống lâu thêm mấy năm. Cứ tiếp tục thế này, tôi cảm thấy sắp bị bọn họ siêu độ đến nơi.
Vương Vân Phượng đáp lại vô cùng sắc bén, nháy mắt khiến mọi người không biết phải nói cái gì mới tốt.
Trần Đại Minh thấy Vương Vân Phượng nói như thế, cũng tức giận thật sự, cả giận nói:
-Vương Vân Phượng cô quá đáng lắm rồi! Tôi là từ này thôn đi ra, tặng chút quà thì đã làm sao? Nói đi thì cũng phải nói lại, có ra thì mới có vào, lúc nhà chúng ta mở tiệc, không phải mọi người cũng tới cả sao.
-Đúng vậy, đều tới thật, nhưng nhà chúng ta ngoại trừ lúc sinh con, thì có khi nào mở tiệc? Nhà chúng ta mấy năm không thấy làm lấy một lần, anh nói sợ phiền toái mọi người. Kết quả bọn họ thì thế nào? Dăm ba bữa thì làm một tiệc nhỏ, mười ngày nửa tháng thì mở một tiệc lớn, thế nào, xem chúng ta là đồ ngốc, không biết mở tiệc chỉ biết đưa tiền thôi đúng không? Trần Đại Minh, anh là phượng hoàng nam từ trong thôn bay ra ngoài, lúc trước mẹ tôi không đồng ý tôi gả cho anh, anh có biết là vì cái gì không? Khi ấy bà nói, chúng ta môn không đăng hộ không đối, ở với nhau, riêng chuyện nhà anh thôi cũng có thể tra tấn tôi đến phát điên rồi. Lúc ấy tôi còn không tin, hiện tại tôi tin, tôi chịu đủ rồi! Anh muốn làm người tốt thì tự anh đi mà làm đi! Tôi chỉ muốn sống cho an ổn, cho sung sướng vui vẻ! Không muốn làm chúa cứu thế!
Vương Vân Phượng quát.
-Đủ rồi! Vương Vân Phượng, cô đủ rồi! Thế nào, cô người thành phố nhà cao cửa rộng, chướng mắt dân quê bọn tôi chứ gì?
Trần Đại Minh cũng rống lên.
-Tôi có chướng mắt hay không anh còn không biết sao? Tôi chướng mắt mà tôi gả cho anh? Tôi chướng mắt mà tôi cùng anh ngày đêm tăng ca, sau đó trở về tặng lễ cho nhà anh? Con mình đi học không có tiền, phải khắp nơi vay mượn, lúc cả nhà chạy vạy trăm vay ngàn mượn khắp nơi, tôi từng oán giận qua sao? Nhưng lại cứ tiếp tục như thế, không cách nào sống qua ngày nổi nữa! Trần Đại Minh, anh muốn làm căng với tôi có đúng không? Được, chúng ta từ đây đôi ngã, quay về ly hôn luôn, anh muốn thế nào thì làm thế ấy, được rồi đi?!
Vương Vân Phượng quát lại.
Mặt già của Trần Đại Minh cũng đỏ bừng, tức giận không ít, thế nhưng hắn lại không biết nên phản bác lời Vương Vân Phượng thế nào. Mấy năm nay, những gì Vương Vân Phượng đã làm quả thật không ít, thế nhưng có chút nhân tình, bắt buộc phải đi, không đi không được ...
Đúng lúc này, bên tai vang lên một tiếng phật hiệu:
-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ...
-Câm miệng!
Hai người cơ hồ đồng thời rống lên với Phương Chính.
Phương Chính lập tức dùng vẻ mặt vô tội nhìn hai người.
Rống xong rồi, hai người cùng nhau đỏ mặt, Vương Vân Phượng có chút ngượng ngùng nói:
-Thật ngại quá, có hơi giận quá, thực xin lỗi.
Trần Đại Minh nói:
-Thực xin lỗi, chúng tôi...
-A Di Đà Phật, không có việc gì, tức giận của hai vị thí chủ rơi xuống trên người bần tăng, là chuyện tốt.
Phương Chính cười nói.
-Chuyện tốt?
Hai người ngạc nhiên, cái này thì tính là chuyện tốt gì? Chẳng lẽ còn có người thích được người ta mắng sao? Thật là trời đất bao la, loại người nào cũng có ....
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~