Chương 498: Cái Thiện Ngăn Cản Ác Tục
Phương Chính nói:
-Phá một tòa miếu cũng không thể hủy đi một mối hôn nhân, tức giận của hai vị thí chủ rơi trên người bần tăng, bản thân thoải mái, không còn cãi nhau nữa, chẳng phải là chuyện tốt?
Hai người vừa nghe liền cười khổ, nhưng quả thật như lời Phương Chính nói, một bụng lửa giận sau khi được phát tiết ra ngoài, hai người cũng lý trí lại không ít. Thế nhưng Vương Vân Phượng vẫn hung ác trừng mắt nhìn Trần Đại Minh một cái, cô nói:
-Quay về tính sổ với anh sau!
Đúng lúc này, Dương Hoa từ phía xa đến đây, trong lòng ngực còn ôm con trai, vẻ mặt sốt ruột chạy tới chỗ này.
Vương Vân Phượng nhìn thấy Dương Hoa cũng không cảm thấy thoải mái gì, dù sao ở trong mắt cô, trong thôn này không một ai tốt lành cả. Trong lòng nín thở nên cô cũng không muốn đi qua chào hỏi ...
Trần Đại Minh vừa muốn mở miệng, đã nghe Dương Hoa kêu lên:
-Đại Minh, em dâu, ai nha, các người... Các người đang làm gì đây?
Hiển nhiên, Dương Hoa đã biết chuyện ở chỗ này.
-Anh họ, không có việc gì.
Trần Đại Minh có chút xấu hổ.
Vương Vân Phượng nói:
-Anh họ, em còn có việc, em đi trước.
-Đừng đi, đừng đi... Hai người nghe tôi nói đã. Hôm nay là tôi làm tiệc, mừng bản thân hơn bốn mươi tuổi đời rốt cuộc cũng có được đứa con đầu tiên. Hôm nay chúng ta lập nên một quy tắc, người khác thì tôi không quản được, thế nhưng ở chỗ Dương Hoa này, về sau làm tiệc không thu tặng lễ! Nếu như mọi người tình nguyện thì mang một ít món ăn lại đây giúp tôi, gà vịt, rau xanh, cà chua gì đó cũng được, sau đó làm thành một nồi, mọi người cùng nhau ăn, vui vui vẻ vẻ chúc mừng một chút, thấy vậy được không?
Dương Hoa lôi kéo Vương Vân Phượng nói.
Vương Vân Phượng và Trần Đại Minh đều ngây ngẩn cả người.
Phương Chính thấy vậy, tiến lên nói:
-A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, chỗ chúng ta từ xưa chính là một xã hội ân tình, tình người lớn hơn trời, cũng không phải là chuyện của ngày một ngày hai. Dĩ nhiên ở nông thôn thì loại chuyện như thế này càng nhiều hơn, nhưng mà, đây cũng là phương thức biểu đạt tình cảm, có qua có lại từ xưa đến nay rồi. Đương nhiên, mấy năm nay không khí trong thôn quả thật có chút đi lạc hướng, chuyện gì cũng làm tiệc, vay tiền lại không chịu trả, cái này quả thực không tốt.
Nói đến đây, Phương Chính không cho Vương Vân Phượng cơ hội tranh luận, hắn xoay người chào hỏi bốn phía, sau đó nói:
-Các vị thí chủ, trước kia các vị thí chủ là thật sự khó khăn, điểm này trong lòng bần tăng hiểu rõ. Thôn chúng ta nằm trên địa thế không bằng phẳng, lại ở góc chết, không ai qua lại, mà xe tới cũng không có chỗ ra, mấy năm gần đây mới sửa sang đường xá đôi chút, mọi thứ mới đỡ hơn được một ít. Lúc trước, có lẽ mọi người không có tiền để trả, cho dù có tiền, cũng phải suy nghĩ cho con trẻ trong nhà. Tiền mua nhà, rồi tiền kết hôn sau này, tiền nợ cũng vì thế mà có thể dùng dằng được khi nào thì hay khi ấy. Nhưng một năm này đây ắt hẳn mọi người cũng kiếm được tiền, có phải hay không nên đem tiền đã mượn trả cho xong?
Vừa nghe được Phương Chính nói như vậy, lời đã đến bên miệng Vương Vân Phượng cũng đành nuốt trở vào. Thế nhưng cô không hề xem trọng Phương Chính, cô biết Phương Chính, cũng biết hiện tại Phương Chính rất có danh tiếng, nhưng chỉ trông cậy vào một câu của hắn mà khiến cho những người đang mắc nợ trả hết tiền cho mình, quả thật cô cũng không quá tin tưởng...
Nhưng mà, ngay sau đó, cô ngây ngẩn cả người.
-Phương Chính đại sư, ngài có điều không biết, vốn dĩ chúng tôi định nhân tiệc rượu ngày hôm nay của Dương Hoa trả hết tiền còn thiếu. Ngài nhìn xem, trong bì thư này của tôi toàn là tiền cả! Đây đều là tiền mà mọi người đã mượn Vân Phượng, mấy năm nay chúng tôi cũng biết, vay tiền không trả, để nợ dây dưa là khốn nạn. Vân Phượng, Đại Minh tốt bụng chúng tôi đều biết, chúng tôi nợ họ rất nhiều. Nhưng quả thật trước kia chúng tôi không có tiền, hơn nữa còn cảm thấy Đại Minh có tiền như vậy, không sớm thì muộn cũng sẽ trả, mà cũng không ảnh hưởng gì nhiều đến hắn nên mới dây dưa lâu như thế.... Hơn nữa, con kết hôn, đủ thứ loại chuyện đòi đến tiền, chúng tôi cũng chỉ có thể mặt dày mà không trả. Đương nhiên, tôi không phải muốn nói chúng tôi cao thượng gì cả, nếu không phải cuộc sống bây giờ đã ổn hơn, không còn khó khăn như lúc trước nữa, thì số tiền này tám phần là trả không nổi. Nhưng khoảng thời gian gần đây, chúng tôi mở Nông Gia Nhạc, kiếm lời không ít. Cho nên, mọi người liền tính toán, có tiền rồi thì không để nợ nữa. Lời tôi nói đều là sự thật, cũng không phải muốn quảng cáo rùm beng bản thân gì cả, quả thật chúng tôi có chỗ khốn kiếp, thế nhưng kể từ bây giờ, chúng tôi xem như hối cải để làm một con người mới....
Một người đàn ông đầu tóc hoa râm bước ra nói. Ông tên là Trần Giản, Trần Giản là bác của Trần Đại Minh, là anh lớn nhất của cha hắn.
Trần Giản nói đến đây, đi đến trước mặt Vương Vân Phượng và Trần Đại Minh, đột nhiên khom mình hành lễ.
Trần Đại Minh cùng Vương Vân Phượng sợ đến nỗi né nhanh qua một bên.
Trần Giản nói:
-Đại Minh, Vân Phượng, hai người cũng biết đó, dân quê bọn tôi ngày thường chẳng có bao nhiêu thú vui giải trí cả, chả qua là thích nói chuyện phiếm huyên thuyên một chút thôi. Chú Ba của hai người không biết quản mồm quản miệng, khoác lác lung tung cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai. Đàn ông ấy mà, quan trọng thể diện lắm, mọi người ở cùng nhau, khó tránh khỏi việc thổi phồng chuyện người nhà mình lên, hắn cũng như vậy. Không nghĩ tới lại khiến các người gặp nhiều phiền toái đến vậy, thôi thì tôi thay mặt cho hắn xin lỗi hai đứa. Đây là tiền, hai đứa đếm thử xem...
Trần Đại Minh duỗi tay tiếp nhận bì thư, đồng thời có chút khó xử nói:
-Bác à ... Cái này.
-Đại Minh, anh thử cầm lấy xem, trở về ly hôn ngay!
Vương Vân Phượng đột nhiên mở miệng nói.
Lời này vừa nói ra, Trần Đại Minh gấp gáp buông tay, muốn khóc tới nơi:
-Cô làm sao nữa vậy?
Vương Vân Phượng trừng hắn một cái nói:
-Nhìn cái đức hạnh của anh kìa!
Sau đó khom mình chào Trần Giản, nói:
-Bác à, thật xin lỗi, vừa mới nãy là con không có gia giáo, tức giận lung tung. Nói thật, con quả thật rất tức giận, việc này nếu đặt trên người của ai thì người đó cũng tức giận giống như con thôi. Thế nhưng Đại Minh nhà chúng con không phải là người keo kiệt, con làm dâu cháu trong nhà cũng không phải là người keo kiệt. Nhìn thấy mọi người có thái độ như vậy, lòng con cũng ấm áp hơn, tiền này chúng con bỏ qua. Nông Gia Nhạc không dễ gì mở được, mà tiền đầu tư rồi trang hoàng cho nó cũng rất cần thiết. Tiền này mọi người hãy giữ lại đi...
Trần Đại Minh ngạc nhiên nhìn Vương Vân Phượng, Vương Vân Phượng trừng hắn một cái:
-Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi là cái loại vô duyên vô cớ đi kiếm chuyện sao? Chỉ cần ác mộng sớm ngày kết thúc, tôi cũng an tâm ...
-Vân Phượng, tiền này cô hãy giữ lấy đi. Mọi người hiện giờ không nghèo đến thế đâu, sau này ấy à, nhà bọn tôi chính là nhà của các người, cuối tuần cứ về đây dùng cơm, thứ khác không nói, măng của thôn Nhất Chỉ chúng ta chính là thứ tốt nhất!
Trần lão Tam kêu lên.
Nhìn Trần Lão Tam, Vương Vân Phượng cười khổ nói:
-Chú Ba à, sau này chú đừng giúp bọn cháu khoác lác lung tung là tốt rồi...
Trần Lão Tam lập tức đỏ hết cả mặt, mọi người cùng nhau cười to.
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
-A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.
Sau đó nói với mọi người :
-Các vị thí chủ, bần tăng chính là một kẻ nghèo, nếu sau này mọi người thật sự mở tiệc kiểu như Vương thí chủ đây nói, bần tăng quả thật không dám xuống núi.
-Tôi mặc kệ người khác thế nào, dù sao hôm nay Dương Hoa tôi một chút tiền lễ cũng không nhận! Về sau cũng không nhận tiền lễ! Đương nhiên, nếu ai có đồ ăn ngon rượu tốt gì đó đem đến cho tôi thì tôi cũng xin lấy, mọi người cùng nhau ăn uống!
Dương Hoa kêu lên.
Nghe nói như vậy, Trần Giản cũng tiếp lời:
-Tôi đại biểu cho người Trần gia, cũng sẽ y như thế, về sau mở tiệc không nhận tiền lễ. Cho dù tiền đã tặng cho người ta trước kia, cũng coi như là đầu tư tình cảm! Cuộc sống ngày càng tốt hơn, mọi người không cần rắc rối chuyện tặng ra ngoài nhiều ít ra sao, dù sao cũng không mất mát gì cả, tôi cảm thấy, cũng nên tự giải thoát chính bản thân mình.
-Tôi đồng ý!
Trần Kim lên tiếng ủng hộ.
----------------
Đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - truyện hay, hài hước, hệ thống ~~~